Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 415: Không phải ông ta không tin lão Quỷ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ba người nhanh chóng xuống tàu.   Sau khi rời khỏi trạm tàu cao tốc.   Diệp Bắc Minh không ngăn cản.   Ba con tép riu, anh khinh không buồn giết!   Để bọn họ truyền lời, ngược lại có chút tác dụng.   Cậu thanh niên trong số đó hỏi: “Thật hay giả vậy, kim bạc này thật sự không thể rút ra?”   Lão giả lắc đầu: “Không kinh khủng như hắn nói, nhưng bây giờ chúng ta rút hết, chắc chắn cũng sẽ gây nên tổn thương cho cơ thể”.   “Chúng ta đi tìm lão Quỷ, lão Quỷ tinh thông y thuật, ông ta nhất định có cách”.   Tốc độ ba người rất nhanh.   Tiến vào một gara gần trạm tàu cao tốc.   Xe chạy tới một khu biệt thự.   Một lão già cầm ly thủy tinh, đang uống rượu vang.   Ba người nhanh chóng tiến vào phòng khách biệt thự.   Rèm cửa xung quanh được kéo lại, phòng khách trong biệt thự tối om.   Thậm chí có chút lạnh lẽo.   Ba người trực tiếp quỳ xuống đất, lão giả lớn tiếng nói:  “Lão Quỷ, cứu mạng!”   Lão Quỷ vô cùng gầy, da bọc xương, giống như đầu lâu vậy.   Lão Quỷ nói: “Không phải bảo các người theo dõi Diệp Bắc Minh sao?”   “Mới hơn một giờ, các người đã về rồi?”   Lão giả vội vàng giải thích rõ ràng một lần chuyện xảy ra ở tàu cao tốc.   “Ồ?”   Lão Quỷ lập tức hứng thú.   Ông ta bật cười: “Còn chuyện này ư, sao tôi không biết, chỉ dựa vào ba cây kim bạc là có thể khiến cơ thể võ giả nổ tung?”   “Diệp Bắc Minh này khẩu khí cũng lớn quá”.   “Ông, qua đây!”   Lão Quỷ chỉ vào lão giả, bảo ông ta tiến lên.   Lão giả thầm kêu không ổn rồi.   Ông ta có vô vàn suy nghĩ, nếu như quỷ Lão muốn nhổ kim, cơ thể nổ thật thì phải làm sao?   Không phải ông ta không tin lão Quỷ!   Mà là sợ Diệp Bắc Minh!   Lão giả vội vàng nói: “Lão Quỷ, hay là bảo cậu thanh niên lên trước”.   

Ba người nhanh chóng xuống tàu.  

 

Sau khi rời khỏi trạm tàu cao tốc.  

 

Diệp Bắc Minh không ngăn cản.  

 

Ba con tép riu, anh khinh không buồn giết!  

 

Để bọn họ truyền lời, ngược lại có chút tác dụng.  

 

Cậu thanh niên trong số đó hỏi: “Thật hay giả vậy, kim bạc này thật sự không thể rút ra?”  

 

Lão giả lắc đầu: “Không kinh khủng như hắn nói, nhưng bây giờ chúng ta rút hết, chắc chắn cũng sẽ gây nên tổn thương cho cơ thể”.  

 

“Chúng ta đi tìm lão Quỷ, lão Quỷ tinh thông y thuật, ông ta nhất định có cách”.  

 

Tốc độ ba người rất nhanh.  

 

Tiến vào một gara gần trạm tàu cao tốc.  

 

Xe chạy tới một khu biệt thự.  

 

Một lão già cầm ly thủy tinh, đang uống rượu vang.  

 

Ba người nhanh chóng tiến vào phòng khách biệt thự.  

 

Rèm cửa xung quanh được kéo lại, phòng khách trong biệt thự tối om.  

 

Thậm chí có chút lạnh lẽo.  

 

Ba người trực tiếp quỳ xuống đất, lão giả lớn tiếng nói:  “Lão Quỷ, cứu mạng!”  

 

Lão Quỷ vô cùng gầy, da bọc xương, giống như đầu lâu vậy.  

 

Lão Quỷ nói: “Không phải bảo các người theo dõi Diệp Bắc Minh sao?”  

 

“Mới hơn một giờ, các người đã về rồi?”  

 

Lão giả vội vàng giải thích rõ ràng một lần chuyện xảy ra ở tàu cao tốc.  

 

“Ồ?”  

 

Lão Quỷ lập tức hứng thú.  

 

Ông ta bật cười: “Còn chuyện này ư, sao tôi không biết, chỉ dựa vào ba cây kim bạc là có thể khiến cơ thể võ giả nổ tung?”  

 

“Diệp Bắc Minh này khẩu khí cũng lớn quá”.  

 

“Ông, qua đây!”  

 

Lão Quỷ chỉ vào lão giả, bảo ông ta tiến lên.  

 

Lão giả thầm kêu không ổn rồi.  

 

Ông ta có vô vàn suy nghĩ, nếu như quỷ Lão muốn nhổ kim, cơ thể nổ thật thì phải làm sao?  

 

Không phải ông ta không tin lão Quỷ!  

 

Mà là sợ Diệp Bắc Minh!  

 

Lão giả vội vàng nói: “Lão Quỷ, hay là bảo cậu thanh niên lên trước”.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ba người nhanh chóng xuống tàu.   Sau khi rời khỏi trạm tàu cao tốc.   Diệp Bắc Minh không ngăn cản.   Ba con tép riu, anh khinh không buồn giết!   Để bọn họ truyền lời, ngược lại có chút tác dụng.   Cậu thanh niên trong số đó hỏi: “Thật hay giả vậy, kim bạc này thật sự không thể rút ra?”   Lão giả lắc đầu: “Không kinh khủng như hắn nói, nhưng bây giờ chúng ta rút hết, chắc chắn cũng sẽ gây nên tổn thương cho cơ thể”.   “Chúng ta đi tìm lão Quỷ, lão Quỷ tinh thông y thuật, ông ta nhất định có cách”.   Tốc độ ba người rất nhanh.   Tiến vào một gara gần trạm tàu cao tốc.   Xe chạy tới một khu biệt thự.   Một lão già cầm ly thủy tinh, đang uống rượu vang.   Ba người nhanh chóng tiến vào phòng khách biệt thự.   Rèm cửa xung quanh được kéo lại, phòng khách trong biệt thự tối om.   Thậm chí có chút lạnh lẽo.   Ba người trực tiếp quỳ xuống đất, lão giả lớn tiếng nói:  “Lão Quỷ, cứu mạng!”   Lão Quỷ vô cùng gầy, da bọc xương, giống như đầu lâu vậy.   Lão Quỷ nói: “Không phải bảo các người theo dõi Diệp Bắc Minh sao?”   “Mới hơn một giờ, các người đã về rồi?”   Lão giả vội vàng giải thích rõ ràng một lần chuyện xảy ra ở tàu cao tốc.   “Ồ?”   Lão Quỷ lập tức hứng thú.   Ông ta bật cười: “Còn chuyện này ư, sao tôi không biết, chỉ dựa vào ba cây kim bạc là có thể khiến cơ thể võ giả nổ tung?”   “Diệp Bắc Minh này khẩu khí cũng lớn quá”.   “Ông, qua đây!”   Lão Quỷ chỉ vào lão giả, bảo ông ta tiến lên.   Lão giả thầm kêu không ổn rồi.   Ông ta có vô vàn suy nghĩ, nếu như quỷ Lão muốn nhổ kim, cơ thể nổ thật thì phải làm sao?   Không phải ông ta không tin lão Quỷ!   Mà là sợ Diệp Bắc Minh!   Lão giả vội vàng nói: “Lão Quỷ, hay là bảo cậu thanh niên lên trước”.   

Chương 415: Không phải ông ta không tin lão Quỷ!