Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 426: Thứ đó đã bị bán đấu giá rồi!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh không trả lời.   Anh bước lên một bước dài, đá bay Chu Hiển Tổ.   Phập!   Chu Hiển Tổ ngã lăn đươi đất như chó chết, lồng ngực đau dữ dội.   “A…”   Anh ta không ngừng kêu lên thảm thiết, sợ hãi nhìn Diệp Bắc Minh.   Diệp Bắc Minh chắp hai tay sau lưng, cúi nhìn Chủ Hiển Tổ: “Nói đi, tại sao nói chìa khóa của tôi là đồ giả?”   Chu Hiển Tổ cắn răng: “Tôi…”   Phập!   Diệp Bắc Minh dẫm mạnh xuống, một cái chân của Chu Hiển Tổ lập tức teo quắt lại.    Máu thịt và xương cốt hòa thành bột vụn!   “A!”   Chu Hiển Tổ đau đến toan thân co giật, lớn tiếng hét: “Đô trong tủ bảo hiểm số 256 đã bị người khác mang đi rồi…”   “Tôi sợ ảnh hưởng đến thương hội Hội Phong, lại thấy anh còn trẻ, tưởng rằng dễ ức h**p”.   “Cho nên mới nói chìa khóa là đồ giả”.   Diệp Bắc Minh cất giọng băng lạnh: “Chẳng phải bất kỳ thứ gì cũng được giữ lâu dài ở thương hội Hội Phong sao?   Chu Hiển Tổ vội gật đầu: “Đúng thế, nhưng điều kiện để giữ đồ lâu dài là phải nộp phí”.   “Người gửi đồ đã nộp hai trăm triệu đô la Mỹ cho tủ bảo hiểm số 256”.   “Đó là phí bảo quản trong hai mươi năm, phí bảo quản đã hết từ ba năm trước rồi”.   “Chúng tôi vẫn đợi thêm một năm, nhưng không có ai đến nộp phí duy trì”.   “Hai năm trước, chúng tôi đã mở tủ bảo hiểm, bán đấu giá đồ bên trong rồi”.   Diệp Bắc Minh không ngờ.   Thứ đó đã bị bán đấu giá rồi!   Anh lạnh giọng hỏi: “Thứ bên trong tủ bảo hiểm là cái gì?”  Hai trăm mét dưới lòng đất.  

Diệp Bắc Minh không trả lời.  

 

Anh bước lên một bước dài, đá bay Chu Hiển Tổ.  

 

Phập!  

 

Chu Hiển Tổ ngã lăn đươi đất như chó chết, lồng ngực đau dữ dội.  

 

“A…”  

 

Anh ta không ngừng kêu lên thảm thiết, sợ hãi nhìn Diệp Bắc Minh.  

 

Diệp Bắc Minh chắp hai tay sau lưng, cúi nhìn Chủ Hiển Tổ: “Nói đi, tại sao nói chìa khóa của tôi là đồ giả?”  

 

Chu Hiển Tổ cắn răng: “Tôi…”  

 

Phập!  

 

Diệp Bắc Minh dẫm mạnh xuống, một cái chân của Chu Hiển Tổ lập tức teo quắt lại.   

 

Máu thịt và xương cốt hòa thành bột vụn!  

 

“A!”  

 

Chu Hiển Tổ đau đến toan thân co giật, lớn tiếng hét: “Đô trong tủ bảo hiểm số 256 đã bị người khác mang đi rồi…”  

 

“Tôi sợ ảnh hưởng đến thương hội Hội Phong, lại thấy anh còn trẻ, tưởng rằng dễ ức h**p”.  

 

“Cho nên mới nói chìa khóa là đồ giả”.  

 

Diệp Bắc Minh cất giọng băng lạnh: “Chẳng phải bất kỳ thứ gì cũng được giữ lâu dài ở thương hội Hội Phong sao?  

 

Chu Hiển Tổ vội gật đầu: “Đúng thế, nhưng điều kiện để giữ đồ lâu dài là phải nộp phí”.  

 

“Người gửi đồ đã nộp hai trăm triệu đô la Mỹ cho tủ bảo hiểm số 256”.  

 

“Đó là phí bảo quản trong hai mươi năm, phí bảo quản đã hết từ ba năm trước rồi”.  

 

“Chúng tôi vẫn đợi thêm một năm, nhưng không có ai đến nộp phí duy trì”.  

 

“Hai năm trước, chúng tôi đã mở tủ bảo hiểm, bán đấu giá đồ bên trong rồi”.  

 

Diệp Bắc Minh không ngờ.  

 

Thứ đó đã bị bán đấu giá rồi!  

 

Anh lạnh giọng hỏi: “Thứ bên trong tủ bảo hiểm là cái gì?”  

Hai trăm mét dưới lòng đất.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh không trả lời.   Anh bước lên một bước dài, đá bay Chu Hiển Tổ.   Phập!   Chu Hiển Tổ ngã lăn đươi đất như chó chết, lồng ngực đau dữ dội.   “A…”   Anh ta không ngừng kêu lên thảm thiết, sợ hãi nhìn Diệp Bắc Minh.   Diệp Bắc Minh chắp hai tay sau lưng, cúi nhìn Chủ Hiển Tổ: “Nói đi, tại sao nói chìa khóa của tôi là đồ giả?”   Chu Hiển Tổ cắn răng: “Tôi…”   Phập!   Diệp Bắc Minh dẫm mạnh xuống, một cái chân của Chu Hiển Tổ lập tức teo quắt lại.    Máu thịt và xương cốt hòa thành bột vụn!   “A!”   Chu Hiển Tổ đau đến toan thân co giật, lớn tiếng hét: “Đô trong tủ bảo hiểm số 256 đã bị người khác mang đi rồi…”   “Tôi sợ ảnh hưởng đến thương hội Hội Phong, lại thấy anh còn trẻ, tưởng rằng dễ ức h**p”.   “Cho nên mới nói chìa khóa là đồ giả”.   Diệp Bắc Minh cất giọng băng lạnh: “Chẳng phải bất kỳ thứ gì cũng được giữ lâu dài ở thương hội Hội Phong sao?   Chu Hiển Tổ vội gật đầu: “Đúng thế, nhưng điều kiện để giữ đồ lâu dài là phải nộp phí”.   “Người gửi đồ đã nộp hai trăm triệu đô la Mỹ cho tủ bảo hiểm số 256”.   “Đó là phí bảo quản trong hai mươi năm, phí bảo quản đã hết từ ba năm trước rồi”.   “Chúng tôi vẫn đợi thêm một năm, nhưng không có ai đến nộp phí duy trì”.   “Hai năm trước, chúng tôi đã mở tủ bảo hiểm, bán đấu giá đồ bên trong rồi”.   Diệp Bắc Minh không ngờ.   Thứ đó đã bị bán đấu giá rồi!   Anh lạnh giọng hỏi: “Thứ bên trong tủ bảo hiểm là cái gì?”  Hai trăm mét dưới lòng đất.  

Chương 426: Thứ đó đã bị bán đấu giá rồi!