Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 459: Xuất hiện một đường rãnh lõm xuống!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh có chút kinh ngạc: “Lạnh?” Lệnh bài kia ở trong rương kim loại bị nung trong dung nham hơn hai năm, vậy mà vẫn lạnh?” “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, đây là kim loại gì vậy?” Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Đây là thép, được coi như là một loại kim loại tương đối tốt”. “Điểm nóng chảy khoảng hơn 20000 độ, nhiệt độ của dung nham này cũng lắm cũng chỉ mấy ngàn độ, đương nhiên không thể nào hòa tan được nó”. Diệp Bắc Minh bất ngờ: “Hơn hai chục ngàn?” “Lệnh bài mẹ tôi để lại rốt cuộc dùng để làm gì?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp lại: “Ai biết được tâm tư phụ nữ, tạm thời cất đi”. “Nói cho cậu một chuyện tốt, sâu trong dung nham này có một khóm hỏa liên, ước chừng hơn một nghìn năm”. Ánh mắt Diệp Bắc Minh đông cứng: “Hỏa liên?” “Đúng vậy”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Khoảng chừng 50 mét sâu trong dung nham”. “Cậu lấy nó ra, trong hơn một ngàn đơn thuốc ở tầng một tháp Càn Khôn Trấn Ngục, có mười mấy loại có thể dùng hỏa liên để luyện chế”. “Đến lúc đó cậu tự xem đi”. Diệp Bắc Minh sợ hết hồn. 50 mét sâu trong dung nham? Hái một khóm hỏa liên? Mẹ nó! Nhiệt độ cao mấy ngàn độ đó! Người trần mắt thịt nhảy vào, chẳng phải bị thiêu chết sao? Diệp Bắc Minh không nhịn được trách mắng: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, hái một khóm hỏa liên từ độ sâu dung nham 50 mét, ông cảm thấy cái này có thể sao?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhàn nhạt nói: “Tất cả đều có thể!” Diệp Bắc Minh liếc mắt nhìn: “Dung nham sâu 50 mét đấy, là khái niệm gì?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói ra cách: “Cậu có thể chém tách dung nham, trong thời gian khoảng một giây, hái hỏa liên đi là được”. “Chém tách dung nham?” Mắt Diệp Bắc Minh sáng lên. Anh giơ kiếm Đoạn Long, hướng về phía dung nham, một kiếm chém ra! Xích! Một đường kiếm khí bay vào trong dung nham! Ầm! Nham tương sôi trào, quả nhiên hướng tản ra bốn phương tám hướng.
Diệp Bắc Minh có chút kinh ngạc: “Lạnh?”
Lệnh bài kia ở trong rương kim loại bị nung trong dung nham hơn hai năm, vậy mà vẫn lạnh?”
“Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, đây là kim loại gì vậy?”
Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Đây là thép, được coi như là một loại kim loại tương đối tốt”.
“Điểm nóng chảy khoảng hơn 20000 độ, nhiệt độ của dung nham này cũng lắm cũng chỉ mấy ngàn độ, đương nhiên không thể nào hòa tan được nó”.
Diệp Bắc Minh bất ngờ: “Hơn hai chục ngàn?”
“Lệnh bài mẹ tôi để lại rốt cuộc dùng để làm gì?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp lại: “Ai biết được tâm tư phụ nữ, tạm thời cất đi”.
“Nói cho cậu một chuyện tốt, sâu trong dung nham này có một khóm hỏa liên, ước chừng hơn một nghìn năm”.
Ánh mắt Diệp Bắc Minh đông cứng: “Hỏa liên?”
“Đúng vậy”.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Khoảng chừng 50 mét sâu trong dung nham”.
“Cậu lấy nó ra, trong hơn một ngàn đơn thuốc ở tầng một tháp Càn Khôn Trấn Ngục, có mười mấy loại có thể dùng hỏa liên để luyện chế”.
“Đến lúc đó cậu tự xem đi”.
Diệp Bắc Minh sợ hết hồn.
50 mét sâu trong dung nham?
Hái một khóm hỏa liên?
Mẹ nó!
Nhiệt độ cao mấy ngàn độ đó!
Người trần mắt thịt nhảy vào, chẳng phải bị thiêu chết sao?
Diệp Bắc Minh không nhịn được trách mắng: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, hái một khóm hỏa liên từ độ sâu dung nham 50 mét, ông cảm thấy cái này có thể sao?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhàn nhạt nói: “Tất cả đều có thể!”
Diệp Bắc Minh liếc mắt nhìn: “Dung nham sâu 50 mét đấy, là khái niệm gì?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói ra cách: “Cậu có thể chém tách dung nham, trong thời gian khoảng một giây, hái hỏa liên đi là được”.
“Chém tách dung nham?”
Mắt Diệp Bắc Minh sáng lên.
Anh giơ kiếm Đoạn Long, hướng về phía dung nham, một kiếm chém ra!
Xích!
Một đường kiếm khí bay vào trong dung nham!
Ầm!
Nham tương sôi trào, quả nhiên hướng tản ra bốn phương tám hướng.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh có chút kinh ngạc: “Lạnh?” Lệnh bài kia ở trong rương kim loại bị nung trong dung nham hơn hai năm, vậy mà vẫn lạnh?” “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, đây là kim loại gì vậy?” Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Đây là thép, được coi như là một loại kim loại tương đối tốt”. “Điểm nóng chảy khoảng hơn 20000 độ, nhiệt độ của dung nham này cũng lắm cũng chỉ mấy ngàn độ, đương nhiên không thể nào hòa tan được nó”. Diệp Bắc Minh bất ngờ: “Hơn hai chục ngàn?” “Lệnh bài mẹ tôi để lại rốt cuộc dùng để làm gì?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp lại: “Ai biết được tâm tư phụ nữ, tạm thời cất đi”. “Nói cho cậu một chuyện tốt, sâu trong dung nham này có một khóm hỏa liên, ước chừng hơn một nghìn năm”. Ánh mắt Diệp Bắc Minh đông cứng: “Hỏa liên?” “Đúng vậy”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Khoảng chừng 50 mét sâu trong dung nham”. “Cậu lấy nó ra, trong hơn một ngàn đơn thuốc ở tầng một tháp Càn Khôn Trấn Ngục, có mười mấy loại có thể dùng hỏa liên để luyện chế”. “Đến lúc đó cậu tự xem đi”. Diệp Bắc Minh sợ hết hồn. 50 mét sâu trong dung nham? Hái một khóm hỏa liên? Mẹ nó! Nhiệt độ cao mấy ngàn độ đó! Người trần mắt thịt nhảy vào, chẳng phải bị thiêu chết sao? Diệp Bắc Minh không nhịn được trách mắng: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, hái một khóm hỏa liên từ độ sâu dung nham 50 mét, ông cảm thấy cái này có thể sao?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhàn nhạt nói: “Tất cả đều có thể!” Diệp Bắc Minh liếc mắt nhìn: “Dung nham sâu 50 mét đấy, là khái niệm gì?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói ra cách: “Cậu có thể chém tách dung nham, trong thời gian khoảng một giây, hái hỏa liên đi là được”. “Chém tách dung nham?” Mắt Diệp Bắc Minh sáng lên. Anh giơ kiếm Đoạn Long, hướng về phía dung nham, một kiếm chém ra! Xích! Một đường kiếm khí bay vào trong dung nham! Ầm! Nham tương sôi trào, quả nhiên hướng tản ra bốn phương tám hướng.