Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 473: “Không phải Long Đô!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Một người đàn ông trung niên chậm rãi đứng lên: “Gia Hinh, mọi người đã đợi cháu rất lâu rồi, thì ra cháu đi gọi cứu binh hả”.     Lý Chí Nhân, con trưởng của ông cụ Lý!   Ông ta cao khoảng một mét bảy mươi.   Dáng người trung bình.   Mặc đồ vest may thủ công, trong ánh mắt mang theo vẻ băng lạnh không hề che đậy.   Có Diệp Bắc Minh trợ giúp, Lý Gia Hinh có thêm phần tự tin: “Bác cả, vẫn chưa đến mười hai giờ, vẫn được phép gọi cứu binh chứ phải không?”   “Ha ha ha! Đương nhiên là được”.   Lý Chí Nhân bật cười lớn.   Liền sau đó.   Ánh mắt ông ta sầm tối, nhìn sang Diệp Bắc Minh.   “Cậu chính là Diệp Bắc Minh phải không, lần đầu gặp mặt, tôi cũng không nói nhiều”.   “Cảnh cáo cậu một câu, Hương Đảo rất phức tạp, tốt nhất cậu đừng tham dự vào!”   “Bây giờ cậu ra về, tôi coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, nếu không, chính là đối đầu với Lý Chí Nhân tôi!”   Cả hiện trường lập tức yên lặng!   Tất cả đều giương mắt nhìn.   Ai cũng nhận ra Lý Chí Nhân đang uy h**p anh.   Diệp Bắc Minh cười: “Chuyện này, tôi cứ quản đấy, ông làm gì được tôi?”   Cái gì?   Tất cả mọi người đều kinh hãi!   Lâm Thương Hải cũng thấp giọng nhắc nhở một câu: “Thiếu chủ, nơi này là Hương Đảo”.   “Căn cơ của nhà họ Lý còn đáng sợ hơn một vài thế gia ở Long Đô”.   “Bọn họ có qua lại với hoàng thất của những nước nhỏ xung quanh, hơn nữa còn có liên quan đến hoàng thất của Ưng Quốc, vô cùng phức tạp”.   Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Không sao”.   Lý Chí Nhân cười hung dữ một tiếng: “Cậu muốn quản thật sao?”   Một người đàn ông trung niên khác đứng lên: “Diệp Bắc Minh, nơi này là nhà họ Lý ở Hương Đảo”.   “Không phải Long Đô!”   “Càng không phải Giang Nam!”   Ông hai nhà họ Lý, Lý Tái Hiền.   Bên cạnh ông ta là một người đàn ông Đông Doanh, trong đôi mắt đầu sát ý.   Phía sau người đàn ông Đông Doanh này lại là một võ hoàng sơ cấp!   

 Một người đàn ông trung niên chậm rãi đứng lên: “Gia Hinh, mọi người đã đợi cháu rất lâu rồi, thì ra cháu đi gọi cứu binh hả”.    

 

Lý Chí Nhân, con trưởng của ông cụ Lý!  

 

Ông ta cao khoảng một mét bảy mươi.  

 

Dáng người trung bình.  

 

Mặc đồ vest may thủ công, trong ánh mắt mang theo vẻ băng lạnh không hề che đậy.  

 

Có Diệp Bắc Minh trợ giúp, Lý Gia Hinh có thêm phần tự tin: “Bác cả, vẫn chưa đến mười hai giờ, vẫn được phép gọi cứu binh chứ phải không?”  

 

“Ha ha ha! Đương nhiên là được”.  

 

Lý Chí Nhân bật cười lớn.  

 

Liền sau đó.  

 

Ánh mắt ông ta sầm tối, nhìn sang Diệp Bắc Minh.  

 

“Cậu chính là Diệp Bắc Minh phải không, lần đầu gặp mặt, tôi cũng không nói nhiều”.  

 

“Cảnh cáo cậu một câu, Hương Đảo rất phức tạp, tốt nhất cậu đừng tham dự vào!”  

 

“Bây giờ cậu ra về, tôi coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, nếu không, chính là đối đầu với Lý Chí Nhân tôi!”  

 

Cả hiện trường lập tức yên lặng!  

 

Tất cả đều giương mắt nhìn.  

 

Ai cũng nhận ra Lý Chí Nhân đang uy h**p anh.  

 

Diệp Bắc Minh cười: “Chuyện này, tôi cứ quản đấy, ông làm gì được tôi?”  

 

Cái gì?  

 

Tất cả mọi người đều kinh hãi!  

 

Lâm Thương Hải cũng thấp giọng nhắc nhở một câu: “Thiếu chủ, nơi này là Hương Đảo”.  

 

“Căn cơ của nhà họ Lý còn đáng sợ hơn một vài thế gia ở Long Đô”.  

 

“Bọn họ có qua lại với hoàng thất của những nước nhỏ xung quanh, hơn nữa còn có liên quan đến hoàng thất của Ưng Quốc, vô cùng phức tạp”.  

 

Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Không sao”.  

 

Lý Chí Nhân cười hung dữ một tiếng: “Cậu muốn quản thật sao?”  

 

Một người đàn ông trung niên khác đứng lên: “Diệp Bắc Minh, nơi này là nhà họ Lý ở Hương Đảo”.  

 

“Không phải Long Đô!”  

 

“Càng không phải Giang Nam!”  

 

Ông hai nhà họ Lý, Lý Tái Hiền.  

 

Bên cạnh ông ta là một người đàn ông Đông Doanh, trong đôi mắt đầu sát ý.  

 

Phía sau người đàn ông Đông Doanh này lại là một võ hoàng sơ cấp!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Một người đàn ông trung niên chậm rãi đứng lên: “Gia Hinh, mọi người đã đợi cháu rất lâu rồi, thì ra cháu đi gọi cứu binh hả”.     Lý Chí Nhân, con trưởng của ông cụ Lý!   Ông ta cao khoảng một mét bảy mươi.   Dáng người trung bình.   Mặc đồ vest may thủ công, trong ánh mắt mang theo vẻ băng lạnh không hề che đậy.   Có Diệp Bắc Minh trợ giúp, Lý Gia Hinh có thêm phần tự tin: “Bác cả, vẫn chưa đến mười hai giờ, vẫn được phép gọi cứu binh chứ phải không?”   “Ha ha ha! Đương nhiên là được”.   Lý Chí Nhân bật cười lớn.   Liền sau đó.   Ánh mắt ông ta sầm tối, nhìn sang Diệp Bắc Minh.   “Cậu chính là Diệp Bắc Minh phải không, lần đầu gặp mặt, tôi cũng không nói nhiều”.   “Cảnh cáo cậu một câu, Hương Đảo rất phức tạp, tốt nhất cậu đừng tham dự vào!”   “Bây giờ cậu ra về, tôi coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, nếu không, chính là đối đầu với Lý Chí Nhân tôi!”   Cả hiện trường lập tức yên lặng!   Tất cả đều giương mắt nhìn.   Ai cũng nhận ra Lý Chí Nhân đang uy h**p anh.   Diệp Bắc Minh cười: “Chuyện này, tôi cứ quản đấy, ông làm gì được tôi?”   Cái gì?   Tất cả mọi người đều kinh hãi!   Lâm Thương Hải cũng thấp giọng nhắc nhở một câu: “Thiếu chủ, nơi này là Hương Đảo”.   “Căn cơ của nhà họ Lý còn đáng sợ hơn một vài thế gia ở Long Đô”.   “Bọn họ có qua lại với hoàng thất của những nước nhỏ xung quanh, hơn nữa còn có liên quan đến hoàng thất của Ưng Quốc, vô cùng phức tạp”.   Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Không sao”.   Lý Chí Nhân cười hung dữ một tiếng: “Cậu muốn quản thật sao?”   Một người đàn ông trung niên khác đứng lên: “Diệp Bắc Minh, nơi này là nhà họ Lý ở Hương Đảo”.   “Không phải Long Đô!”   “Càng không phải Giang Nam!”   Ông hai nhà họ Lý, Lý Tái Hiền.   Bên cạnh ông ta là một người đàn ông Đông Doanh, trong đôi mắt đầu sát ý.   Phía sau người đàn ông Đông Doanh này lại là một võ hoàng sơ cấp!   

Chương 473: “Không phải Long Đô!”