Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 486: “Em lấy ở đâu vậy?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Bây giờ, cậu đã có thể dùng thân xác chống cự được đạn!” Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Vốn dĩ tôi đã có thể tay không bắt đạn”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục khẽ cười: “Vậy cũng không giống nhau”. “Cậu tay không bắt đạn là dùng nội lực cản đạn”. “Thân xác chống cự được đạn là sử dùng cường độ của da và máu thịt”. “Chờ khi cậu tu luyện thành công tầng thứ hai, đại pháo cũng không đánh chết được cậu”. Diệp Bắc Minh có chút không ngờ: “Mạnh vậy sao?” ... Mở mắt ra. Diệp Bắc Minh vẫn ngồi trong phòng khách biệt thự ở vịnh nước cạn. Mặt trời ngả về phía tây. Gần chạng vạng tối. Anh giơ tay lấy ra Lạc Nhạn Kiếm Pháp, chụp ảnh từng trang một. Sau đó gọi điện cho Thập sư tỷ. “Sư tỷ, em có đồ tốt cho chị!” “Tiểu sư đệ, đồ tốt gì mà nghĩ đến sư tỷ?” Vương Như Yên đang ở Long Đô, cô ấy nhận điện thoại. Trong điện thoại truyền đến tiếng của thiên quân vạn mã. Chắc hẳn sư tỷ anh đang ở quân doanh. Diệp Bắc Minh cười nói: “Một bộ công pháp, em gửi hình cho chị”. Vương Như Yên nhàn nhạt trả lời: “Được”. Cô ấy đổi sang phần mềm nói chuyện. Vừa nhìn thấy công pháp Diệp Bắc Minh gửi qua. Điệp thoại lập tức im lặng! Khoảng mười giây sau, Vương Như Yên mặt đầy khiếp sợ nói: “Tiểu sư đệ, công pháp thượng phẩm cấp Thần thích hợp cho phụ nữ tu luyện?!!!” “Đúng vậy”. “Em lấy ở đâu vậy?” Vương Như Yên hô hấp dồn dập. Mặt đẹp bứt rứt đến đỏ bừng. Dù là qua điện thoại, Diệp Bắc Minh cũng có thể cảm nhận được hô hấp của cô ấy. Diệp Bắc Minh cười nói: “Cái này sư tỷ không cần phải để ý, chị cứ cầm tu luyện đi”. Vương Như Yên sắp phát điên, trở nên rất kích động: “Tiểu sư đệ, em đừng hời hợt như vậy, em có biết điều này ý là gì không?” “Từ xưa đến nay, tu võ của phụ nữ vốn chậm hơn đàn ông”. “Không có phụ nữ nào có thể tu luyện đến cảnh giới rất cao, chứ đừng nói đến sáng tạo ra công pháp thích hợp cho phụ nữ tu luyện!” “Càng chưa nói đến công pháp cấp Thần”.
“Bây giờ, cậu đã có thể dùng thân xác chống cự được đạn!”
Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Vốn dĩ tôi đã có thể tay không bắt đạn”.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục khẽ cười: “Vậy cũng không giống nhau”.
“Cậu tay không bắt đạn là dùng nội lực cản đạn”.
“Thân xác chống cự được đạn là sử dùng cường độ của da và máu thịt”.
“Chờ khi cậu tu luyện thành công tầng thứ hai, đại pháo cũng không đánh chết được cậu”.
Diệp Bắc Minh có chút không ngờ: “Mạnh vậy sao?”
...
Mở mắt ra.
Diệp Bắc Minh vẫn ngồi trong phòng khách biệt thự ở vịnh nước cạn.
Mặt trời ngả về phía tây.
Gần chạng vạng tối.
Anh giơ tay lấy ra Lạc Nhạn Kiếm Pháp, chụp ảnh từng trang một.
Sau đó gọi điện cho Thập sư tỷ.
“Sư tỷ, em có đồ tốt cho chị!”
“Tiểu sư đệ, đồ tốt gì mà nghĩ đến sư tỷ?”
Vương Như Yên đang ở Long Đô, cô ấy nhận điện thoại.
Trong điện thoại truyền đến tiếng của thiên quân vạn mã.
Chắc hẳn sư tỷ anh đang ở quân doanh.
Diệp Bắc Minh cười nói: “Một bộ công pháp, em gửi hình cho chị”.
Vương Như Yên nhàn nhạt trả lời: “Được”.
Cô ấy đổi sang phần mềm nói chuyện.
Vừa nhìn thấy công pháp Diệp Bắc Minh gửi qua.
Điệp thoại lập tức im lặng!
Khoảng mười giây sau, Vương Như Yên mặt đầy khiếp sợ nói: “Tiểu sư đệ, công pháp thượng phẩm cấp Thần thích hợp cho phụ nữ tu luyện?!!!”
“Đúng vậy”.
“Em lấy ở đâu vậy?”
Vương Như Yên hô hấp dồn dập.
Mặt đẹp bứt rứt đến đỏ bừng.
Dù là qua điện thoại, Diệp Bắc Minh cũng có thể cảm nhận được hô hấp của cô ấy.
Diệp Bắc Minh cười nói: “Cái này sư tỷ không cần phải để ý, chị cứ cầm tu luyện đi”.
Vương Như Yên sắp phát điên, trở nên rất kích động: “Tiểu sư đệ, em đừng hời hợt như vậy, em có biết điều này ý là gì không?”
“Từ xưa đến nay, tu võ của phụ nữ vốn chậm hơn đàn ông”.
“Không có phụ nữ nào có thể tu luyện đến cảnh giới rất cao, chứ đừng nói đến sáng tạo ra công pháp thích hợp cho phụ nữ tu luyện!”
“Càng chưa nói đến công pháp cấp Thần”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Bây giờ, cậu đã có thể dùng thân xác chống cự được đạn!” Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Vốn dĩ tôi đã có thể tay không bắt đạn”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục khẽ cười: “Vậy cũng không giống nhau”. “Cậu tay không bắt đạn là dùng nội lực cản đạn”. “Thân xác chống cự được đạn là sử dùng cường độ của da và máu thịt”. “Chờ khi cậu tu luyện thành công tầng thứ hai, đại pháo cũng không đánh chết được cậu”. Diệp Bắc Minh có chút không ngờ: “Mạnh vậy sao?” ... Mở mắt ra. Diệp Bắc Minh vẫn ngồi trong phòng khách biệt thự ở vịnh nước cạn. Mặt trời ngả về phía tây. Gần chạng vạng tối. Anh giơ tay lấy ra Lạc Nhạn Kiếm Pháp, chụp ảnh từng trang một. Sau đó gọi điện cho Thập sư tỷ. “Sư tỷ, em có đồ tốt cho chị!” “Tiểu sư đệ, đồ tốt gì mà nghĩ đến sư tỷ?” Vương Như Yên đang ở Long Đô, cô ấy nhận điện thoại. Trong điện thoại truyền đến tiếng của thiên quân vạn mã. Chắc hẳn sư tỷ anh đang ở quân doanh. Diệp Bắc Minh cười nói: “Một bộ công pháp, em gửi hình cho chị”. Vương Như Yên nhàn nhạt trả lời: “Được”. Cô ấy đổi sang phần mềm nói chuyện. Vừa nhìn thấy công pháp Diệp Bắc Minh gửi qua. Điệp thoại lập tức im lặng! Khoảng mười giây sau, Vương Như Yên mặt đầy khiếp sợ nói: “Tiểu sư đệ, công pháp thượng phẩm cấp Thần thích hợp cho phụ nữ tu luyện?!!!” “Đúng vậy”. “Em lấy ở đâu vậy?” Vương Như Yên hô hấp dồn dập. Mặt đẹp bứt rứt đến đỏ bừng. Dù là qua điện thoại, Diệp Bắc Minh cũng có thể cảm nhận được hô hấp của cô ấy. Diệp Bắc Minh cười nói: “Cái này sư tỷ không cần phải để ý, chị cứ cầm tu luyện đi”. Vương Như Yên sắp phát điên, trở nên rất kích động: “Tiểu sư đệ, em đừng hời hợt như vậy, em có biết điều này ý là gì không?” “Từ xưa đến nay, tu võ của phụ nữ vốn chậm hơn đàn ông”. “Không có phụ nữ nào có thể tu luyện đến cảnh giới rất cao, chứ đừng nói đến sáng tạo ra công pháp thích hợp cho phụ nữ tu luyện!” “Càng chưa nói đến công pháp cấp Thần”.