Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 504: “Gọi luật sư?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nô bộc và chư hầu. Tuy chỉ khác biệt hai chữ. Trên thực tế lại khác xa nhau! Ông ta là người thông minh. Có thể nhìn rõ bản chất của sự việc. Diệp Bắc Minh cúi nhìn Lý Dưỡng Hối, thản nhiên hỏi: “Nhà họ Lý là gia tộc đứng đầu ở Hương Đảo, đã từng là nhà giàu nhất Long Quốc, tại sao lại chọn thần phục tôi?” Lý Dưỡng Hối trả lời: “Bởi vì cậu là con trai của người phụ nữ đó”. Diệp Bắc Minh cau mày: “Đây cũng tính là lý do sao?” “Đây là lý do lớn nhất!” Lý Dưỡng Hối tỏ vẻ nghiêm túc. … Mười phút sau. Diệp Bắc Minh và Lý Dưỡng Hối đi ra khỏi viện. Ba anh em nhà họ Lý đang ở bên ngoài làm ầm ĩ. Đầy mùi thuốc súng. “Lý Gia Hinh, cháu có ý đồ gì hả?” “Bây giờ ông cụ đang bị bệnh, cháu chặn nơi này không cho các chú vào gặp ông sao?” “Tránh ra! Còn không tránh ra, đừng trách các chú thô lỗ!” Lý Gia Hinh đang lý luận với ba người. “Câm miệng!” Một tiếng quát vang lên. Tất cả mọi người đều kinh hãi. Sau khi ba người nhìn thấy Lý Dưỡng Hối đi ra, vẻ mặt đều biến sắc. “Bố!” “Bố… bố khỏi bệnh rồi?” Cơ thể Lý Chí Nhân cứng đờ. Vẻ mặt Lý Tái Hiền quái dị. Đồng tử của Lý Sùng Sơn co lại. Biểu hiện của ba người đã bị Lý Dưỡng Hối nhìn thấy hết. Lý Dưỡng Hối nhìn ba người con trai, cười như không cười: “Ha ha, chúng mày chỉ mong tao chết đi phải không?” “Bố, đâu có chuyện đó”. “Bố không sao, đúng là quá tốt rồi!” “Bố, con đi gọi bác sĩ và luật sư ngay…”
Nô bộc và chư hầu.
Tuy chỉ khác biệt hai chữ.
Trên thực tế lại khác xa nhau!
Ông ta là người thông minh.
Có thể nhìn rõ bản chất của sự việc.
Diệp Bắc Minh cúi nhìn Lý Dưỡng Hối, thản nhiên hỏi: “Nhà họ Lý là gia tộc đứng đầu ở Hương Đảo, đã từng là nhà giàu nhất Long Quốc, tại sao lại chọn thần phục tôi?”
Lý Dưỡng Hối trả lời: “Bởi vì cậu là con trai của người phụ nữ đó”.
Diệp Bắc Minh cau mày: “Đây cũng tính là lý do sao?”
“Đây là lý do lớn nhất!”
Lý Dưỡng Hối tỏ vẻ nghiêm túc.
…
Mười phút sau.
Diệp Bắc Minh và Lý Dưỡng Hối đi ra khỏi viện.
Ba anh em nhà họ Lý đang ở bên ngoài làm ầm ĩ.
Đầy mùi thuốc súng.
“Lý Gia Hinh, cháu có ý đồ gì hả?”
“Bây giờ ông cụ đang bị bệnh, cháu chặn nơi này không cho các chú vào gặp ông sao?”
“Tránh ra! Còn không tránh ra, đừng trách các chú thô lỗ!”
Lý Gia Hinh đang lý luận với ba người.
“Câm miệng!”
Một tiếng quát vang lên.
Tất cả mọi người đều kinh hãi.
Sau khi ba người nhìn thấy Lý Dưỡng Hối đi ra, vẻ mặt đều biến sắc.
“Bố!”
“Bố… bố khỏi bệnh rồi?”
Cơ thể Lý Chí Nhân cứng đờ.
Vẻ mặt Lý Tái Hiền quái dị.
Đồng tử của Lý Sùng Sơn co lại.
Biểu hiện của ba người đã bị Lý Dưỡng Hối nhìn thấy hết.
Lý Dưỡng Hối nhìn ba người con trai, cười như không cười: “Ha ha, chúng mày chỉ mong tao chết đi phải không?”
“Bố, đâu có chuyện đó”.
“Bố không sao, đúng là quá tốt rồi!”
“Bố, con đi gọi bác sĩ và luật sư ngay…”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nô bộc và chư hầu. Tuy chỉ khác biệt hai chữ. Trên thực tế lại khác xa nhau! Ông ta là người thông minh. Có thể nhìn rõ bản chất của sự việc. Diệp Bắc Minh cúi nhìn Lý Dưỡng Hối, thản nhiên hỏi: “Nhà họ Lý là gia tộc đứng đầu ở Hương Đảo, đã từng là nhà giàu nhất Long Quốc, tại sao lại chọn thần phục tôi?” Lý Dưỡng Hối trả lời: “Bởi vì cậu là con trai của người phụ nữ đó”. Diệp Bắc Minh cau mày: “Đây cũng tính là lý do sao?” “Đây là lý do lớn nhất!” Lý Dưỡng Hối tỏ vẻ nghiêm túc. … Mười phút sau. Diệp Bắc Minh và Lý Dưỡng Hối đi ra khỏi viện. Ba anh em nhà họ Lý đang ở bên ngoài làm ầm ĩ. Đầy mùi thuốc súng. “Lý Gia Hinh, cháu có ý đồ gì hả?” “Bây giờ ông cụ đang bị bệnh, cháu chặn nơi này không cho các chú vào gặp ông sao?” “Tránh ra! Còn không tránh ra, đừng trách các chú thô lỗ!” Lý Gia Hinh đang lý luận với ba người. “Câm miệng!” Một tiếng quát vang lên. Tất cả mọi người đều kinh hãi. Sau khi ba người nhìn thấy Lý Dưỡng Hối đi ra, vẻ mặt đều biến sắc. “Bố!” “Bố… bố khỏi bệnh rồi?” Cơ thể Lý Chí Nhân cứng đờ. Vẻ mặt Lý Tái Hiền quái dị. Đồng tử của Lý Sùng Sơn co lại. Biểu hiện của ba người đã bị Lý Dưỡng Hối nhìn thấy hết. Lý Dưỡng Hối nhìn ba người con trai, cười như không cười: “Ha ha, chúng mày chỉ mong tao chết đi phải không?” “Bố, đâu có chuyện đó”. “Bố không sao, đúng là quá tốt rồi!” “Bố, con đi gọi bác sĩ và luật sư ngay…”