Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 514: Là Lang Quốc?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong khoảnh khắc máy bay Diệp Bắc Minh đang ngồi cất cánh. Tại trạch viện nọ ở Long Đô. Một người vội vàng đi tới: “Diệp Bắc Minh lên máy bay rồi”. Soạt! Sâu trong đôi mắt lão giả thoáng qua ý lạnh như băng: “Khà khà khà, nhóc con này vững quá”. “Xuất phát gần như đều đi tàu cao tốc!” “Muốn hắn chết trên cao tốc, quả thật quá khó khăn, nhưng máy bay thì khác”. “Diệp Bắc Minh ơi là Diệp Bắc Minh, câu chuyện của mày nên kết thúc rồi”. ... Tốc độ máy bay rất nhanh, bay ra khỏi hành tỉnh Đông Nam. Chạy thẳng tới tỉnh Xuyên Thục. Hai tiếng sau tiến vào biên giới tỉnh Xuyên Thục. Đi trên bầu trời ngàn núi vạn khe. Tít tít tít tít!!! Bỗng nhiên. Radar trong buồng lái điên cuồng vang lên. Toàn bộ khoang máy bay cũng vang lên tiếng còi báo động. Sắc mặt người bên ghế lái phụ tái nhợt, run rẩy bẩm báo: “Anh Diệp, chiến thần, radar hiển thị có ba viên hỏa tiễn, phong tỏa máy bay của chúng ta, muốn đánh tới”. “Cái gì?” Vạn Lăng Phong kinh hãi. Sắc mặt Diệp Bắc Minh u ám, lần đầu tiên ngồi máy bay, quả nhiên có người lợi dụng cơ hội lần này muốn giết anh? Ầm! Một chiếc máy bay hộ tống phát nổ, bị bắn hạ ngay lập tức. Vạn Lăng Phong nhìn xuyên qua cửa sổ, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi: “Chủ nhân, đây là hỏa tiễn Lang Quốc phương Bắc, loại BC-550”. “Tốc độ nhanh nhất có thể đạt tới 5 mã lực, gấp năm lần máy bay của chúng ta!” “Hơn nữa tự mang theo hệ thống phong tỏa, bây giờ chúng ta chỉ có thể hạ cánh khẩn cấp”. Diệp Bắc Minh vẫn ngồi im, biểu cảm có phần lạnh băng: “Lang Quốc phương Bắc?” Anh đang suy nghĩ, rốt cuộc là ai không chờ được muốn giết mình như vậy. Là Lang Quốc? Hay có người cấu kết với Lang Quốc?
Trong khoảnh khắc máy bay Diệp Bắc Minh đang ngồi cất cánh.
Tại trạch viện nọ ở Long Đô.
Một người vội vàng đi tới: “Diệp Bắc Minh lên máy bay rồi”.
Soạt!
Sâu trong đôi mắt lão giả thoáng qua ý lạnh như băng: “Khà khà khà, nhóc con này vững quá”.
“Xuất phát gần như đều đi tàu cao tốc!”
“Muốn hắn chết trên cao tốc, quả thật quá khó khăn, nhưng máy bay thì khác”.
“Diệp Bắc Minh ơi là Diệp Bắc Minh, câu chuyện của mày nên kết thúc rồi”.
...
Tốc độ máy bay rất nhanh, bay ra khỏi hành tỉnh Đông Nam.
Chạy thẳng tới tỉnh Xuyên Thục.
Hai tiếng sau tiến vào biên giới tỉnh Xuyên Thục.
Đi trên bầu trời ngàn núi vạn khe.
Tít tít tít tít!!!
Bỗng nhiên.
Radar trong buồng lái điên cuồng vang lên.
Toàn bộ khoang máy bay cũng vang lên tiếng còi báo động.
Sắc mặt người bên ghế lái phụ tái nhợt, run rẩy bẩm báo: “Anh Diệp, chiến thần, radar hiển thị có ba viên hỏa tiễn, phong tỏa máy bay của chúng ta, muốn đánh tới”.
“Cái gì?”
Vạn Lăng Phong kinh hãi.
Sắc mặt Diệp Bắc Minh u ám, lần đầu tiên ngồi máy bay, quả nhiên có người lợi dụng cơ hội lần này muốn giết anh?
Ầm!
Một chiếc máy bay hộ tống phát nổ, bị bắn hạ ngay lập tức.
Vạn Lăng Phong nhìn xuyên qua cửa sổ, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi: “Chủ nhân, đây là hỏa tiễn Lang Quốc phương Bắc, loại BC-550”.
“Tốc độ nhanh nhất có thể đạt tới 5 mã lực, gấp năm lần máy bay của chúng ta!”
“Hơn nữa tự mang theo hệ thống phong tỏa, bây giờ chúng ta chỉ có thể hạ cánh khẩn cấp”.
Diệp Bắc Minh vẫn ngồi im, biểu cảm có phần lạnh băng: “Lang Quốc phương Bắc?”
Anh đang suy nghĩ, rốt cuộc là ai không chờ được muốn giết mình như vậy.
Là Lang Quốc?
Hay có người cấu kết với Lang Quốc?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong khoảnh khắc máy bay Diệp Bắc Minh đang ngồi cất cánh. Tại trạch viện nọ ở Long Đô. Một người vội vàng đi tới: “Diệp Bắc Minh lên máy bay rồi”. Soạt! Sâu trong đôi mắt lão giả thoáng qua ý lạnh như băng: “Khà khà khà, nhóc con này vững quá”. “Xuất phát gần như đều đi tàu cao tốc!” “Muốn hắn chết trên cao tốc, quả thật quá khó khăn, nhưng máy bay thì khác”. “Diệp Bắc Minh ơi là Diệp Bắc Minh, câu chuyện của mày nên kết thúc rồi”. ... Tốc độ máy bay rất nhanh, bay ra khỏi hành tỉnh Đông Nam. Chạy thẳng tới tỉnh Xuyên Thục. Hai tiếng sau tiến vào biên giới tỉnh Xuyên Thục. Đi trên bầu trời ngàn núi vạn khe. Tít tít tít tít!!! Bỗng nhiên. Radar trong buồng lái điên cuồng vang lên. Toàn bộ khoang máy bay cũng vang lên tiếng còi báo động. Sắc mặt người bên ghế lái phụ tái nhợt, run rẩy bẩm báo: “Anh Diệp, chiến thần, radar hiển thị có ba viên hỏa tiễn, phong tỏa máy bay của chúng ta, muốn đánh tới”. “Cái gì?” Vạn Lăng Phong kinh hãi. Sắc mặt Diệp Bắc Minh u ám, lần đầu tiên ngồi máy bay, quả nhiên có người lợi dụng cơ hội lần này muốn giết anh? Ầm! Một chiếc máy bay hộ tống phát nổ, bị bắn hạ ngay lập tức. Vạn Lăng Phong nhìn xuyên qua cửa sổ, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi: “Chủ nhân, đây là hỏa tiễn Lang Quốc phương Bắc, loại BC-550”. “Tốc độ nhanh nhất có thể đạt tới 5 mã lực, gấp năm lần máy bay của chúng ta!” “Hơn nữa tự mang theo hệ thống phong tỏa, bây giờ chúng ta chỉ có thể hạ cánh khẩn cấp”. Diệp Bắc Minh vẫn ngồi im, biểu cảm có phần lạnh băng: “Lang Quốc phương Bắc?” Anh đang suy nghĩ, rốt cuộc là ai không chờ được muốn giết mình như vậy. Là Lang Quốc? Hay có người cấu kết với Lang Quốc?