Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 518: “Khai hỏa!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Khoảng ba mươi Đại Tông Sư. Binh sĩ còn lại trong quân đoàn Băng Nguyên Lang thực lực cấp Huyền đến cấp Thiên. Đều là võ giả bình thường! Nhìn thì không cao. Nhưng nếu như là hơn mười ngàn võ giả bình thường. Tạo thành một quân đội, vậy thì thật khủng khiếp! Sức mạnh thi hành của quân đội vượt xa những gì các các võ giả thông thường có thể sánh được. Đột nhiên. Quát lớn một tiếng: “Ai là Diệp Bắc Minh?” “Có người mua mạng của mày, ra đây chịu chết!” “Ô ô ô ô!!!” Toàn thể Băng Nguyên Lang hưng phấn gào rống như dã thú. Loại khí thế này cũng khiến chiến thần dày dặn kinh nghiệm chiến đấu như Vạn Lăng Phong sắc mặt trắng bệch! Diệp Bắc Minh bước ra, đứng trên mắt nước, như giẫm trên đất phẳng. Một mình đối mặt với toàn bộ tập đoàn Băng Nguyên Lang. Anh hơi híp mắt, hít sâu một hơi: “Thất sư phụ, con đột nhiên cảm thấy thầy nói không sai!” “Con đã học được bản lĩnh của 99 sư phụ rồi!” “Chỉ có đạo tàn sát của Thất sư phụ người là con học chưa đủ tốt! Không đủ hoàn mỹ!” “Đạo tàn sát ở trong đó!” “Con chính là sát thần!” Mở mắt ra. Quát lớn một tiếng: “Giết!” Giọng nói lấn áp làn sóng của quân đoàn Băng Nguyên Lang! Vèo! Diệp Bắc Minh chân đạp mặt nước, xông về phía quân đoàn Băng Nguyên Lang bên bờ. Sát khí ngút trời! “Chủ nhân!!!” Con ngươi của Vạn Lăng Phong kinh ngạc đến mức sắp bùng nổ! Ông ta không dám tin, Diệp Bắc Minh lấy đâu ra dũng khí? Một mình đối mặt với hàng chục ngàn người quân đoàn Băng Nguyên Lang? Dù thực lực anh có nghịch thiên đi chăng nữa cũng là hành động đâm đầu vào chỗ chết! “Khai hỏa!”
Khoảng ba mươi Đại Tông Sư.
Binh sĩ còn lại trong quân đoàn Băng Nguyên Lang thực lực cấp Huyền đến cấp Thiên.
Đều là võ giả bình thường!
Nhìn thì không cao.
Nhưng nếu như là hơn mười ngàn võ giả bình thường.
Tạo thành một quân đội, vậy thì thật khủng khiếp!
Sức mạnh thi hành của quân đội vượt xa những gì các các võ giả thông thường có thể sánh được.
Đột nhiên.
Quát lớn một tiếng: “Ai là Diệp Bắc Minh?”
“Có người mua mạng của mày, ra đây chịu chết!”
“Ô ô ô ô!!!”
Toàn thể Băng Nguyên Lang hưng phấn gào rống như dã thú.
Loại khí thế này cũng khiến chiến thần dày dặn kinh nghiệm chiến đấu như Vạn Lăng Phong sắc mặt trắng bệch!
Diệp Bắc Minh bước ra, đứng trên mắt nước, như giẫm trên đất phẳng.
Một mình đối mặt với toàn bộ tập đoàn Băng Nguyên Lang.
Anh hơi híp mắt, hít sâu một hơi: “Thất sư phụ, con đột nhiên cảm thấy thầy nói không sai!”
“Con đã học được bản lĩnh của 99 sư phụ rồi!”
“Chỉ có đạo tàn sát của Thất sư phụ người là con học chưa đủ tốt! Không đủ hoàn mỹ!”
“Đạo tàn sát ở trong đó!”
“Con chính là sát thần!”
Mở mắt ra.
Quát lớn một tiếng: “Giết!”
Giọng nói lấn áp làn sóng của quân đoàn Băng Nguyên Lang! Vèo!
Diệp Bắc Minh chân đạp mặt nước, xông về phía quân đoàn Băng Nguyên Lang bên bờ.
Sát khí ngút trời!
“Chủ nhân!!!”
Con ngươi của Vạn Lăng Phong kinh ngạc đến mức sắp bùng nổ!
Ông ta không dám tin, Diệp Bắc Minh lấy đâu ra dũng khí?
Một mình đối mặt với hàng chục ngàn người quân đoàn Băng Nguyên Lang?
Dù thực lực anh có nghịch thiên đi chăng nữa cũng là hành động đâm đầu vào chỗ chết!
“Khai hỏa!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Khoảng ba mươi Đại Tông Sư. Binh sĩ còn lại trong quân đoàn Băng Nguyên Lang thực lực cấp Huyền đến cấp Thiên. Đều là võ giả bình thường! Nhìn thì không cao. Nhưng nếu như là hơn mười ngàn võ giả bình thường. Tạo thành một quân đội, vậy thì thật khủng khiếp! Sức mạnh thi hành của quân đội vượt xa những gì các các võ giả thông thường có thể sánh được. Đột nhiên. Quát lớn một tiếng: “Ai là Diệp Bắc Minh?” “Có người mua mạng của mày, ra đây chịu chết!” “Ô ô ô ô!!!” Toàn thể Băng Nguyên Lang hưng phấn gào rống như dã thú. Loại khí thế này cũng khiến chiến thần dày dặn kinh nghiệm chiến đấu như Vạn Lăng Phong sắc mặt trắng bệch! Diệp Bắc Minh bước ra, đứng trên mắt nước, như giẫm trên đất phẳng. Một mình đối mặt với toàn bộ tập đoàn Băng Nguyên Lang. Anh hơi híp mắt, hít sâu một hơi: “Thất sư phụ, con đột nhiên cảm thấy thầy nói không sai!” “Con đã học được bản lĩnh của 99 sư phụ rồi!” “Chỉ có đạo tàn sát của Thất sư phụ người là con học chưa đủ tốt! Không đủ hoàn mỹ!” “Đạo tàn sát ở trong đó!” “Con chính là sát thần!” Mở mắt ra. Quát lớn một tiếng: “Giết!” Giọng nói lấn áp làn sóng của quân đoàn Băng Nguyên Lang! Vèo! Diệp Bắc Minh chân đạp mặt nước, xông về phía quân đoàn Băng Nguyên Lang bên bờ. Sát khí ngút trời! “Chủ nhân!!!” Con ngươi của Vạn Lăng Phong kinh ngạc đến mức sắp bùng nổ! Ông ta không dám tin, Diệp Bắc Minh lấy đâu ra dũng khí? Một mình đối mặt với hàng chục ngàn người quân đoàn Băng Nguyên Lang? Dù thực lực anh có nghịch thiên đi chăng nữa cũng là hành động đâm đầu vào chỗ chết! “Khai hỏa!”