Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 532: “Con đường chém giết, ở ngay trong đó!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Có lẽ vị trí của Long chủ cũng sẽ bị nghi ngờ! Diệp Bắc Minh xông vào nhà họ Hạ, ảnh hưởng quá lớn. Hạ Nhược Tuyết cũng run rẩy, nắm chặt tay Diệp Bắc Minh theo bản năng. Mẹ Hạ bất lực nhắm mắt, tuyệt vọng! Diệp Bắc Minh còn ngu xuẩn hơn cả trong tưởng tượng của bà ta. Sượt sượt sượt! Các khách mời có mặt lùi lại liên tiếp, sau lưng gần như dính sát vào bức tường xung quanh quảng trường. Trong lòng những người này hối hận muốn chết, chỉ mong chưa từng xuất hiện ở đây. Khuôn mặt già của Hạ Thiên Nam không ngừng co giật, giọng của ông ta như truyền đến từ địa ngục: “Giết!” “Giết!” Trên quảng trường nhà họ Hạ liền biến thành tu la địa ngục. Sát khí ngút trời! Hơn một trăm võ vương cùng bước ra, bước về phía Diệp Bắc Minh! Diệp Bắc Minh cảm nhận được Hạ Nhược Tuyết đang run rẩy, dịu dàng hỏi: “Nhược Tuyết, cậu sợ không?” Hạ Nhược Tuyết cắn môi, lắc đầu mạnh: “Không sợ, Hạ Nhược Tuyết tớ không sợ chút nào!” Hạ Nhược Tuyết hét lớn một tiếng! Trong đôi mắt xinh đẹp là sự kiên định. Tràn ngập tia máu. “Cho dù hôm nay Hạ Nhược Tuyết tôi chết, cũng phải chết cùng Diệp Bắc Minh!” “Bất kỳ ai muốn ngăn tôi, đều là kẻ địch của tôi!” “Kể cả mẹ!” Hạ Nhược Tuyết hét lớn. Cơ thể mẹ Hạ run lên, nước mắt trào ra! Diệp Bắc Minh cười lớn: “Ha ha ha, được!” “Nhược Tuyết, hôm nay tớ sẽ dẫn cậu giết ra một con đường máu!” Anh cõng Nhược Tuyết trên lưng. Rồi lấy ra một dải dây, buộc hai người lại với nhau. “Con đường chém giết, ở ngay trong đó!” Soạt!
Có lẽ vị trí của Long chủ cũng sẽ bị nghi ngờ!
Diệp Bắc Minh xông vào nhà họ Hạ, ảnh hưởng quá lớn.
Hạ Nhược Tuyết cũng run rẩy, nắm chặt tay Diệp Bắc Minh theo bản năng.
Mẹ Hạ bất lực nhắm mắt, tuyệt vọng!
Diệp Bắc Minh còn ngu xuẩn hơn cả trong tưởng tượng của bà ta.
Sượt sượt sượt!
Các khách mời có mặt lùi lại liên tiếp, sau lưng gần như dính sát vào bức tường xung quanh quảng trường.
Trong lòng những người này hối hận muốn chết, chỉ mong chưa từng xuất hiện ở đây.
Khuôn mặt già của Hạ Thiên Nam không ngừng co giật, giọng của ông ta như truyền đến từ địa ngục: “Giết!”
“Giết!”
Trên quảng trường nhà họ Hạ liền biến thành tu la địa ngục.
Sát khí ngút trời!
Hơn một trăm võ vương cùng bước ra, bước về phía Diệp Bắc Minh!
Diệp Bắc Minh cảm nhận được Hạ Nhược Tuyết đang run rẩy, dịu dàng hỏi: “Nhược Tuyết, cậu sợ không?”
Hạ Nhược Tuyết cắn môi, lắc đầu mạnh: “Không sợ, Hạ Nhược Tuyết tớ không sợ chút nào!”
Hạ Nhược Tuyết hét lớn một tiếng!
Trong đôi mắt xinh đẹp là sự kiên định.
Tràn ngập tia máu.
“Cho dù hôm nay Hạ Nhược Tuyết tôi chết, cũng phải chết cùng Diệp Bắc Minh!”
“Bất kỳ ai muốn ngăn tôi, đều là kẻ địch của tôi!”
“Kể cả mẹ!”
Hạ Nhược Tuyết hét lớn.
Cơ thể mẹ Hạ run lên, nước mắt trào ra!
Diệp Bắc Minh cười lớn: “Ha ha ha, được!”
“Nhược Tuyết, hôm nay tớ sẽ dẫn cậu giết ra một con đường máu!”
Anh cõng Nhược Tuyết trên lưng.
Rồi lấy ra một dải dây, buộc hai người lại với nhau.
“Con đường chém giết, ở ngay trong đó!”
Soạt!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Có lẽ vị trí của Long chủ cũng sẽ bị nghi ngờ! Diệp Bắc Minh xông vào nhà họ Hạ, ảnh hưởng quá lớn. Hạ Nhược Tuyết cũng run rẩy, nắm chặt tay Diệp Bắc Minh theo bản năng. Mẹ Hạ bất lực nhắm mắt, tuyệt vọng! Diệp Bắc Minh còn ngu xuẩn hơn cả trong tưởng tượng của bà ta. Sượt sượt sượt! Các khách mời có mặt lùi lại liên tiếp, sau lưng gần như dính sát vào bức tường xung quanh quảng trường. Trong lòng những người này hối hận muốn chết, chỉ mong chưa từng xuất hiện ở đây. Khuôn mặt già của Hạ Thiên Nam không ngừng co giật, giọng của ông ta như truyền đến từ địa ngục: “Giết!” “Giết!” Trên quảng trường nhà họ Hạ liền biến thành tu la địa ngục. Sát khí ngút trời! Hơn một trăm võ vương cùng bước ra, bước về phía Diệp Bắc Minh! Diệp Bắc Minh cảm nhận được Hạ Nhược Tuyết đang run rẩy, dịu dàng hỏi: “Nhược Tuyết, cậu sợ không?” Hạ Nhược Tuyết cắn môi, lắc đầu mạnh: “Không sợ, Hạ Nhược Tuyết tớ không sợ chút nào!” Hạ Nhược Tuyết hét lớn một tiếng! Trong đôi mắt xinh đẹp là sự kiên định. Tràn ngập tia máu. “Cho dù hôm nay Hạ Nhược Tuyết tôi chết, cũng phải chết cùng Diệp Bắc Minh!” “Bất kỳ ai muốn ngăn tôi, đều là kẻ địch của tôi!” “Kể cả mẹ!” Hạ Nhược Tuyết hét lớn. Cơ thể mẹ Hạ run lên, nước mắt trào ra! Diệp Bắc Minh cười lớn: “Ha ha ha, được!” “Nhược Tuyết, hôm nay tớ sẽ dẫn cậu giết ra một con đường máu!” Anh cõng Nhược Tuyết trên lưng. Rồi lấy ra một dải dây, buộc hai người lại với nhau. “Con đường chém giết, ở ngay trong đó!” Soạt!