Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 547: Sâu thấy cả xương!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bóng đen tiếp tục nói: “Phương thuốc người phụ nữ đó để lại, Đường Môn các người cũng lấy được một ít?”   “Đường Môn ông coi trọng danh tiếng, âm thầm ra tay giấu diếm!”   “Nếu không phải có độc dược của Đường Môn các người, chúng tôi nào có được cơ hội tốt như vậy”.   “Nói cho cùng vẫn phải cảm ơn độc dược của Đường Môn các người nữa”.   “Ông!!!”   Đường Phá Thiên biến sắc mặt: “Ông còn biết gì nữa?”   Bóng đen cười thâm sâu: “Diệp Bắc Minh chính là con trai của người phụ nữ kia, trong tay hắn có một bản danh sách chết”.   “Người hai mươi ba năm trước từng ra tay đã chết gần nửa”.   “Bây giờ đến lượt chúng ta… Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết con trai của người phụ nữ đó khủng khiếp thế nào!!!”   Đường Phá Thiên ngây người.   Đại sảnh Đường Môn trong nháy mắt tĩnh mịch!   ...   Lục Tuyết Kỳ cho người đưa Hạ Nhược Tuyết trở về Giang Nam.   Diệp Bắc Minh cùng cô ấy chạy thẳng đến đảo quốc Đông Doanh.   Tốc độ của máy bay rất nhanh, bay ra khỏi hải vực Long Quốc, đảo quốc Đông Doanh xuất hiện trong tầm mắt.   Lúc này.   Thủ đô đảo quốc Đông Doanh.   Dưới núi Phú Sĩ.   Gia tộc Kimura.   Kimura Suke từ sân bay quay về: “Xẻo tất cả thịt trên người hắn cho chó ăn!”   “Tôi đến công ty một chuyến!”   Vội vàng lên xe, đến tập đoàn Nhuyễn Ngân Đông Doanh   Ông ta báo cáo cho hội đồng quản trị thu hoạch của chuyến đi lần này.   Lâm Thương Hải bị giam ở trong lồng sắt.   Trên bắp đùi ông ta đã bớt đi ba bốn miếng thịt.   Sâu thấy cả xương!   “Rõ!”   Một đám người Đông Doanh đi tới.   Trên mặt treo nụ cười tàn nhẫn.   Bọn họ cầm trong tay kiếm samurai, không ngừng đung đưa.   

Bóng đen tiếp tục nói: “Phương thuốc người phụ nữ đó để lại, Đường Môn các người cũng lấy được một ít?”  

 

“Đường Môn ông coi trọng danh tiếng, âm thầm ra tay giấu diếm!”  

 

“Nếu không phải có độc dược của Đường Môn các người, chúng tôi nào có được cơ hội tốt như vậy”.  

 

“Nói cho cùng vẫn phải cảm ơn độc dược của Đường Môn các người nữa”.  

 

“Ông!!!”  

 

Đường Phá Thiên biến sắc mặt: “Ông còn biết gì nữa?”  

 

Bóng đen cười thâm sâu: “Diệp Bắc Minh chính là con trai của người phụ nữ kia, trong tay hắn có một bản danh sách chết”.  

 

“Người hai mươi ba năm trước từng ra tay đã chết gần nửa”.  

 

“Bây giờ đến lượt chúng ta… Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết con trai của người phụ nữ đó khủng khiếp thế nào!!!”  

 

Đường Phá Thiên ngây người.  

 

Đại sảnh Đường Môn trong nháy mắt tĩnh mịch!  

 

...  

 

Lục Tuyết Kỳ cho người đưa Hạ Nhược Tuyết trở về Giang Nam.  

 

Diệp Bắc Minh cùng cô ấy chạy thẳng đến đảo quốc Đông Doanh.  

 

Tốc độ của máy bay rất nhanh, bay ra khỏi hải vực Long Quốc, đảo quốc Đông Doanh xuất hiện trong tầm mắt.  

 

Lúc này.  

 

Thủ đô đảo quốc Đông Doanh.  

 

Dưới núi Phú Sĩ.  

 

Gia tộc Kimura.  

 

Kimura Suke từ sân bay quay về: “Xẻo tất cả thịt trên người hắn cho chó ăn!”  

 

“Tôi đến công ty một chuyến!”  

 

Vội vàng lên xe, đến tập đoàn Nhuyễn Ngân Đông Doanh  

 

Ông ta báo cáo cho hội đồng quản trị thu hoạch của chuyến đi lần này.  

 

Lâm Thương Hải bị giam ở trong lồng sắt.  

 

Trên bắp đùi ông ta đã bớt đi ba bốn miếng thịt.  

 

Sâu thấy cả xương!  

 

“Rõ!”  

 

Một đám người Đông Doanh đi tới.  

 

Trên mặt treo nụ cười tàn nhẫn.  

 

Bọn họ cầm trong tay kiếm samurai, không ngừng đung đưa.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bóng đen tiếp tục nói: “Phương thuốc người phụ nữ đó để lại, Đường Môn các người cũng lấy được một ít?”   “Đường Môn ông coi trọng danh tiếng, âm thầm ra tay giấu diếm!”   “Nếu không phải có độc dược của Đường Môn các người, chúng tôi nào có được cơ hội tốt như vậy”.   “Nói cho cùng vẫn phải cảm ơn độc dược của Đường Môn các người nữa”.   “Ông!!!”   Đường Phá Thiên biến sắc mặt: “Ông còn biết gì nữa?”   Bóng đen cười thâm sâu: “Diệp Bắc Minh chính là con trai của người phụ nữ kia, trong tay hắn có một bản danh sách chết”.   “Người hai mươi ba năm trước từng ra tay đã chết gần nửa”.   “Bây giờ đến lượt chúng ta… Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết con trai của người phụ nữ đó khủng khiếp thế nào!!!”   Đường Phá Thiên ngây người.   Đại sảnh Đường Môn trong nháy mắt tĩnh mịch!   ...   Lục Tuyết Kỳ cho người đưa Hạ Nhược Tuyết trở về Giang Nam.   Diệp Bắc Minh cùng cô ấy chạy thẳng đến đảo quốc Đông Doanh.   Tốc độ của máy bay rất nhanh, bay ra khỏi hải vực Long Quốc, đảo quốc Đông Doanh xuất hiện trong tầm mắt.   Lúc này.   Thủ đô đảo quốc Đông Doanh.   Dưới núi Phú Sĩ.   Gia tộc Kimura.   Kimura Suke từ sân bay quay về: “Xẻo tất cả thịt trên người hắn cho chó ăn!”   “Tôi đến công ty một chuyến!”   Vội vàng lên xe, đến tập đoàn Nhuyễn Ngân Đông Doanh   Ông ta báo cáo cho hội đồng quản trị thu hoạch của chuyến đi lần này.   Lâm Thương Hải bị giam ở trong lồng sắt.   Trên bắp đùi ông ta đã bớt đi ba bốn miếng thịt.   Sâu thấy cả xương!   “Rõ!”   Một đám người Đông Doanh đi tới.   Trên mặt treo nụ cười tàn nhẫn.   Bọn họ cầm trong tay kiếm samurai, không ngừng đung đưa.   

Chương 547: Sâu thấy cả xương!