Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 569: Uy Hoàng sợ rồi!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Tôi là hoàng đế của Đông Doanh, cậu làm thế này với tôi, đã là một người chết rồi!”   Uy Hoàng đang uy h**p!   “Uy h**p tôi ư?”   Diệp Bắc Minh cười: “Xem ra ông vẫn không biết mình đang trong hoàn cảnh thế nào?”   Anh dẫm mạnh xuống.   Rắc rắc!   Một tiếng giòn tan.   Xương sườn của Uy Hoàng trực tiếp gãy rạn.   Cơn đau khiến khuôn mặt già của ông ta méo mó: “A…”   “Bệ hạ!”   “Đáng chết!”   “Khốn khiếp!”   “Diệp Bắc Minh!”, mọi người trong đại điện đều sắp phát điên, con ngươi như muốn lồi ra.   Cùng lúc đó.   Vô số cấm vệ quân chạy đến, bao vây chặt kín cả đại điện không lọt một giọt nước!   Diệp Bắc Minh thở dài một tiếng: “Người của ông ồn ào quá, ông bảo bọn họ câm miệng đi”.   Rắc rắc!   Anh lại dẫm mạnh xuống.   “A!”   Uy hoàng kêu thảm một tiếng.   Tất cả mọi người hít khí lạnh!   Một cái chân của Uy Hoàng lại bị Diệp Bắc Minh dẫm nát!Diệp Bắc Minh ngồi trên bảo tọa của Uy Hoàng, cúi nhìn Uy Hoàng: “Bây giờ, ông còn muốn uy h**p tôi không?”   Tĩnh lặng!   Yên lặng như cái chết!   Cho dù trong lòng Uy Hoàng nổi giận ngút trời, lúc này cũng bị dập tắt ngấm!   Thanh niên Long Quốc trước mặt vốn chẳng sợ gì hết!   Nếu ông ta tiếp tục cứng miệng, có lẽ… sẽ chết!   Uy Hoàng sợ rồi!   Ông ta cắn răng: “Không… không uy h**p…”   “Cậu… rốt cuộc cậu muốn làm gì?”   Diệp Bắc Minh lên tiếng: “Hai mươi ba năm trước có một người phụ nữ từng đến nơi này đúng không?”   Uy Hoàng kinh hãi.   

 “Tôi là hoàng đế của Đông Doanh, cậu làm thế này với tôi, đã là một người chết rồi!”  

 

Uy Hoàng đang uy h**p!  

 

“Uy h**p tôi ư?”  

 

Diệp Bắc Minh cười: “Xem ra ông vẫn không biết mình đang trong hoàn cảnh thế nào?”  

 

Anh dẫm mạnh xuống.  

 

Rắc rắc!  

 

Một tiếng giòn tan.  

 

Xương sườn của Uy Hoàng trực tiếp gãy rạn.  

 

Cơn đau khiến khuôn mặt già của ông ta méo mó: “A…”  

 

“Bệ hạ!”  

 

“Đáng chết!”  

 

“Khốn khiếp!”  

 

“Diệp Bắc Minh!”, mọi người trong đại điện đều sắp phát điên, con ngươi như muốn lồi ra.  

 

Cùng lúc đó.  

 

Vô số cấm vệ quân chạy đến, bao vây chặt kín cả đại điện không lọt một giọt nước!  

 

Diệp Bắc Minh thở dài một tiếng: “Người của ông ồn ào quá, ông bảo bọn họ câm miệng đi”.  

 

Rắc rắc!  

 

Anh lại dẫm mạnh xuống.  

 

“A!”  

 

Uy hoàng kêu thảm một tiếng.  

 

Tất cả mọi người hít khí lạnh!  

 

Một cái chân của Uy Hoàng lại bị Diệp Bắc Minh dẫm nát!

Diệp Bắc Minh ngồi trên bảo tọa của Uy Hoàng, cúi nhìn Uy Hoàng: “Bây giờ, ông còn muốn uy h**p tôi không?”  

 

Tĩnh lặng!  

 

Yên lặng như cái chết!  

 

Cho dù trong lòng Uy Hoàng nổi giận ngút trời, lúc này cũng bị dập tắt ngấm!  

 

Thanh niên Long Quốc trước mặt vốn chẳng sợ gì hết!  

 

Nếu ông ta tiếp tục cứng miệng, có lẽ… sẽ chết!  

 

Uy Hoàng sợ rồi!  

 

Ông ta cắn răng: “Không… không uy h**p…”  

 

“Cậu… rốt cuộc cậu muốn làm gì?”  

 

Diệp Bắc Minh lên tiếng: “Hai mươi ba năm trước có một người phụ nữ từng đến nơi này đúng không?”  

 

Uy Hoàng kinh hãi.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Tôi là hoàng đế của Đông Doanh, cậu làm thế này với tôi, đã là một người chết rồi!”   Uy Hoàng đang uy h**p!   “Uy h**p tôi ư?”   Diệp Bắc Minh cười: “Xem ra ông vẫn không biết mình đang trong hoàn cảnh thế nào?”   Anh dẫm mạnh xuống.   Rắc rắc!   Một tiếng giòn tan.   Xương sườn của Uy Hoàng trực tiếp gãy rạn.   Cơn đau khiến khuôn mặt già của ông ta méo mó: “A…”   “Bệ hạ!”   “Đáng chết!”   “Khốn khiếp!”   “Diệp Bắc Minh!”, mọi người trong đại điện đều sắp phát điên, con ngươi như muốn lồi ra.   Cùng lúc đó.   Vô số cấm vệ quân chạy đến, bao vây chặt kín cả đại điện không lọt một giọt nước!   Diệp Bắc Minh thở dài một tiếng: “Người của ông ồn ào quá, ông bảo bọn họ câm miệng đi”.   Rắc rắc!   Anh lại dẫm mạnh xuống.   “A!”   Uy hoàng kêu thảm một tiếng.   Tất cả mọi người hít khí lạnh!   Một cái chân của Uy Hoàng lại bị Diệp Bắc Minh dẫm nát!Diệp Bắc Minh ngồi trên bảo tọa của Uy Hoàng, cúi nhìn Uy Hoàng: “Bây giờ, ông còn muốn uy h**p tôi không?”   Tĩnh lặng!   Yên lặng như cái chết!   Cho dù trong lòng Uy Hoàng nổi giận ngút trời, lúc này cũng bị dập tắt ngấm!   Thanh niên Long Quốc trước mặt vốn chẳng sợ gì hết!   Nếu ông ta tiếp tục cứng miệng, có lẽ… sẽ chết!   Uy Hoàng sợ rồi!   Ông ta cắn răng: “Không… không uy h**p…”   “Cậu… rốt cuộc cậu muốn làm gì?”   Diệp Bắc Minh lên tiếng: “Hai mươi ba năm trước có một người phụ nữ từng đến nơi này đúng không?”   Uy Hoàng kinh hãi.   

Chương 569: Uy Hoàng sợ rồi!