Tác giả:

Lần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,…

Chương 8: Chương 8

Thẩm Hảo Hảo - Ý ÝTác giả: Y YTruyện Cổ Đại, Truyện Điền VănLần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,… Hắn ngây người nhìn ta, hồi lâu sau mới ôm ta vào lòng: "Ta muốn đối xử tốt với nàng, không chỉ vì con cái."Ta cũng muốn đối xử tốt với hắn.Không biết hắn có hiểu được lòng ta không?Hơn mười ngày sau, Tống Toàn phải cùng vài người thợ săn trong làng vào núi. Ta chuẩn bị lương thực, hành lý cho hắn, bởi dù sao vào núi cũng không phải một hai ngày là có thể trở về.Hắn vốn định đưa cả Đại Lang đi cùng, nhưng nhìn thân hình gầy gò của Đại Lang, ta không đành lòng để hắn đưa con đi.Đứa trẻ như vậy thì làm sao có thể vào núi săn b.ắ.n được chứ?Cả nhà tiễn Tống Toàn ra đầu làng, dù lòng có vạn phần không muốn, dù có ngàn nỗi lo lắng, hắn vẫn phải đi.Hắn là trụ cột của gia đình, phải lo toan cuộc sống.Ta là nữ chủ nhân của gia đình, hắn đi rồi, gia đình này sẽ do ta gánh vác.Nhân lúc trời còn chưa quá nóng, ta đem chăn màn trong phòng Đại Lang và Tú Nhi ra giặt giũ.Bông đã cũ và cứng, cần phải tơi lại, mà cũng phải mua thêm chút bông mới để dành.Cả hai đứa trẻ đều không có bộ y phục nào vừa vặn, ngay cả Tống Toàn cũng chẳng có một chiếc áo bông dày dặn.Mảnh đất ở hậu viện đã được xới lên, giờ cần mua hạt giống rau.Ta không dám tính toán chi li, chỗ nào cũng cần đến tiền.Tối qua, Tống Toàn đã nói rằng, cứ việc tiêu xài khi cần thiết, tiền bạc là thứ kiếm được, không thể chỉ dựa vào tiết kiệm mà có.Chỉ là hắn lại không cần áo bông dày, vì mùa đông hắn cũng ít khi ra ngoài, mà mỗi khi ra ngoài thì đã có chiếc áo da cũ để mặc rồi.Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️Nghe hắn nói vậy, ta càng xót tiền, không dám tiêu.Nhưng lẽ nào cứ để hai đứa trẻ chịu khổ mãi sao?Ta bèn lục lọi chiếc rương đựng đồ cưới, trong rương có hai xấp vải bông.Một xấp màu xanh lam, một xấp nền đỏ hoa trắng.Hồi môn mà Tống Toàn mang đến lúc đầu có sáu bảy xấp vải, nhưng cha mẹ ta chỉ chọn hai xấp này làm của hồi môn cho ta.Nếu không sợ người ngoài dị nghị, có lẽ ngay cả hai xấp vải này họ cũng chẳng muốn cho. Ta dùng vải xanh để may áo bông cho Tống Toàn và Đại Lang, phần vải còn lại vừa đủ may cho Tú Nhi một bộ.Như vậy là đã tiết kiệm được một khoản kha khá rồi.Ta ra sân đo áo cho hai đứa trẻ, Tú Nhi nheo mắt cười toe toét, vừa ôm xấp vải vừa xoa xoa, v**t v*."Mẹ, con có áo bông rồi, không cần may cũng được."Ta bảo Đại Lang dang tay ra để đo, nhưng hắn mãi chẳng chịu nghe lời."Nếu con thật lòng thương cha, thì hãy may một chiếc áo bông mới mà mặc. Cha con vất vả như vậy, chẳng phải là mong con và Tú Nhi được sống thoải mái sao?”“Chẳng bao lâu nữa trời sẽ lạnh, nếu con không có lấy một chiếc áo bông tử tế, thì cha con sẽ đau lòng biết bao? Con hãy suy nghĩ cho kỹ, rồi hãy nói lại với ta. Nếu đến lúc đó con vẫn nhất quyết không làm, thì thôi cũng đành vậy!"Ta dẫn Tú Nhi vào nhà, con bé nằm sấp trên giường nhìn ta cắt vải.Ta cầm kéo cắt roẹt roẹt, Tú Nhi cũng dùng ngón tay bắt chước hình dáng chiếc kéo, làm theo động tác của ta.Con bé không nghe được, nhưng nếu nói chậm rãi, thì con bé vẫn hiểu được."Tú Nhi à, đợi khi cha con trở về, ta sẽ xem có miếng da nào phù hợp không, rồi may cho con một đôi giày da nhỏ xinh xắn. Có điều ta vẫn chưa biết làm, phải nhờ thím Trương chỉ dạy cho mới được. Gật đầu đi con!"Một tràng lời dài như vậy Tú Nhi đương nhiên là không hiểu, nhưng khi ta bảo con bé gật đầu thì con bé lại hiểu ngay, liền cười tít mắt, ra sức gật đầu lia lịa.Thật là đáng yêu!Ta không khỏi đưa tay xoa xoa mái tóc thưa thớt của con bé.Nghe nói lá trắc bá có thể giúp tóc mọc nhanh hơn, mấy hôm nay ta đều dùng nước lá trắc bá nấu cho Tú Nhi gội đầu. Một cô bé xinh xắn như vậy, phải có một mái tóc đen dày mượt mới xứng.Ta chưa từng sinh con nên không biết việc sinh nở khó khăn đến mức nào.Nhưng nếu như những đứa trẻ đều ngoan ngoãn như Tú Nhi và Đại Lang, chỉ cần nuôi sống được là tốt, có sinh thêm vài đứa nữa cũng chẳng sao.Sáng sớm mai sẽ có xe trâu vào thành, ta muốn đưa Tú Nhi và Đại Lang cùng vào thành một chuyến.

Hắn ngây người nhìn ta, hồi lâu sau mới ôm ta vào lòng: "Ta muốn đối xử tốt với nàng, không chỉ vì con cái."

Ta cũng muốn đối xử tốt với hắn.

Không biết hắn có hiểu được lòng ta không?

Hơn mười ngày sau, Tống Toàn phải cùng vài người thợ săn trong làng vào núi. 

Ta chuẩn bị lương thực, hành lý cho hắn, bởi dù sao vào núi cũng không phải một hai ngày là có thể trở về.

Hắn vốn định đưa cả Đại Lang đi cùng, nhưng nhìn thân hình gầy gò của Đại Lang, ta không đành lòng để hắn đưa con đi.

Đứa trẻ như vậy thì làm sao có thể vào núi săn b.ắ.n được chứ?

Cả nhà tiễn Tống Toàn ra đầu làng, dù lòng có vạn phần không muốn, dù có ngàn nỗi lo lắng, hắn vẫn phải đi.

Hắn là trụ cột của gia đình, phải lo toan cuộc sống.

Ta là nữ chủ nhân của gia đình, hắn đi rồi, gia đình này sẽ do ta gánh vác.

Nhân lúc trời còn chưa quá nóng, ta đem chăn màn trong phòng Đại Lang và Tú Nhi ra giặt giũ.

Bông đã cũ và cứng, cần phải tơi lại, mà cũng phải mua thêm chút bông mới để dành.

Cả hai đứa trẻ đều không có bộ y phục nào vừa vặn, ngay cả Tống Toàn cũng chẳng có một chiếc áo bông dày dặn.

Mảnh đất ở hậu viện đã được xới lên, giờ cần mua hạt giống rau.

Ta không dám tính toán chi li, chỗ nào cũng cần đến tiền.

Tối qua, Tống Toàn đã nói rằng, cứ việc tiêu xài khi cần thiết, tiền bạc là thứ kiếm được, không thể chỉ dựa vào tiết kiệm mà có.

Chỉ là hắn lại không cần áo bông dày, vì mùa đông hắn cũng ít khi ra ngoài, mà mỗi khi ra ngoài thì đã có chiếc áo da cũ để mặc rồi.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Nghe hắn nói vậy, ta càng xót tiền, không dám tiêu.

Nhưng lẽ nào cứ để hai đứa trẻ chịu khổ mãi sao?

Ta bèn lục lọi chiếc rương đựng đồ cưới, trong rương có hai xấp vải bông.

Một xấp màu xanh lam, một xấp nền đỏ hoa trắng.

Hồi môn mà Tống Toàn mang đến lúc đầu có sáu bảy xấp vải, nhưng cha mẹ ta chỉ chọn hai xấp này làm của hồi môn cho ta.

Nếu không sợ người ngoài dị nghị, có lẽ ngay cả hai xấp vải này họ cũng chẳng muốn cho.

 

Ta dùng vải xanh để may áo bông cho Tống Toàn và Đại Lang, phần vải còn lại vừa đủ may cho Tú Nhi một bộ.

Như vậy là đã tiết kiệm được một khoản kha khá rồi.

Ta ra sân đo áo cho hai đứa trẻ, Tú Nhi nheo mắt cười toe toét, vừa ôm xấp vải vừa xoa xoa, v**t v*.

"Mẹ, con có áo bông rồi, không cần may cũng được."

Ta bảo Đại Lang dang tay ra để đo, nhưng hắn mãi chẳng chịu nghe lời.

"Nếu con thật lòng thương cha, thì hãy may một chiếc áo bông mới mà mặc. Cha con vất vả như vậy, chẳng phải là mong con và Tú Nhi được sống thoải mái sao?”

“Chẳng bao lâu nữa trời sẽ lạnh, nếu con không có lấy một chiếc áo bông tử tế, thì cha con sẽ đau lòng biết bao? Con hãy suy nghĩ cho kỹ, rồi hãy nói lại với ta. Nếu đến lúc đó con vẫn nhất quyết không làm, thì thôi cũng đành vậy!"

Ta dẫn Tú Nhi vào nhà, con bé nằm sấp trên giường nhìn ta cắt vải.

Ta cầm kéo cắt roẹt roẹt, Tú Nhi cũng dùng ngón tay bắt chước hình dáng chiếc kéo, làm theo động tác của ta.

Con bé không nghe được, nhưng nếu nói chậm rãi, thì con bé vẫn hiểu được.

"Tú Nhi à, đợi khi cha con trở về, ta sẽ xem có miếng da nào phù hợp không, rồi may cho con một đôi giày da nhỏ xinh xắn. Có điều ta vẫn chưa biết làm, phải nhờ thím Trương chỉ dạy cho mới được. Gật đầu đi con!"

Một tràng lời dài như vậy Tú Nhi đương nhiên là không hiểu, nhưng khi ta bảo con bé gật đầu thì con bé lại hiểu ngay, liền cười tít mắt, ra sức gật đầu lia lịa.

Thật là đáng yêu!

Ta không khỏi đưa tay xoa xoa mái tóc thưa thớt của con bé.

Nghe nói lá trắc bá có thể giúp tóc mọc nhanh hơn, mấy hôm nay ta đều dùng nước lá trắc bá nấu cho Tú Nhi gội đầu. 

Một cô bé xinh xắn như vậy, phải có một mái tóc đen dày mượt mới xứng.

Ta chưa từng sinh con nên không biết việc sinh nở khó khăn đến mức nào.

Nhưng nếu như những đứa trẻ đều ngoan ngoãn như Tú Nhi và Đại Lang, chỉ cần nuôi sống được là tốt, có sinh thêm vài đứa nữa cũng chẳng sao.

Sáng sớm mai sẽ có xe trâu vào thành, ta muốn đưa Tú Nhi và Đại Lang cùng vào thành một chuyến.

Thẩm Hảo Hảo - Ý ÝTác giả: Y YTruyện Cổ Đại, Truyện Điền VănLần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,… Hắn ngây người nhìn ta, hồi lâu sau mới ôm ta vào lòng: "Ta muốn đối xử tốt với nàng, không chỉ vì con cái."Ta cũng muốn đối xử tốt với hắn.Không biết hắn có hiểu được lòng ta không?Hơn mười ngày sau, Tống Toàn phải cùng vài người thợ săn trong làng vào núi. Ta chuẩn bị lương thực, hành lý cho hắn, bởi dù sao vào núi cũng không phải một hai ngày là có thể trở về.Hắn vốn định đưa cả Đại Lang đi cùng, nhưng nhìn thân hình gầy gò của Đại Lang, ta không đành lòng để hắn đưa con đi.Đứa trẻ như vậy thì làm sao có thể vào núi săn b.ắ.n được chứ?Cả nhà tiễn Tống Toàn ra đầu làng, dù lòng có vạn phần không muốn, dù có ngàn nỗi lo lắng, hắn vẫn phải đi.Hắn là trụ cột của gia đình, phải lo toan cuộc sống.Ta là nữ chủ nhân của gia đình, hắn đi rồi, gia đình này sẽ do ta gánh vác.Nhân lúc trời còn chưa quá nóng, ta đem chăn màn trong phòng Đại Lang và Tú Nhi ra giặt giũ.Bông đã cũ và cứng, cần phải tơi lại, mà cũng phải mua thêm chút bông mới để dành.Cả hai đứa trẻ đều không có bộ y phục nào vừa vặn, ngay cả Tống Toàn cũng chẳng có một chiếc áo bông dày dặn.Mảnh đất ở hậu viện đã được xới lên, giờ cần mua hạt giống rau.Ta không dám tính toán chi li, chỗ nào cũng cần đến tiền.Tối qua, Tống Toàn đã nói rằng, cứ việc tiêu xài khi cần thiết, tiền bạc là thứ kiếm được, không thể chỉ dựa vào tiết kiệm mà có.Chỉ là hắn lại không cần áo bông dày, vì mùa đông hắn cũng ít khi ra ngoài, mà mỗi khi ra ngoài thì đã có chiếc áo da cũ để mặc rồi.Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️Nghe hắn nói vậy, ta càng xót tiền, không dám tiêu.Nhưng lẽ nào cứ để hai đứa trẻ chịu khổ mãi sao?Ta bèn lục lọi chiếc rương đựng đồ cưới, trong rương có hai xấp vải bông.Một xấp màu xanh lam, một xấp nền đỏ hoa trắng.Hồi môn mà Tống Toàn mang đến lúc đầu có sáu bảy xấp vải, nhưng cha mẹ ta chỉ chọn hai xấp này làm của hồi môn cho ta.Nếu không sợ người ngoài dị nghị, có lẽ ngay cả hai xấp vải này họ cũng chẳng muốn cho. Ta dùng vải xanh để may áo bông cho Tống Toàn và Đại Lang, phần vải còn lại vừa đủ may cho Tú Nhi một bộ.Như vậy là đã tiết kiệm được một khoản kha khá rồi.Ta ra sân đo áo cho hai đứa trẻ, Tú Nhi nheo mắt cười toe toét, vừa ôm xấp vải vừa xoa xoa, v**t v*."Mẹ, con có áo bông rồi, không cần may cũng được."Ta bảo Đại Lang dang tay ra để đo, nhưng hắn mãi chẳng chịu nghe lời."Nếu con thật lòng thương cha, thì hãy may một chiếc áo bông mới mà mặc. Cha con vất vả như vậy, chẳng phải là mong con và Tú Nhi được sống thoải mái sao?”“Chẳng bao lâu nữa trời sẽ lạnh, nếu con không có lấy một chiếc áo bông tử tế, thì cha con sẽ đau lòng biết bao? Con hãy suy nghĩ cho kỹ, rồi hãy nói lại với ta. Nếu đến lúc đó con vẫn nhất quyết không làm, thì thôi cũng đành vậy!"Ta dẫn Tú Nhi vào nhà, con bé nằm sấp trên giường nhìn ta cắt vải.Ta cầm kéo cắt roẹt roẹt, Tú Nhi cũng dùng ngón tay bắt chước hình dáng chiếc kéo, làm theo động tác của ta.Con bé không nghe được, nhưng nếu nói chậm rãi, thì con bé vẫn hiểu được."Tú Nhi à, đợi khi cha con trở về, ta sẽ xem có miếng da nào phù hợp không, rồi may cho con một đôi giày da nhỏ xinh xắn. Có điều ta vẫn chưa biết làm, phải nhờ thím Trương chỉ dạy cho mới được. Gật đầu đi con!"Một tràng lời dài như vậy Tú Nhi đương nhiên là không hiểu, nhưng khi ta bảo con bé gật đầu thì con bé lại hiểu ngay, liền cười tít mắt, ra sức gật đầu lia lịa.Thật là đáng yêu!Ta không khỏi đưa tay xoa xoa mái tóc thưa thớt của con bé.Nghe nói lá trắc bá có thể giúp tóc mọc nhanh hơn, mấy hôm nay ta đều dùng nước lá trắc bá nấu cho Tú Nhi gội đầu. Một cô bé xinh xắn như vậy, phải có một mái tóc đen dày mượt mới xứng.Ta chưa từng sinh con nên không biết việc sinh nở khó khăn đến mức nào.Nhưng nếu như những đứa trẻ đều ngoan ngoãn như Tú Nhi và Đại Lang, chỉ cần nuôi sống được là tốt, có sinh thêm vài đứa nữa cũng chẳng sao.Sáng sớm mai sẽ có xe trâu vào thành, ta muốn đưa Tú Nhi và Đại Lang cùng vào thành một chuyến.

Chương 8: Chương 8