Lần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,…
Chương 10: Chương 10
Thẩm Hảo Hảo - Ý ÝTác giả: Y YTruyện Cổ Đại, Truyện Điền VănLần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,… "Tống Toàn tận tâm tận lực chữa bệnh cho mẹ của Đại Lang thì có gì sai? Điều đó chỉ càng chứng tỏ chàng ấy là một người nam nhân có tình có nghĩa. Hai đứa trẻ nhà ta thì có gì không tốt? Tú Nhi khéo léo, Đại Lang thông minh hiếu thuận. Cha chúng vất vả kiếm tiền, chẳng lẽ không phải để cho con mình hưởng mà lại đưa cho người khác sao?"Nếu Tống Toàn không tái hôn, vậy ai sẽ chăm sóc hai đứa trẻ đây? Ta nghe Tống Toàn nói rồi, bao năm nay, mỗi khi chàng ấy vào núi săn bắn, đều gửi gắm hai đứa trẻ nhờ bà con chăm sóc. Nhưng việc trông nom cũng không phải là miễn phí, mỗi lần như thế đều phải đưa tiền cả."Nhìn hai đứa trẻ đi, một đứa tóc khô vàng, một đứa gầy trơ xương, mặc quần áo rộng thùng thình. Nghe nói quần áo của chúng đều là do các thẩm, các tẩu tử trong nhà góp nhau may vá cho. Hay là thẩm đây thử mời tất cả các thẩm và tẩu tử đó đến, cùng ngồi tính toán sổ sách xem sao?"Coi thử số bạc mà Tống Toàn đưa có đủ để chăm sóc bọn trẻ đến mức này không? Ta đoán chắc thẩm cũng từng nghe qua danh tiếng của ta rồi. Lời ta nói hôm nay, thẩm cứ thoải mái truyền ra bên ngoài, cứ nói là ta đã nói thế này: Ngày trước, các vị nhận bao nhiêu bạc của Tống Toàn, đối xử với hai đứa trẻ ra sao, ta sẽ không nhắc lại nữa."Nhưng từ nay về sau, hai đứa trẻ này đã có mẹ rồi. Nếu ai còn muốn xì xào bàn tán chuyện nhà ta, muốn lợi dụng nhà ta, thì nhất định không được!"Ta đứng dậy, vươn tay lấy lại mấy đồng tiền trên bàn.Xe bò nhà bà ta, ta không thèm ngồi nữa!"Ngươi... ngươi, con đàn bà này, nói năng linh tinh gì đấy..." Tam thẩm lắp bắp."À suýt nữa thì quên, Tống Toàn có nói nhà thẩm năm ngoái cưới con dâu út có vay của chàng ba lượng bạc, ta thấy nhà thẩm sống cũng sung túc hơn nhà ta nhiều, hôm nay coi như là trả luôn cho ta đi!"Ta đưa tay về phía bà ta."Ta... ta vay khi nào...""Tống Toàn hiền lành chất phác, nhưng không phải là người ngốc, giấy nợ của các nhà đều được cất trong cái rương gỗ nhỏ nhà ta đấy!”“Trên đó có cả dấu vân tay của thẩm, nếu thẩm không nhận, ta sẽ đưa đến quan phủ để các quan gia xét xử. Tống Toàn không đến đòi, là nể mặt người thân thích, ta thì chẳng có quan hệ gì với các người. Tam thẩm định là trả tiền luôn, hay là để ta ngày mai cầm giấy nợ đến nha môn?"Tam thẩm đứng phắt dậy, giơ một ngón tay chỉ vào ta, nhưng người bà ta thấp bé, chẳng có chút khí thế nào.Ta ưỡn n.g.ự.c về phía trước, được đà nói: "Thẩm chưa nghe chuyện ta cầm d.a.o g.i.ế.c lợn giúp người ta cạo đầu sao?"Bà ta lập tức im bặt, quay người vào nhà trong.Một lát sau thì cầm ra một ít tiền lẻ, bà ta miễn cưỡng đưa tiền cho ta: "Ngũ Lang đúng là cưới phải một mụ dạ xoa sống mà..." Bà ta lầm bầm."Số tiền này ta mang về cân lại xem, nếu không đủ, ta sẽ quay lại. Thẩm tiện thể giúp ta loan truyền một tiếng, gọi những nhà còn nợ tiền nhà ta đến trả. Nhà nào thật sự nghèo thì thôi! Nếu như nhà nào có tiền mà giấu giếm không trả, thì đừng trách ta lòng dạ độc ác. Đợi qua năm mới ta sẽ đưa Đại Lang đi học, nợ nhà ta, một xu cũng không được thiếu."Ta nắm tay Tú Nhi đi ra ngoài."Đi học á? Mù quáng đầu óc rồi, ngươi tưởng sách là ai cũng đọc được chắc? Một năm chỉ riêng tiền học phí đã tốn bao nhiêu tiền ngươi có biết không? Một con mẹ kế, giả bộ giống như thật, còn đòi đi học..."Ta bỏ lại tiếng chửi rủa của tam thẩm ở phía sau.Nhà bà ta có một đứa cháu trai đang học trong thành, sao nhà bà ta học được? Nhà ta lại không học được?Phòng của Đại Lang ta cũng chưa từng vào, dù sao cũng là nam tử mà lại đã lớn rồi, ta vào phòng nó cũng không tiện.Nó hướng nội ít nói, ngoài làm chút việc nhà thì lúc nào cũng ở trong phòng, trước đây ta cũng không biết nó ở trong phòng làm gì.Nhưng hôm trước trời đẹp, Tú Nhi mở cửa sổ thông gió cho nó, ta nhìn thấy trên bàn của nó có đặt hai quyển sách, ta không biết chữ nên cũng không biết là sách gì, nhưng hai quyển sách đó đã cũ nát cả rồi, xem ra là nó thường xuyên đọc.Ta vốn dĩ còn nói đứa nhỏ này không phải là người có thể lên núi săn b.ắ.n được, không ngờ nó lại thích đọc sách sao?Vậy thì cứ đọc đi!Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️Người sống thì luôn phải có một cái đích để hướng tới chứ!
"Tống Toàn tận tâm tận lực chữa bệnh cho mẹ của Đại Lang thì có gì sai? Điều đó chỉ càng chứng tỏ chàng ấy là một người nam nhân có tình có nghĩa. Hai đứa trẻ nhà ta thì có gì không tốt? Tú Nhi khéo léo, Đại Lang thông minh hiếu thuận. Cha chúng vất vả kiếm tiền, chẳng lẽ không phải để cho con mình hưởng mà lại đưa cho người khác sao?
"Nếu Tống Toàn không tái hôn, vậy ai sẽ chăm sóc hai đứa trẻ đây? Ta nghe Tống Toàn nói rồi, bao năm nay, mỗi khi chàng ấy vào núi săn bắn, đều gửi gắm hai đứa trẻ nhờ bà con chăm sóc. Nhưng việc trông nom cũng không phải là miễn phí, mỗi lần như thế đều phải đưa tiền cả.
"Nhìn hai đứa trẻ đi, một đứa tóc khô vàng, một đứa gầy trơ xương, mặc quần áo rộng thùng thình. Nghe nói quần áo của chúng đều là do các thẩm, các tẩu tử trong nhà góp nhau may vá cho. Hay là thẩm đây thử mời tất cả các thẩm và tẩu tử đó đến, cùng ngồi tính toán sổ sách xem sao?
"Coi thử số bạc mà Tống Toàn đưa có đủ để chăm sóc bọn trẻ đến mức này không? Ta đoán chắc thẩm cũng từng nghe qua danh tiếng của ta rồi. Lời ta nói hôm nay, thẩm cứ thoải mái truyền ra bên ngoài, cứ nói là ta đã nói thế này: Ngày trước, các vị nhận bao nhiêu bạc của Tống Toàn, đối xử với hai đứa trẻ ra sao, ta sẽ không nhắc lại nữa.
"Nhưng từ nay về sau, hai đứa trẻ này đã có mẹ rồi. Nếu ai còn muốn xì xào bàn tán chuyện nhà ta, muốn lợi dụng nhà ta, thì nhất định không được!"
Ta đứng dậy, vươn tay lấy lại mấy đồng tiền trên bàn.
Xe bò nhà bà ta, ta không thèm ngồi nữa!
"Ngươi... ngươi, con đàn bà này, nói năng linh tinh gì đấy..." Tam thẩm lắp bắp.
"À suýt nữa thì quên, Tống Toàn có nói nhà thẩm năm ngoái cưới con dâu út có vay của chàng ba lượng bạc, ta thấy nhà thẩm sống cũng sung túc hơn nhà ta nhiều, hôm nay coi như là trả luôn cho ta đi!"
Ta đưa tay về phía bà ta.
"Ta... ta vay khi nào..."
"Tống Toàn hiền lành chất phác, nhưng không phải là người ngốc, giấy nợ của các nhà đều được cất trong cái rương gỗ nhỏ nhà ta đấy!”
“Trên đó có cả dấu vân tay của thẩm, nếu thẩm không nhận, ta sẽ đưa đến quan phủ để các quan gia xét xử. Tống Toàn không đến đòi, là nể mặt người thân thích, ta thì chẳng có quan hệ gì với các người. Tam thẩm định là trả tiền luôn, hay là để ta ngày mai cầm giấy nợ đến nha môn?"
Tam thẩm đứng phắt dậy, giơ một ngón tay chỉ vào ta, nhưng người bà ta thấp bé, chẳng có chút khí thế nào.
Ta ưỡn n.g.ự.c về phía trước, được đà nói: "Thẩm chưa nghe chuyện ta cầm d.a.o g.i.ế.c lợn giúp người ta cạo đầu sao?"
Bà ta lập tức im bặt, quay người vào nhà trong.
Một lát sau thì cầm ra một ít tiền lẻ, bà ta miễn cưỡng đưa tiền cho ta: "Ngũ Lang đúng là cưới phải một mụ dạ xoa sống mà..." Bà ta lầm bầm.
"Số tiền này ta mang về cân lại xem, nếu không đủ, ta sẽ quay lại. Thẩm tiện thể giúp ta loan truyền một tiếng, gọi những nhà còn nợ tiền nhà ta đến trả. Nhà nào thật sự nghèo thì thôi! Nếu như nhà nào có tiền mà giấu giếm không trả, thì đừng trách ta lòng dạ độc ác. Đợi qua năm mới ta sẽ đưa Đại Lang đi học, nợ nhà ta, một xu cũng không được thiếu."
Ta nắm tay Tú Nhi đi ra ngoài.
"Đi học á? Mù quáng đầu óc rồi, ngươi tưởng sách là ai cũng đọc được chắc? Một năm chỉ riêng tiền học phí đã tốn bao nhiêu tiền ngươi có biết không? Một con mẹ kế, giả bộ giống như thật, còn đòi đi học..."
Ta bỏ lại tiếng chửi rủa của tam thẩm ở phía sau.
Nhà bà ta có một đứa cháu trai đang học trong thành, sao nhà bà ta học được? Nhà ta lại không học được?
Phòng của Đại Lang ta cũng chưa từng vào, dù sao cũng là nam tử mà lại đã lớn rồi, ta vào phòng nó cũng không tiện.
Nó hướng nội ít nói, ngoài làm chút việc nhà thì lúc nào cũng ở trong phòng, trước đây ta cũng không biết nó ở trong phòng làm gì.
Nhưng hôm trước trời đẹp, Tú Nhi mở cửa sổ thông gió cho nó, ta nhìn thấy trên bàn của nó có đặt hai quyển sách, ta không biết chữ nên cũng không biết là sách gì, nhưng hai quyển sách đó đã cũ nát cả rồi, xem ra là nó thường xuyên đọc.
Ta vốn dĩ còn nói đứa nhỏ này không phải là người có thể lên núi săn b.ắ.n được, không ngờ nó lại thích đọc sách sao?
Vậy thì cứ đọc đi!
Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️
Người sống thì luôn phải có một cái đích để hướng tới chứ!
Thẩm Hảo Hảo - Ý ÝTác giả: Y YTruyện Cổ Đại, Truyện Điền VănLần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,… "Tống Toàn tận tâm tận lực chữa bệnh cho mẹ của Đại Lang thì có gì sai? Điều đó chỉ càng chứng tỏ chàng ấy là một người nam nhân có tình có nghĩa. Hai đứa trẻ nhà ta thì có gì không tốt? Tú Nhi khéo léo, Đại Lang thông minh hiếu thuận. Cha chúng vất vả kiếm tiền, chẳng lẽ không phải để cho con mình hưởng mà lại đưa cho người khác sao?"Nếu Tống Toàn không tái hôn, vậy ai sẽ chăm sóc hai đứa trẻ đây? Ta nghe Tống Toàn nói rồi, bao năm nay, mỗi khi chàng ấy vào núi săn bắn, đều gửi gắm hai đứa trẻ nhờ bà con chăm sóc. Nhưng việc trông nom cũng không phải là miễn phí, mỗi lần như thế đều phải đưa tiền cả."Nhìn hai đứa trẻ đi, một đứa tóc khô vàng, một đứa gầy trơ xương, mặc quần áo rộng thùng thình. Nghe nói quần áo của chúng đều là do các thẩm, các tẩu tử trong nhà góp nhau may vá cho. Hay là thẩm đây thử mời tất cả các thẩm và tẩu tử đó đến, cùng ngồi tính toán sổ sách xem sao?"Coi thử số bạc mà Tống Toàn đưa có đủ để chăm sóc bọn trẻ đến mức này không? Ta đoán chắc thẩm cũng từng nghe qua danh tiếng của ta rồi. Lời ta nói hôm nay, thẩm cứ thoải mái truyền ra bên ngoài, cứ nói là ta đã nói thế này: Ngày trước, các vị nhận bao nhiêu bạc của Tống Toàn, đối xử với hai đứa trẻ ra sao, ta sẽ không nhắc lại nữa."Nhưng từ nay về sau, hai đứa trẻ này đã có mẹ rồi. Nếu ai còn muốn xì xào bàn tán chuyện nhà ta, muốn lợi dụng nhà ta, thì nhất định không được!"Ta đứng dậy, vươn tay lấy lại mấy đồng tiền trên bàn.Xe bò nhà bà ta, ta không thèm ngồi nữa!"Ngươi... ngươi, con đàn bà này, nói năng linh tinh gì đấy..." Tam thẩm lắp bắp."À suýt nữa thì quên, Tống Toàn có nói nhà thẩm năm ngoái cưới con dâu út có vay của chàng ba lượng bạc, ta thấy nhà thẩm sống cũng sung túc hơn nhà ta nhiều, hôm nay coi như là trả luôn cho ta đi!"Ta đưa tay về phía bà ta."Ta... ta vay khi nào...""Tống Toàn hiền lành chất phác, nhưng không phải là người ngốc, giấy nợ của các nhà đều được cất trong cái rương gỗ nhỏ nhà ta đấy!”“Trên đó có cả dấu vân tay của thẩm, nếu thẩm không nhận, ta sẽ đưa đến quan phủ để các quan gia xét xử. Tống Toàn không đến đòi, là nể mặt người thân thích, ta thì chẳng có quan hệ gì với các người. Tam thẩm định là trả tiền luôn, hay là để ta ngày mai cầm giấy nợ đến nha môn?"Tam thẩm đứng phắt dậy, giơ một ngón tay chỉ vào ta, nhưng người bà ta thấp bé, chẳng có chút khí thế nào.Ta ưỡn n.g.ự.c về phía trước, được đà nói: "Thẩm chưa nghe chuyện ta cầm d.a.o g.i.ế.c lợn giúp người ta cạo đầu sao?"Bà ta lập tức im bặt, quay người vào nhà trong.Một lát sau thì cầm ra một ít tiền lẻ, bà ta miễn cưỡng đưa tiền cho ta: "Ngũ Lang đúng là cưới phải một mụ dạ xoa sống mà..." Bà ta lầm bầm."Số tiền này ta mang về cân lại xem, nếu không đủ, ta sẽ quay lại. Thẩm tiện thể giúp ta loan truyền một tiếng, gọi những nhà còn nợ tiền nhà ta đến trả. Nhà nào thật sự nghèo thì thôi! Nếu như nhà nào có tiền mà giấu giếm không trả, thì đừng trách ta lòng dạ độc ác. Đợi qua năm mới ta sẽ đưa Đại Lang đi học, nợ nhà ta, một xu cũng không được thiếu."Ta nắm tay Tú Nhi đi ra ngoài."Đi học á? Mù quáng đầu óc rồi, ngươi tưởng sách là ai cũng đọc được chắc? Một năm chỉ riêng tiền học phí đã tốn bao nhiêu tiền ngươi có biết không? Một con mẹ kế, giả bộ giống như thật, còn đòi đi học..."Ta bỏ lại tiếng chửi rủa của tam thẩm ở phía sau.Nhà bà ta có một đứa cháu trai đang học trong thành, sao nhà bà ta học được? Nhà ta lại không học được?Phòng của Đại Lang ta cũng chưa từng vào, dù sao cũng là nam tử mà lại đã lớn rồi, ta vào phòng nó cũng không tiện.Nó hướng nội ít nói, ngoài làm chút việc nhà thì lúc nào cũng ở trong phòng, trước đây ta cũng không biết nó ở trong phòng làm gì.Nhưng hôm trước trời đẹp, Tú Nhi mở cửa sổ thông gió cho nó, ta nhìn thấy trên bàn của nó có đặt hai quyển sách, ta không biết chữ nên cũng không biết là sách gì, nhưng hai quyển sách đó đã cũ nát cả rồi, xem ra là nó thường xuyên đọc.Ta vốn dĩ còn nói đứa nhỏ này không phải là người có thể lên núi săn b.ắ.n được, không ngờ nó lại thích đọc sách sao?Vậy thì cứ đọc đi!Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️Người sống thì luôn phải có một cái đích để hướng tới chứ!