Lần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,…
Chương 12: Chương 12
Thẩm Hảo Hảo - Ý ÝTác giả: Y YTruyện Cổ Đại, Truyện Điền VănLần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,… "Để mấy hôm nữa đợi cha con về rồi tính, Đại Lang, cha con làm sao mà nghĩ ra được cái cách viết giấy nợ này hay vậy?"Dù sao thì trong thôn cũng chẳng có mấy ai biết chữ, Tống Toàn thì miễn cưỡng nhận được vài con số, nhưng kêu hắn viết thì hắn cũng không viết được!"Năm năm trước mẹ con bị bệnh nặng, cha muốn đưa mẹ con vào thành tìm đại phu, nhưng không đủ tiền, vừa hay thằng Hoàng Bưu ở đầu thôn có vay của nhà mình năm lượng bạc, cha con đến đòi, hắn không những không trả mà còn không nhận nợ luôn. Sau này mẹ con mất, lại có người đến vay tiền, cha con tính tình mềm yếu nên luôn cho vay, lại sợ bọn họ không trả nên đã bảo con viết giấy nợ, rồi bảo bọn họ ấn dấu vân tay. Lúc đó con còn nhỏ, chữ viết không được đẹp..."Thiếu niên nói xong gãi gãi góc trán, có chút xấu hổ.Ta nhìn nhìn giấy nợ rồi lại nhìn nó.“Ta tuy không biết chữ, nhưng con còn nhỏ như vậy mà đã có thể viết chữ ngay ngắn như thế, đã là rất khó rồi .Đại Lang, lúc nhỏ con đã đọc sách sao?""Là mẹ con dạy con. Mẹ có từng nghe qua vụ án tham ô của Dư Hiếu Liêm chưa? Ông ngoại con trước kia là quản gia phủ Dư Hiếu Liêm, sau này Dư Hiếu Liêm bị phát hiện tham ô, ông ngoại con bị liên lụy nên bị c.h.é.m đầu, mẹ con vốn là nha hoàn thân cận của Dư Tam nương tử, từ nhỏ đã cùng Dư Tam nương tử học chữ. ““Sau này hạ nhân của phủ Dư gia đều bị lôi ra ngoài đường bán, cha con vào thành đưa hàng da, thấy mẹ con đáng thương nên đã mua về."Thì ra còn có một đoạn quá khứ như vậy!Mẹ của Đại Lang, cũng là một người đáng thương."Cha con sao lại không đưa con đi học? Đã có nền tảng như vậy rồi mà.""Bệnh của mẹ con đã vét sạch gia sản, những ngày tháng đó ngay cả ăn no bụng cũng khó, mẹ con đi rồi, cha con cũng bị bệnh nửa tháng, cha con nói muốn đưa con đi, con nói đợi nhà có đủ tiền con sẽ đi, cứ thế lần tới lần lui thì kéo dài đến tận bây giờ."Đại Lang cúi đầu, ta là người không giỏi nói chuyện, huống chi lại là một thiếu niên ở cái tuổi này, thật sự không biết nói gì mới có thể an ủi nó.Nó đã mất đi người mẹ ruột của mình, nói gì mới có thể khiến nó không đau lòng đây?Nói gì cũng vô dụng.Thì chỉ có thể để ngày qua ngày dần dần làm cho những nỗi buồn đó nhạt đi, rồi lại nhạt hơn nữa......Hai ngày sau chúng ta ngồi xe bò của làng bên cạnh vào thành, mua những thứ cần mua.Ta lại dẫn hai đứa trẻ đến thư viện Văn Hoa, nghe nói đây là thư viện tốt nhất trong thành.Tiền học một năm là mười lượng, nếu cần ăn ở thì phải thêm năm lượng nữa, nếu cộng thêm chi phí lễ Tết biếu thầy, bút nghiên giấy mực thì một năm ít nhất cũng phải ba bốn chục lượng.Tống Toàn đưa cho ta năm mươi lượng bạc, cộng thêm số tiền mấy ngày nay đòi được, cộng lại lung tung cũng được năm mươi lăm lượng."Mẹ ơi, một năm ba mươi mấy lượng, đắt quá..."Ra khỏi cửa thư viện, Đại Lang đã ủ rũ cúi đầu, lưng cũng không thẳng nổi."Đừng sợ, ta với cha con lo được."Ta vỗ vỗ vai thiếu niên, bảo nó ngẩng cao đầu ưỡn ngực.Sống là phải có mục đích để hướng tới, ta và cha nó còn có, một thiếu niên như nó, sao có thể từ bỏ như vậy chứ?Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️Thư viện không phải muốn vào là được, đặc biệt là người lớn tuổi như Đại Lang, đều phải khảo hạch một hai lần mới nhận.Ta không biết người ta khảo hạch cái gì, Đại Lang thì đã tìm hiểu qua, nên đã mua mấy quyển sách theo yêu cầu, ngoài ra còn mua bút nghiên giấy mực, 1 ít đồ thế đã tiêu hết hơn hai lượng bạc.Xem ra việc đọc sách này quả thật không phải ai muốn đọc là đọc được, tốn kém thật!Ta đau lòng quá.Nhưng số tiền này liên quan đến tiền đồ cả đời của một đứa trẻ, đắt cũng có lý do của nó.Tống Toàn đi bảy ngày rồi vẫn chưa về, cũng chẳng có chỗ nào để hỏi thăm tin tức.Đại Lang nói những ngày trước đi mười mấy ngày cũng có, bảo ta không cần lo lắng.Lo lắng cũng vô dụng.Ta vào thành thấy có người đưa đồ khô đến các quán rượu nhà hàng, hỏi thăm một chút thì biết một cân nấm khô có thể được hai mươi văn tiền.Hai mươi văn cũng là tiền chứ!Những ngày rảnh rỗi không có việc gì làm, ta liền dẫn A Tú lên núi, chỗ sâu thì không dám vào, chỉ loanh quanh ở gần nhặt nấm, tiện thể đào ít rau dại, hoặc là những cây thuốc mà mình nhận biết được.Nhặt được bỏ vào giỏ đều là tiền cả đấy!
"Để mấy hôm nữa đợi cha con về rồi tính, Đại Lang, cha con làm sao mà nghĩ ra được cái cách viết giấy nợ này hay vậy?"
Dù sao thì trong thôn cũng chẳng có mấy ai biết chữ, Tống Toàn thì miễn cưỡng nhận được vài con số, nhưng kêu hắn viết thì hắn cũng không viết được!
"Năm năm trước mẹ con bị bệnh nặng, cha muốn đưa mẹ con vào thành tìm đại phu, nhưng không đủ tiền, vừa hay thằng Hoàng Bưu ở đầu thôn có vay của nhà mình năm lượng bạc, cha con đến đòi, hắn không những không trả mà còn không nhận nợ luôn. Sau này mẹ con mất, lại có người đến vay tiền, cha con tính tình mềm yếu nên luôn cho vay, lại sợ bọn họ không trả nên đã bảo con viết giấy nợ, rồi bảo bọn họ ấn dấu vân tay. Lúc đó con còn nhỏ, chữ viết không được đẹp..."
Thiếu niên nói xong gãi gãi góc trán, có chút xấu hổ.
Ta nhìn nhìn giấy nợ rồi lại nhìn nó.
“Ta tuy không biết chữ, nhưng con còn nhỏ như vậy mà đã có thể viết chữ ngay ngắn như thế, đã là rất khó rồi .Đại Lang, lúc nhỏ con đã đọc sách sao?"
"Là mẹ con dạy con. Mẹ có từng nghe qua vụ án tham ô của Dư Hiếu Liêm chưa? Ông ngoại con trước kia là quản gia phủ Dư Hiếu Liêm, sau này Dư Hiếu Liêm bị phát hiện tham ô, ông ngoại con bị liên lụy nên bị c.h.é.m đầu, mẹ con vốn là nha hoàn thân cận của Dư Tam nương tử, từ nhỏ đã cùng Dư Tam nương tử học chữ. “
“Sau này hạ nhân của phủ Dư gia đều bị lôi ra ngoài đường bán, cha con vào thành đưa hàng da, thấy mẹ con đáng thương nên đã mua về."
Thì ra còn có một đoạn quá khứ như vậy!
Mẹ của Đại Lang, cũng là một người đáng thương.
"Cha con sao lại không đưa con đi học? Đã có nền tảng như vậy rồi mà."
"Bệnh của mẹ con đã vét sạch gia sản, những ngày tháng đó ngay cả ăn no bụng cũng khó, mẹ con đi rồi, cha con cũng bị bệnh nửa tháng, cha con nói muốn đưa con đi, con nói đợi nhà có đủ tiền con sẽ đi, cứ thế lần tới lần lui thì kéo dài đến tận bây giờ."
Đại Lang cúi đầu, ta là người không giỏi nói chuyện, huống chi lại là một thiếu niên ở cái tuổi này, thật sự không biết nói gì mới có thể an ủi nó.
Nó đã mất đi người mẹ ruột của mình, nói gì mới có thể khiến nó không đau lòng đây?
Nói gì cũng vô dụng.
Thì chỉ có thể để ngày qua ngày dần dần làm cho những nỗi buồn đó nhạt đi, rồi lại nhạt hơn nữa......
Hai ngày sau chúng ta ngồi xe bò của làng bên cạnh vào thành, mua những thứ cần mua.
Ta lại dẫn hai đứa trẻ đến thư viện Văn Hoa, nghe nói đây là thư viện tốt nhất trong thành.
Tiền học một năm là mười lượng, nếu cần ăn ở thì phải thêm năm lượng nữa, nếu cộng thêm chi phí lễ Tết biếu thầy, bút nghiên giấy mực thì một năm ít nhất cũng phải ba bốn chục lượng.
Tống Toàn đưa cho ta năm mươi lượng bạc, cộng thêm số tiền mấy ngày nay đòi được, cộng lại lung tung cũng được năm mươi lăm lượng.
"Mẹ ơi, một năm ba mươi mấy lượng, đắt quá..."
Ra khỏi cửa thư viện, Đại Lang đã ủ rũ cúi đầu, lưng cũng không thẳng nổi.
"Đừng sợ, ta với cha con lo được."
Ta vỗ vỗ vai thiếu niên, bảo nó ngẩng cao đầu ưỡn ngực.
Sống là phải có mục đích để hướng tới, ta và cha nó còn có, một thiếu niên như nó, sao có thể từ bỏ như vậy chứ?
Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️
Thư viện không phải muốn vào là được, đặc biệt là người lớn tuổi như Đại Lang, đều phải khảo hạch một hai lần mới nhận.
Ta không biết người ta khảo hạch cái gì, Đại Lang thì đã tìm hiểu qua, nên đã mua mấy quyển sách theo yêu cầu, ngoài ra còn mua bút nghiên giấy mực, 1 ít đồ thế đã tiêu hết hơn hai lượng bạc.
Xem ra việc đọc sách này quả thật không phải ai muốn đọc là đọc được, tốn kém thật!
Ta đau lòng quá.
Nhưng số tiền này liên quan đến tiền đồ cả đời của một đứa trẻ, đắt cũng có lý do của nó.
Tống Toàn đi bảy ngày rồi vẫn chưa về, cũng chẳng có chỗ nào để hỏi thăm tin tức.
Đại Lang nói những ngày trước đi mười mấy ngày cũng có, bảo ta không cần lo lắng.
Lo lắng cũng vô dụng.
Ta vào thành thấy có người đưa đồ khô đến các quán rượu nhà hàng, hỏi thăm một chút thì biết một cân nấm khô có thể được hai mươi văn tiền.
Hai mươi văn cũng là tiền chứ!
Những ngày rảnh rỗi không có việc gì làm, ta liền dẫn A Tú lên núi, chỗ sâu thì không dám vào, chỉ loanh quanh ở gần nhặt nấm, tiện thể đào ít rau dại, hoặc là những cây thuốc mà mình nhận biết được.
Nhặt được bỏ vào giỏ đều là tiền cả đấy!
Thẩm Hảo Hảo - Ý ÝTác giả: Y YTruyện Cổ Đại, Truyện Điền VănLần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,… "Để mấy hôm nữa đợi cha con về rồi tính, Đại Lang, cha con làm sao mà nghĩ ra được cái cách viết giấy nợ này hay vậy?"Dù sao thì trong thôn cũng chẳng có mấy ai biết chữ, Tống Toàn thì miễn cưỡng nhận được vài con số, nhưng kêu hắn viết thì hắn cũng không viết được!"Năm năm trước mẹ con bị bệnh nặng, cha muốn đưa mẹ con vào thành tìm đại phu, nhưng không đủ tiền, vừa hay thằng Hoàng Bưu ở đầu thôn có vay của nhà mình năm lượng bạc, cha con đến đòi, hắn không những không trả mà còn không nhận nợ luôn. Sau này mẹ con mất, lại có người đến vay tiền, cha con tính tình mềm yếu nên luôn cho vay, lại sợ bọn họ không trả nên đã bảo con viết giấy nợ, rồi bảo bọn họ ấn dấu vân tay. Lúc đó con còn nhỏ, chữ viết không được đẹp..."Thiếu niên nói xong gãi gãi góc trán, có chút xấu hổ.Ta nhìn nhìn giấy nợ rồi lại nhìn nó.“Ta tuy không biết chữ, nhưng con còn nhỏ như vậy mà đã có thể viết chữ ngay ngắn như thế, đã là rất khó rồi .Đại Lang, lúc nhỏ con đã đọc sách sao?""Là mẹ con dạy con. Mẹ có từng nghe qua vụ án tham ô của Dư Hiếu Liêm chưa? Ông ngoại con trước kia là quản gia phủ Dư Hiếu Liêm, sau này Dư Hiếu Liêm bị phát hiện tham ô, ông ngoại con bị liên lụy nên bị c.h.é.m đầu, mẹ con vốn là nha hoàn thân cận của Dư Tam nương tử, từ nhỏ đã cùng Dư Tam nương tử học chữ. ““Sau này hạ nhân của phủ Dư gia đều bị lôi ra ngoài đường bán, cha con vào thành đưa hàng da, thấy mẹ con đáng thương nên đã mua về."Thì ra còn có một đoạn quá khứ như vậy!Mẹ của Đại Lang, cũng là một người đáng thương."Cha con sao lại không đưa con đi học? Đã có nền tảng như vậy rồi mà.""Bệnh của mẹ con đã vét sạch gia sản, những ngày tháng đó ngay cả ăn no bụng cũng khó, mẹ con đi rồi, cha con cũng bị bệnh nửa tháng, cha con nói muốn đưa con đi, con nói đợi nhà có đủ tiền con sẽ đi, cứ thế lần tới lần lui thì kéo dài đến tận bây giờ."Đại Lang cúi đầu, ta là người không giỏi nói chuyện, huống chi lại là một thiếu niên ở cái tuổi này, thật sự không biết nói gì mới có thể an ủi nó.Nó đã mất đi người mẹ ruột của mình, nói gì mới có thể khiến nó không đau lòng đây?Nói gì cũng vô dụng.Thì chỉ có thể để ngày qua ngày dần dần làm cho những nỗi buồn đó nhạt đi, rồi lại nhạt hơn nữa......Hai ngày sau chúng ta ngồi xe bò của làng bên cạnh vào thành, mua những thứ cần mua.Ta lại dẫn hai đứa trẻ đến thư viện Văn Hoa, nghe nói đây là thư viện tốt nhất trong thành.Tiền học một năm là mười lượng, nếu cần ăn ở thì phải thêm năm lượng nữa, nếu cộng thêm chi phí lễ Tết biếu thầy, bút nghiên giấy mực thì một năm ít nhất cũng phải ba bốn chục lượng.Tống Toàn đưa cho ta năm mươi lượng bạc, cộng thêm số tiền mấy ngày nay đòi được, cộng lại lung tung cũng được năm mươi lăm lượng."Mẹ ơi, một năm ba mươi mấy lượng, đắt quá..."Ra khỏi cửa thư viện, Đại Lang đã ủ rũ cúi đầu, lưng cũng không thẳng nổi."Đừng sợ, ta với cha con lo được."Ta vỗ vỗ vai thiếu niên, bảo nó ngẩng cao đầu ưỡn ngực.Sống là phải có mục đích để hướng tới, ta và cha nó còn có, một thiếu niên như nó, sao có thể từ bỏ như vậy chứ?Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️Thư viện không phải muốn vào là được, đặc biệt là người lớn tuổi như Đại Lang, đều phải khảo hạch một hai lần mới nhận.Ta không biết người ta khảo hạch cái gì, Đại Lang thì đã tìm hiểu qua, nên đã mua mấy quyển sách theo yêu cầu, ngoài ra còn mua bút nghiên giấy mực, 1 ít đồ thế đã tiêu hết hơn hai lượng bạc.Xem ra việc đọc sách này quả thật không phải ai muốn đọc là đọc được, tốn kém thật!Ta đau lòng quá.Nhưng số tiền này liên quan đến tiền đồ cả đời của một đứa trẻ, đắt cũng có lý do của nó.Tống Toàn đi bảy ngày rồi vẫn chưa về, cũng chẳng có chỗ nào để hỏi thăm tin tức.Đại Lang nói những ngày trước đi mười mấy ngày cũng có, bảo ta không cần lo lắng.Lo lắng cũng vô dụng.Ta vào thành thấy có người đưa đồ khô đến các quán rượu nhà hàng, hỏi thăm một chút thì biết một cân nấm khô có thể được hai mươi văn tiền.Hai mươi văn cũng là tiền chứ!Những ngày rảnh rỗi không có việc gì làm, ta liền dẫn A Tú lên núi, chỗ sâu thì không dám vào, chỉ loanh quanh ở gần nhặt nấm, tiện thể đào ít rau dại, hoặc là những cây thuốc mà mình nhận biết được.Nhặt được bỏ vào giỏ đều là tiền cả đấy!