Tác giả:

Lần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,…

Chương 21: Chương 21 (Hoàn)

Thẩm Hảo Hảo - Ý ÝTác giả: Y YTruyện Cổ Đại, Truyện Điền VănLần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,… Tống Toàn là một người hiền từ, nên không một đứa con cháu nào trong nhà lại sợ hắn cả."Ông nội con năm đó trong lòng còn nhiều vướng bận lắm! Ông ấy luôn nghĩ đến bà nội, đến cha con và cả cô con nữa. Ông ấy cứ lo lắng không biết khi ông ấy vắng nhà thì liệu chúng ta có bị ai ức h.i.ế.p không, cuộc sống có ổn không. Trong lòng còn nhiều vướng bận như vậy, thì đều cảm thấy con đường đời sao mà dài, mà mộng mị cũng thật nhiều."Ta cũng đã già rồi, tóc mai đã điểm bạc, lưng đã còng xuống, nhưng bù lại thì người lại mập ra."Phải! Ta luôn lo lắng có người đến gây sự, rồi con lại không nhịn được mà cãi nhau với họ thì biết làm sao? Nếu bọn họ động tay động chân thì nàng biết chống đỡ thế nào? Cái kiểu cào cấu, xé tóc của nàng làm sao mà thắng được người ta? Lúc ta đi, lời ta dặn dò nàng chắc chắn là chẳng nghe đâu. Nếu bọn họ đến để đòi tiền, thì nàng nhất định sẽ không đưa. Đại Lang thì đang học ở thư viện, còn Tú Nhi thì lại chẳng làm được gì nên hồn. Đợi ta trở về nhất định phải thuê một người làm, để hắn còn bảo vệ nàng lúc ta không có ở nhà...Ngày nào ta cũng chỉ nghĩ đến mấy chuyện này, nên thấy cuộc đời sao mà dài đằng đẵng. Nhưng ai mà ngờ, mới chớp mắt một cái mà ta đã già rồi?""Chẳng phải chỉ trong chớp mắt là đã già sao?"Nhưng ta vẫn chưa sống cùng hắn đủ lâu.Ta gả cho hắn, mới có được một phu quân, mới có con cái, và mới có một mái ấm gia đình thật sự.Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️Bao nhiêu năm qua, hắn luôn yêu thương và che chở cho ta. Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, hắn cũng chưa từng để ta phải chịu dù chỉ một chút ấm ức.Ngay cả khi đã sống đến cái tuổi này rồi, ta vẫn không thể hiểu được vì sao năm xưa hắn lại chọn lấy ta.Những người già quen biết trong làng đã ra đi gần hết, ngay cả góa Lý quả phụ, người từng xô xát, đánh nhau với ta năm xưa cũng đã không còn.Làng vẫn là cái làng ấy, nhưng người đã không còn là những người thuở ban đầu.Ta trò chuyện cùng vài người cao tuổi trong làng, nhắc đến Hứa Lão Tam. Khi ấy ta hận hắn biết bao, nhưng từ khi gả cho Tống Toàn vài năm, ta đã hoàn toàn quên bẵng hắn rồi.Nghe người ta kể, hắn ta vào thành cờ bạc, không biết thua bao nhiêu tiền của. Vì không có khả năng trả nợ, chủ sòng bạc đã bán đi mấy mẫu ruộng ít ỏi còn lại của Hứa gia, rồi còn bán luôn cả thê tử lẫn con trai hắn.Cuối cùng, hắn còn bị người ta đánh gãy một chân, trở thành kẻ ăn mày đầu đường xó chợ, và c.h.ế.t cóng vào một đêm đông giá rét.Ta chẳng còn hận hắn, cũng không cảm thấy hả hê chút nào. Trong lòng chỉ dâng lên một nỗi niềm cảm thán.Cuộc đời của Hứa Lão Tam chẳng khác gì một câu chuyện cười buồn.Hắn sinh ra đã hơn người ở rất nhiều điểm. Không phải lo cơm ăn áo mặc, lại có người hầu hạ bên cạnh.Nhưng hắn lại không biết quý trọng những gì mình đang có, cứ thế mơ màng, hồ đồ để cuộc đời mình trôi qua một cách đáng buồn như vậy.Ngày hôm sau chúng ta phải trở về kinh thành. Tống Toàn nói muốn đưa ta đến một nơi.Đó là một nghĩa trang cũ kỹ, vì không có ai chăm sóc hương khói nên cỏ dại mọc um tùm, đến cả những nấm mộ cũng không thể tìm thấy.Nhưng ta biết nơi này là đâu."Sao chàng lại biết chỗ này?"Ta kinh ngạc hỏi Tống Toàn."Hắn ta vốn dĩ..." "Ta từng thấy người ta đốt tiền giấy cho người chết, chứ chưa từng thấy ai đưa tiền đồng thật bao giờ, nên hiếu kỳ muốn xem thử!"Tống Toàn cười, rồi chỉ vào bờ ruộng đã bị sụp đổ.Đúng là chỗ đó không sai.Khi ấy, ta giúp cửa hàng giày làm đế giày. Mỗi tháng kiếm được hơn trăm đồng, nhưng tiền còn chưa kịp chạm vào tay ta thì đã bị Hứa Lão Tam lấy mất.Hắn ta thường xuyên say xỉn, nên ta đành thừa lúc hắn say rượu mà lén lấy vài đồng, nhưng lại không biết cất giấu ở đâu.Chỉ có khu đất mộ hoang vắng, chẳng ai lui tới này là cách Hứa gia rất xa, lại thêm phần hẻo lánh. Chẳng ai rảnh rỗi mà chạy đến đào mộ người ta làm gì, nên ta đành giấu tiền ở chỗ này."Ta thường ngồi xổm trên bờ ruộng này để nghe ngóng. Người kia mỗi lần đến đây đều lấy tiền ra đếm đi đếm lại, rồi lại chửi mắng ai đó một trận, sau đó lại hướng về nấm mộ vô danh kia mà khấn vái điều gì đó.""Ai lại đi khấn vái với người c.h.ế.t chứ? Nhưng nàng cứ khấn người c.h.ế.t mà nói rằng mong muốn bị nhà phu quân ruồng bỏ để được trở về nhà mẹ đẻ. Ta thấy lạ tai nên mỗi khi đi qua đều phải nghe lén. Nghe riết rồi cũng thành quen."Hắn nắm lấy tay ta, bảo rằng sẽ đi đào chỗ tiền đồng ta đã chôn giấu."Còn nghĩ gì nữa? Ta đã đào chúng lên từ hai ngày trước khi về nhà phu quân rồi. Tổng cộng là bốn trăm hai mươi bảy đồng. Kiểm đếm cẩn thận đấy. Với ta lúc bấy giờ, đó là cả một gia tài lớn. Ta đã tính cả rồi, nếu chàng dám đối xử tệ bạc với ta, ta sẽ ôm hết số tiền này mà đi.""Ngốc nghếch! Với chút tiền ấy, nàng cầm cự được bao lâu?""Chỉ cần còn sống, ắt sẽ có đường đi, việc gì phải sợ?""Ta đã để ý đến cái tính quật cường ấy của nàng..."Thì ra, hắn đã để mắt đến ta từ thuở ấy!Hắn hiểu ta vẫn luôn để tâm chuyện này, nên đã thành thật kể cho ta nghe.(Hết)

Tống Toàn là một người hiền từ, nên không một đứa con cháu nào trong nhà lại sợ hắn cả.

"Ông nội con năm đó trong lòng còn nhiều vướng bận lắm! Ông ấy luôn nghĩ đến bà nội, đến cha con và cả cô con nữa. Ông ấy cứ lo lắng không biết khi ông ấy vắng nhà thì liệu chúng ta có bị ai ức h.i.ế.p không, cuộc sống có ổn không. Trong lòng còn nhiều vướng bận như vậy, thì đều cảm thấy con đường đời sao mà dài, mà mộng mị cũng thật nhiều."

Ta cũng đã già rồi, tóc mai đã điểm bạc, lưng đã còng xuống, nhưng bù lại thì người lại mập ra.

"Phải! Ta luôn lo lắng có người đến gây sự, rồi con lại không nhịn được mà cãi nhau với họ thì biết làm sao? Nếu bọn họ động tay động chân thì nàng biết chống đỡ thế nào? Cái kiểu cào cấu, xé tóc của nàng làm sao mà thắng được người ta? Lúc ta đi, lời ta dặn dò nàng chắc chắn là chẳng nghe đâu. Nếu bọn họ đến để đòi tiền, thì nàng nhất định sẽ không đưa. Đại Lang thì đang học ở thư viện, còn Tú Nhi thì lại chẳng làm được gì nên hồn. Đợi ta trở về nhất định phải thuê một người làm, để hắn còn bảo vệ nàng lúc ta không có ở nhà...Ngày nào ta cũng chỉ nghĩ đến mấy chuyện này, nên thấy cuộc đời sao mà dài đằng đẵng. Nhưng ai mà ngờ, mới chớp mắt một cái mà ta đã già rồi?"

"Chẳng phải chỉ trong chớp mắt là đã già sao?"

Nhưng ta vẫn chưa sống cùng hắn đủ lâu.

Ta gả cho hắn, mới có được một phu quân, mới có con cái, và mới có một mái ấm gia đình thật sự.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Bao nhiêu năm qua, hắn luôn yêu thương và che chở cho ta. 

Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, hắn cũng chưa từng để ta phải chịu dù chỉ một chút ấm ức.

Ngay cả khi đã sống đến cái tuổi này rồi, ta vẫn không thể hiểu được vì sao năm xưa hắn lại chọn lấy ta.

Những người già quen biết trong làng đã ra đi gần hết, ngay cả góa Lý quả phụ, người từng xô xát, đánh nhau với ta năm xưa cũng đã không còn.

Làng vẫn là cái làng ấy, nhưng người đã không còn là những người thuở ban đầu.

Ta trò chuyện cùng vài người cao tuổi trong làng, nhắc đến Hứa Lão Tam. 

Khi ấy ta hận hắn biết bao, nhưng từ khi gả cho Tống Toàn vài năm, ta đã hoàn toàn quên bẵng hắn rồi.

Nghe người ta kể, hắn ta vào thành cờ bạc, không biết thua bao nhiêu tiền của. 

Vì không có khả năng trả nợ, chủ sòng bạc đã bán đi mấy mẫu ruộng ít ỏi còn lại của Hứa gia, rồi còn bán luôn cả thê tử lẫn con trai hắn.

Cuối cùng, hắn còn bị người ta đánh gãy một chân, trở thành kẻ ăn mày đầu đường xó chợ, và c.h.ế.t cóng vào một đêm đông giá rét.

Ta chẳng còn hận hắn, cũng không cảm thấy hả hê chút nào. 

Trong lòng chỉ dâng lên một nỗi niềm cảm thán.

Cuộc đời của Hứa Lão Tam chẳng khác gì một câu chuyện cười buồn.

Hắn sinh ra đã hơn người ở rất nhiều điểm. 

Không phải lo cơm ăn áo mặc, lại có người hầu hạ bên cạnh.

Nhưng hắn lại không biết quý trọng những gì mình đang có, cứ thế mơ màng, hồ đồ để cuộc đời mình trôi qua một cách đáng buồn như vậy.

Ngày hôm sau chúng ta phải trở về kinh thành. Tống Toàn nói muốn đưa ta đến một nơi.

Đó là một nghĩa trang cũ kỹ, vì không có ai chăm sóc hương khói nên cỏ dại mọc um tùm, đến cả những nấm mộ cũng không thể tìm thấy.

Nhưng ta biết nơi này là đâu.

"Sao chàng lại biết chỗ này?"

Ta kinh ngạc hỏi Tống Toàn.

"Hắn ta vốn dĩ..." 

"Ta từng thấy người ta đốt tiền giấy cho người chết, chứ chưa từng thấy ai đưa tiền đồng thật bao giờ, nên hiếu kỳ muốn xem thử!"

Tống Toàn cười, rồi chỉ vào bờ ruộng đã bị sụp đổ.

Đúng là chỗ đó không sai.

Khi ấy, ta giúp cửa hàng giày làm đế giày. 

Mỗi tháng kiếm được hơn trăm đồng, nhưng tiền còn chưa kịp chạm vào tay ta thì đã bị Hứa Lão Tam lấy mất.

Hắn ta thường xuyên say xỉn, nên ta đành thừa lúc hắn say rượu mà lén lấy vài đồng, nhưng lại không biết cất giấu ở đâu.

Chỉ có khu đất mộ hoang vắng, chẳng ai lui tới này là cách Hứa gia rất xa, lại thêm phần hẻo lánh. 

Chẳng ai rảnh rỗi mà chạy đến đào mộ người ta làm gì, nên ta đành giấu tiền ở chỗ này.

"Ta thường ngồi xổm trên bờ ruộng này để nghe ngóng. Người kia mỗi lần đến đây đều lấy tiền ra đếm đi đếm lại, rồi lại chửi mắng ai đó một trận, sau đó lại hướng về nấm mộ vô danh kia mà khấn vái điều gì đó."

"Ai lại đi khấn vái với người c.h.ế.t chứ? Nhưng nàng cứ khấn người c.h.ế.t mà nói rằng mong muốn bị nhà phu quân ruồng bỏ để được trở về nhà mẹ đẻ. Ta thấy lạ tai nên mỗi khi đi qua đều phải nghe lén. Nghe riết rồi cũng thành quen."

Hắn nắm lấy tay ta, bảo rằng sẽ đi đào chỗ tiền đồng ta đã chôn giấu.

"Còn nghĩ gì nữa? Ta đã đào chúng lên từ hai ngày trước khi về nhà phu quân rồi. Tổng cộng là bốn trăm hai mươi bảy đồng. Kiểm đếm cẩn thận đấy. Với ta lúc bấy giờ, đó là cả một gia tài lớn. Ta đã tính cả rồi, nếu chàng dám đối xử tệ bạc với ta, ta sẽ ôm hết số tiền này mà đi."

"Ngốc nghếch! Với chút tiền ấy, nàng cầm cự được bao lâu?"

"Chỉ cần còn sống, ắt sẽ có đường đi, việc gì phải sợ?"

"Ta đã để ý đến cái tính quật cường ấy của nàng..."

Thì ra, hắn đã để mắt đến ta từ thuở ấy!

Hắn hiểu ta vẫn luôn để tâm chuyện này, nên đã thành thật kể cho ta nghe.

(Hết)

Thẩm Hảo Hảo - Ý ÝTác giả: Y YTruyện Cổ Đại, Truyện Điền VănLần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,… Tống Toàn là một người hiền từ, nên không một đứa con cháu nào trong nhà lại sợ hắn cả."Ông nội con năm đó trong lòng còn nhiều vướng bận lắm! Ông ấy luôn nghĩ đến bà nội, đến cha con và cả cô con nữa. Ông ấy cứ lo lắng không biết khi ông ấy vắng nhà thì liệu chúng ta có bị ai ức h.i.ế.p không, cuộc sống có ổn không. Trong lòng còn nhiều vướng bận như vậy, thì đều cảm thấy con đường đời sao mà dài, mà mộng mị cũng thật nhiều."Ta cũng đã già rồi, tóc mai đã điểm bạc, lưng đã còng xuống, nhưng bù lại thì người lại mập ra."Phải! Ta luôn lo lắng có người đến gây sự, rồi con lại không nhịn được mà cãi nhau với họ thì biết làm sao? Nếu bọn họ động tay động chân thì nàng biết chống đỡ thế nào? Cái kiểu cào cấu, xé tóc của nàng làm sao mà thắng được người ta? Lúc ta đi, lời ta dặn dò nàng chắc chắn là chẳng nghe đâu. Nếu bọn họ đến để đòi tiền, thì nàng nhất định sẽ không đưa. Đại Lang thì đang học ở thư viện, còn Tú Nhi thì lại chẳng làm được gì nên hồn. Đợi ta trở về nhất định phải thuê một người làm, để hắn còn bảo vệ nàng lúc ta không có ở nhà...Ngày nào ta cũng chỉ nghĩ đến mấy chuyện này, nên thấy cuộc đời sao mà dài đằng đẵng. Nhưng ai mà ngờ, mới chớp mắt một cái mà ta đã già rồi?""Chẳng phải chỉ trong chớp mắt là đã già sao?"Nhưng ta vẫn chưa sống cùng hắn đủ lâu.Ta gả cho hắn, mới có được một phu quân, mới có con cái, và mới có một mái ấm gia đình thật sự.Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️Bao nhiêu năm qua, hắn luôn yêu thương và che chở cho ta. Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, hắn cũng chưa từng để ta phải chịu dù chỉ một chút ấm ức.Ngay cả khi đã sống đến cái tuổi này rồi, ta vẫn không thể hiểu được vì sao năm xưa hắn lại chọn lấy ta.Những người già quen biết trong làng đã ra đi gần hết, ngay cả góa Lý quả phụ, người từng xô xát, đánh nhau với ta năm xưa cũng đã không còn.Làng vẫn là cái làng ấy, nhưng người đã không còn là những người thuở ban đầu.Ta trò chuyện cùng vài người cao tuổi trong làng, nhắc đến Hứa Lão Tam. Khi ấy ta hận hắn biết bao, nhưng từ khi gả cho Tống Toàn vài năm, ta đã hoàn toàn quên bẵng hắn rồi.Nghe người ta kể, hắn ta vào thành cờ bạc, không biết thua bao nhiêu tiền của. Vì không có khả năng trả nợ, chủ sòng bạc đã bán đi mấy mẫu ruộng ít ỏi còn lại của Hứa gia, rồi còn bán luôn cả thê tử lẫn con trai hắn.Cuối cùng, hắn còn bị người ta đánh gãy một chân, trở thành kẻ ăn mày đầu đường xó chợ, và c.h.ế.t cóng vào một đêm đông giá rét.Ta chẳng còn hận hắn, cũng không cảm thấy hả hê chút nào. Trong lòng chỉ dâng lên một nỗi niềm cảm thán.Cuộc đời của Hứa Lão Tam chẳng khác gì một câu chuyện cười buồn.Hắn sinh ra đã hơn người ở rất nhiều điểm. Không phải lo cơm ăn áo mặc, lại có người hầu hạ bên cạnh.Nhưng hắn lại không biết quý trọng những gì mình đang có, cứ thế mơ màng, hồ đồ để cuộc đời mình trôi qua một cách đáng buồn như vậy.Ngày hôm sau chúng ta phải trở về kinh thành. Tống Toàn nói muốn đưa ta đến một nơi.Đó là một nghĩa trang cũ kỹ, vì không có ai chăm sóc hương khói nên cỏ dại mọc um tùm, đến cả những nấm mộ cũng không thể tìm thấy.Nhưng ta biết nơi này là đâu."Sao chàng lại biết chỗ này?"Ta kinh ngạc hỏi Tống Toàn."Hắn ta vốn dĩ..." "Ta từng thấy người ta đốt tiền giấy cho người chết, chứ chưa từng thấy ai đưa tiền đồng thật bao giờ, nên hiếu kỳ muốn xem thử!"Tống Toàn cười, rồi chỉ vào bờ ruộng đã bị sụp đổ.Đúng là chỗ đó không sai.Khi ấy, ta giúp cửa hàng giày làm đế giày. Mỗi tháng kiếm được hơn trăm đồng, nhưng tiền còn chưa kịp chạm vào tay ta thì đã bị Hứa Lão Tam lấy mất.Hắn ta thường xuyên say xỉn, nên ta đành thừa lúc hắn say rượu mà lén lấy vài đồng, nhưng lại không biết cất giấu ở đâu.Chỉ có khu đất mộ hoang vắng, chẳng ai lui tới này là cách Hứa gia rất xa, lại thêm phần hẻo lánh. Chẳng ai rảnh rỗi mà chạy đến đào mộ người ta làm gì, nên ta đành giấu tiền ở chỗ này."Ta thường ngồi xổm trên bờ ruộng này để nghe ngóng. Người kia mỗi lần đến đây đều lấy tiền ra đếm đi đếm lại, rồi lại chửi mắng ai đó một trận, sau đó lại hướng về nấm mộ vô danh kia mà khấn vái điều gì đó.""Ai lại đi khấn vái với người c.h.ế.t chứ? Nhưng nàng cứ khấn người c.h.ế.t mà nói rằng mong muốn bị nhà phu quân ruồng bỏ để được trở về nhà mẹ đẻ. Ta thấy lạ tai nên mỗi khi đi qua đều phải nghe lén. Nghe riết rồi cũng thành quen."Hắn nắm lấy tay ta, bảo rằng sẽ đi đào chỗ tiền đồng ta đã chôn giấu."Còn nghĩ gì nữa? Ta đã đào chúng lên từ hai ngày trước khi về nhà phu quân rồi. Tổng cộng là bốn trăm hai mươi bảy đồng. Kiểm đếm cẩn thận đấy. Với ta lúc bấy giờ, đó là cả một gia tài lớn. Ta đã tính cả rồi, nếu chàng dám đối xử tệ bạc với ta, ta sẽ ôm hết số tiền này mà đi.""Ngốc nghếch! Với chút tiền ấy, nàng cầm cự được bao lâu?""Chỉ cần còn sống, ắt sẽ có đường đi, việc gì phải sợ?""Ta đã để ý đến cái tính quật cường ấy của nàng..."Thì ra, hắn đã để mắt đến ta từ thuở ấy!Hắn hiểu ta vẫn luôn để tâm chuyện này, nên đã thành thật kể cho ta nghe.(Hết)

Chương 21: Chương 21 (Hoàn)