Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 602: “Tôi thực sự chưa từng gặp”.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh không có ý đuổi theo. Hình như muốn tha cho Từ Dần. Anh quay người xử lý dược liệu, hai cây dược liệu hơn một ngàn năm tuổi có thể luyện chế thành một lò hỏa tinh đan. Khiến mình tiến vào võ vương hậu kỳ, có lẽ không vấn đề chứ? Anh ngồi khoanh chân. Xử lý đan dược. Lấy ra đỉnh Thanh Mộc, làm liền một mạch! Bắt đầu luyện đan. Tốc độ của Từ Dần rất nhanh, ông ta xông ra khỏi lòng đất, xông ra khỏi Tenjinja. Vừa chạy vừa quay đầu nhìn lại, Diệp Bắc Minh không đuổi theo ra. Từ Dần ngây thơ tưởng rằng, Diệp Bắc Minh đã tha cho ông ta: “Ha ha ha, xem ra hắn bị chỗ dược liệu này hấp dẫn đến mức không nỡ đuổi theo ra”. “Tốt quá rồi, ta không cần chết…” Phập! Cơ thể của Từ Dần bỗng nổ tung. Ba cây kim châm bay ra cùng với máu thịt! Quỷ Môn Thập Tam Châm, có thể cứu người, cũng có thể giết người. … Một ngày sau. Diệp Bắc Minh luyện ra hai mươi mấy viên đan dược. Mỗi một viên đều long lanh trong suốt, giống như viên trân châu mã não màu đỏ. Bề mặt của mỗi một viên đan được đều có đường vân! Đan dược cực phẩm! Tháp Càn Khôn Trấn Ngục khen ngợi: “Cậu nhóc, rốt cuộc thuật luyện đan của cậu học từ đâu đấy?” “Với độ tuổi của cậu, đúng là rất nghịch thiên”. “Đan dược cực phẩm nói luyện là luyện, mà còn không thất bại”. Diệp Bắc Minh thản nhiên trả lời: “Ký chủ các đời của ông có người như vậy không?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục suy nghĩ: “Có, còn nghịch thiên hơn cậu một chút”. “Vãi!” Diệp Bắc Minh liền nói một câu: “Vậy tôi còn phải cố gắng hơn nữa”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bất lực: “Người ta là người của gia tộc luyện đan ở thế giới cấp cao, vừa ra đời đã nghiên cứu đan dược”. “Tuy anh ta luyện đan giỏi hơn cậu, nhưng thiên phú luyện võ lại không bằng cậu”. “Người giống như cậu, luyện võ thiên phú nghịch thiên, luyện đan thiên phú nghịch thiên, y thuật cũng nghịch thiên!” “Tôi thực sự chưa từng gặp”. 

 

Diệp Bắc Minh không có ý đuổi theo.

 

Hình như muốn tha cho Từ Dần.

 

Anh quay người xử lý dược liệu, hai cây dược liệu hơn một ngàn năm tuổi có thể luyện chế thành một lò hỏa tinh đan.

 

Khiến mình tiến vào võ vương hậu kỳ, có lẽ không vấn đề chứ?

 

Anh ngồi khoanh chân.

 

Xử lý đan dược.

 

Lấy ra đỉnh Thanh Mộc, làm liền một mạch!

 

Bắt đầu luyện đan.

 

Tốc độ của Từ Dần rất nhanh, ông ta xông ra khỏi lòng đất, xông ra khỏi Tenjinja.

 

Vừa chạy vừa quay đầu nhìn lại, Diệp Bắc Minh không đuổi theo ra.

 

Từ Dần ngây thơ tưởng rằng, Diệp Bắc Minh đã tha cho ông ta: “Ha ha ha, xem ra hắn bị chỗ dược liệu này hấp dẫn đến mức không nỡ đuổi theo ra”.

 

“Tốt quá rồi, ta không cần chết…”

 

Phập!

 

Cơ thể của Từ Dần bỗng nổ tung.

 

Ba cây kim châm bay ra cùng với máu thịt!

 

Quỷ Môn Thập Tam Châm, có thể cứu người, cũng có thể giết người.

 

 

Một ngày sau.

 

Diệp Bắc Minh luyện ra hai mươi mấy viên đan dược.

 

Mỗi một viên đều long lanh trong suốt, giống như viên trân châu mã não màu đỏ.

 

Bề mặt của mỗi một viên đan được đều có đường vân!

 

Đan dược cực phẩm!

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục khen ngợi: “Cậu nhóc, rốt cuộc thuật luyện đan của cậu học từ đâu đấy?”

 

“Với độ tuổi của cậu, đúng là rất nghịch thiên”.

 

“Đan dược cực phẩm nói luyện là luyện, mà còn không thất bại”.

 

Diệp Bắc Minh thản nhiên trả lời: “Ký chủ các đời của ông có người như vậy không?”

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục suy nghĩ: “Có, còn nghịch thiên hơn cậu một chút”.

 

“Vãi!”

 

Diệp Bắc Minh liền nói một câu: “Vậy tôi còn phải cố gắng hơn nữa”.

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bất lực: “Người ta là người của gia tộc luyện đan ở thế giới cấp cao, vừa ra đời đã nghiên cứu đan dược”.

 

“Tuy anh ta luyện đan giỏi hơn cậu, nhưng thiên phú luyện võ lại không bằng cậu”.

 

“Người giống như cậu, luyện võ thiên phú nghịch thiên, luyện đan thiên phú nghịch thiên, y thuật cũng nghịch thiên!”

 

“Tôi thực sự chưa từng gặp”.

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh không có ý đuổi theo. Hình như muốn tha cho Từ Dần. Anh quay người xử lý dược liệu, hai cây dược liệu hơn một ngàn năm tuổi có thể luyện chế thành một lò hỏa tinh đan. Khiến mình tiến vào võ vương hậu kỳ, có lẽ không vấn đề chứ? Anh ngồi khoanh chân. Xử lý đan dược. Lấy ra đỉnh Thanh Mộc, làm liền một mạch! Bắt đầu luyện đan. Tốc độ của Từ Dần rất nhanh, ông ta xông ra khỏi lòng đất, xông ra khỏi Tenjinja. Vừa chạy vừa quay đầu nhìn lại, Diệp Bắc Minh không đuổi theo ra. Từ Dần ngây thơ tưởng rằng, Diệp Bắc Minh đã tha cho ông ta: “Ha ha ha, xem ra hắn bị chỗ dược liệu này hấp dẫn đến mức không nỡ đuổi theo ra”. “Tốt quá rồi, ta không cần chết…” Phập! Cơ thể của Từ Dần bỗng nổ tung. Ba cây kim châm bay ra cùng với máu thịt! Quỷ Môn Thập Tam Châm, có thể cứu người, cũng có thể giết người. … Một ngày sau. Diệp Bắc Minh luyện ra hai mươi mấy viên đan dược. Mỗi một viên đều long lanh trong suốt, giống như viên trân châu mã não màu đỏ. Bề mặt của mỗi một viên đan được đều có đường vân! Đan dược cực phẩm! Tháp Càn Khôn Trấn Ngục khen ngợi: “Cậu nhóc, rốt cuộc thuật luyện đan của cậu học từ đâu đấy?” “Với độ tuổi của cậu, đúng là rất nghịch thiên”. “Đan dược cực phẩm nói luyện là luyện, mà còn không thất bại”. Diệp Bắc Minh thản nhiên trả lời: “Ký chủ các đời của ông có người như vậy không?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục suy nghĩ: “Có, còn nghịch thiên hơn cậu một chút”. “Vãi!” Diệp Bắc Minh liền nói một câu: “Vậy tôi còn phải cố gắng hơn nữa”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bất lực: “Người ta là người của gia tộc luyện đan ở thế giới cấp cao, vừa ra đời đã nghiên cứu đan dược”. “Tuy anh ta luyện đan giỏi hơn cậu, nhưng thiên phú luyện võ lại không bằng cậu”. “Người giống như cậu, luyện võ thiên phú nghịch thiên, luyện đan thiên phú nghịch thiên, y thuật cũng nghịch thiên!” “Tôi thực sự chưa từng gặp”. 

Chương 602: “Tôi thực sự chưa từng gặp”.