Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 609: Chỉ rằng chỉ là buổi diễn tập!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Việc chúng ta can thiệp vào Đông Doanh, rất dễ bị lãnh đạo cấp cao khác của Long Quốc nắm thóp, đến lúc đó…” Lục Tuyết Kỳ lạnh lùng hừ một tiếng: “Có liên quan gì đến bọn họ?” “Bọn họ dám không?” Bá đạo hùng hổ! Liễu Như Khanh cười không nói gì. Diệp Bắc Minh khẽ động trong lòng: “Mấy vị sư tỷ, đệ có kiến nghị”. “Nếu để gia tộc của người nào đó điều khiển Uy Hoàng, chúng ta lại điều khiển gia tộc của người đó, thì có được không?” “Ừm?” Ánh mắt của mấy sư tỷ sáng lên. Vương Như Yên khen ngợi nói: “Ý kiến hay, qua tay một người thì không liên quan đến chúng ta rồi”. … Lúc này. Chiba Sadako ở xa tận Trung Hải. Nghe điện Diệp Bắc Minh gọi đến. “Chiba Sadako, cô về quốc đảo ngay lập tức, tôi tặng cô một món quà!” Chiba Sadako nghe Diệp Bắc Minh nói xong. “Cái gì?” “Chủ nhân?” “Thật không?” “Tôi…” “Anh chắc chắn chứ?” Chiba Sadako kích động. Toàn thân run lên! Thế này là sao? Có chuyện gì vậy? Uy Hoàng chết rồi? Đông Doanh bị tấn công? Lãnh đạo cấp cao sắp bắt đầu đàm phán? Sao cô ta không nghe được chút tin tức nào! Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Chiba Sadako không dám chậm trễ, bay về đảo quốc Đông Doanh với tốc độ nhanh nhất. Không phải tin tức không truyền ra ngoài, mà là mấy vị sư tỷ của Diệp Bắc Minh đã phong tỏa tất cả tin tức. Bên ngoài tạm thời không biết đảo quốc Đông Doanh đã bị tấn công. … Hai tiếng sau. Thủ đô. Cả gia tộc thượng lưu Đông Doanh loạn thành một nồi cháo. Đại quân Long Quốc bất ngờ phát động tấn công, công phá tất cả bộ chiến đấu của Đông Doanh. Lúc này. Người dân bình thường còn không biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ rằng chỉ là buổi diễn tập! Nhưng đối với những giai tộc tầng lớp thượng lưu của Đông Doanh, đất nước diệt vong chỉ trong nháy mắt.
“Việc chúng ta can thiệp vào Đông Doanh, rất dễ bị lãnh đạo cấp cao khác của Long Quốc nắm thóp, đến lúc đó…”
Lục Tuyết Kỳ lạnh lùng hừ một tiếng: “Có liên quan gì đến bọn họ?”
“Bọn họ dám không?”
Bá đạo hùng hổ!
Liễu Như Khanh cười không nói gì.
Diệp Bắc Minh khẽ động trong lòng: “Mấy vị sư tỷ, đệ có kiến nghị”.
“Nếu để gia tộc của người nào đó điều khiển Uy Hoàng, chúng ta lại điều khiển gia tộc của người đó, thì có được không?”
“Ừm?”
Ánh mắt của mấy sư tỷ sáng lên.
Vương Như Yên khen ngợi nói: “Ý kiến hay, qua tay một người thì không liên quan đến chúng ta rồi”.
…
Lúc này.
Chiba Sadako ở xa tận Trung Hải.
Nghe điện Diệp Bắc Minh gọi đến.
“Chiba Sadako, cô về quốc đảo ngay lập tức, tôi tặng cô một món quà!”
Chiba Sadako nghe Diệp Bắc Minh nói xong.
“Cái gì?”
“Chủ nhân?”
“Thật không?”
“Tôi…”
“Anh chắc chắn chứ?”
Chiba Sadako kích động.
Toàn thân run lên!
Thế này là sao?
Có chuyện gì vậy?
Uy Hoàng chết rồi?
Đông Doanh bị tấn công?
Lãnh đạo cấp cao sắp bắt đầu đàm phán?
Sao cô ta không nghe được chút tin tức nào!
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Chiba Sadako không dám chậm trễ, bay về đảo quốc Đông Doanh với tốc độ nhanh nhất.
Không phải tin tức không truyền ra ngoài, mà là mấy vị sư tỷ của Diệp Bắc Minh đã phong tỏa tất cả tin tức.
Bên ngoài tạm thời không biết đảo quốc Đông Doanh đã bị tấn công.
…
Hai tiếng sau.
Thủ đô.
Cả gia tộc thượng lưu Đông Doanh loạn thành một nồi cháo.
Đại quân Long Quốc bất ngờ phát động tấn công, công phá tất cả bộ chiến đấu của Đông Doanh.
Lúc này.
Người dân bình thường còn không biết chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ rằng chỉ là buổi diễn tập!
Nhưng đối với những giai tộc tầng lớp thượng lưu của Đông Doanh, đất nước diệt vong chỉ trong nháy mắt.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Việc chúng ta can thiệp vào Đông Doanh, rất dễ bị lãnh đạo cấp cao khác của Long Quốc nắm thóp, đến lúc đó…” Lục Tuyết Kỳ lạnh lùng hừ một tiếng: “Có liên quan gì đến bọn họ?” “Bọn họ dám không?” Bá đạo hùng hổ! Liễu Như Khanh cười không nói gì. Diệp Bắc Minh khẽ động trong lòng: “Mấy vị sư tỷ, đệ có kiến nghị”. “Nếu để gia tộc của người nào đó điều khiển Uy Hoàng, chúng ta lại điều khiển gia tộc của người đó, thì có được không?” “Ừm?” Ánh mắt của mấy sư tỷ sáng lên. Vương Như Yên khen ngợi nói: “Ý kiến hay, qua tay một người thì không liên quan đến chúng ta rồi”. … Lúc này. Chiba Sadako ở xa tận Trung Hải. Nghe điện Diệp Bắc Minh gọi đến. “Chiba Sadako, cô về quốc đảo ngay lập tức, tôi tặng cô một món quà!” Chiba Sadako nghe Diệp Bắc Minh nói xong. “Cái gì?” “Chủ nhân?” “Thật không?” “Tôi…” “Anh chắc chắn chứ?” Chiba Sadako kích động. Toàn thân run lên! Thế này là sao? Có chuyện gì vậy? Uy Hoàng chết rồi? Đông Doanh bị tấn công? Lãnh đạo cấp cao sắp bắt đầu đàm phán? Sao cô ta không nghe được chút tin tức nào! Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Chiba Sadako không dám chậm trễ, bay về đảo quốc Đông Doanh với tốc độ nhanh nhất. Không phải tin tức không truyền ra ngoài, mà là mấy vị sư tỷ của Diệp Bắc Minh đã phong tỏa tất cả tin tức. Bên ngoài tạm thời không biết đảo quốc Đông Doanh đã bị tấn công. … Hai tiếng sau. Thủ đô. Cả gia tộc thượng lưu Đông Doanh loạn thành một nồi cháo. Đại quân Long Quốc bất ngờ phát động tấn công, công phá tất cả bộ chiến đấu của Đông Doanh. Lúc này. Người dân bình thường còn không biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ rằng chỉ là buổi diễn tập! Nhưng đối với những giai tộc tầng lớp thượng lưu của Đông Doanh, đất nước diệt vong chỉ trong nháy mắt.