Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 614: Gần như vô tình!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Chiba Sadako chấn động. Diệp Bắc Minh xoay người rời đi. Không dừng lại một khắc. ... Buổi tối. Gia tộc Chiba. Vừa mới có được Đảo Quốc, mấy sư tỷ rất bận. Diệp Bắc Minh ngược lại thả lỏng. Anh ngồi trong thư phòng rộng lớn trong gia tộc Shiba. Vừa sạc điện thoại. Tháp Càn Không Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhóc con, đừng để lần nào tôi cũng phải nhắc nhở cậu”. “Cậu thăng cấp rồi, có thể tiến vào tầng thứ ba tháp Càn Khôn Trấn Ngục”. “Suýt chút nữa quên mất!’ Diệp Bắc Minh vui mừng. Hai tầng trước của tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã cho anh lợi ích cực lớn. Bên trong tầng thứ ba tháp Càn Khôn Trấn Ngục có gì? Vừa định tiến vào không gian trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Cốc cốc cốc! Một tràng tiếng gõ cửa truyền tới. “Chủ nhân”. Diệp Bắc Minh từ bỏ tiến vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục: “Vào đi”. Chiba Sadako chậm rãi đi tới, thay bộ quần áo rộng thùng thình. Chân không ra trận! Ánh mắt cô ta quyến rũ như tơ, xịt nước hoa, da thịt trắng nõn giống như ngọc dương chỉ. Bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng không thể nào cầm cự. Cô ta quỳ rạp dưới chân Diệp Bắc Minh, ôm hai chân anh: “Chủ nhân, để tôi phục vụ anh”. Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Không cần, cô ra ngoài đi”. Chiba Sadako có chút thất vọng: “Chủ nhân, tôi đã sớm trở thành người phụ nữ của anh”. “Bây giờ anh ăn tôi và về sau ăn tôi thì có gì khác biệt?” “Bắt đầu từ bây giờ, toàn bộ Đông Doanh đều do anh định đoạt, Sadako có thể hầu hạ anh hùng lớn như anh, chính là vinh hạnh của Sadako”. “Đi ra ngoài!” Giọng Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Lần sau còn câu dẫn tôi như vậy, đừng trách tôi không nể mặt!” Gần như vô tình!
Chiba Sadako chấn động.
Diệp Bắc Minh xoay người rời đi.
Không dừng lại một khắc.
...
Buổi tối.
Gia tộc Chiba.
Vừa mới có được Đảo Quốc, mấy sư tỷ rất bận.
Diệp Bắc Minh ngược lại thả lỏng.
Anh ngồi trong thư phòng rộng lớn trong gia tộc Shiba.
Vừa sạc điện thoại.
Tháp Càn Không Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhóc con, đừng để lần nào tôi cũng phải nhắc nhở cậu”.
“Cậu thăng cấp rồi, có thể tiến vào tầng thứ ba tháp Càn Khôn Trấn Ngục”.
“Suýt chút nữa quên mất!’
Diệp Bắc Minh vui mừng.
Hai tầng trước của tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã cho anh lợi ích cực lớn.
Bên trong tầng thứ ba tháp Càn Khôn Trấn Ngục có gì?
Vừa định tiến vào không gian trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục.
Cốc cốc cốc!
Một tràng tiếng gõ cửa truyền tới.
“Chủ nhân”.
Diệp Bắc Minh từ bỏ tiến vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục: “Vào đi”.
Chiba Sadako chậm rãi đi tới, thay bộ quần áo rộng thùng thình.
Chân không ra trận!
Ánh mắt cô ta quyến rũ như tơ, xịt nước hoa, da thịt trắng nõn giống như ngọc dương chỉ.
Bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng không thể nào cầm cự.
Cô ta quỳ rạp dưới chân Diệp Bắc Minh, ôm hai chân anh: “Chủ nhân, để tôi phục vụ anh”.
Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Không cần, cô ra ngoài đi”.
Chiba Sadako có chút thất vọng: “Chủ nhân, tôi đã sớm trở thành người phụ nữ của anh”.
“Bây giờ anh ăn tôi và về sau ăn tôi thì có gì khác biệt?”
“Bắt đầu từ bây giờ, toàn bộ Đông Doanh đều do anh định đoạt, Sadako có thể hầu hạ anh hùng lớn như anh, chính là vinh hạnh của Sadako”.
“Đi ra ngoài!”
Giọng Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Lần sau còn câu dẫn tôi như vậy, đừng trách tôi không nể mặt!”
Gần như vô tình!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Chiba Sadako chấn động. Diệp Bắc Minh xoay người rời đi. Không dừng lại một khắc. ... Buổi tối. Gia tộc Chiba. Vừa mới có được Đảo Quốc, mấy sư tỷ rất bận. Diệp Bắc Minh ngược lại thả lỏng. Anh ngồi trong thư phòng rộng lớn trong gia tộc Shiba. Vừa sạc điện thoại. Tháp Càn Không Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhóc con, đừng để lần nào tôi cũng phải nhắc nhở cậu”. “Cậu thăng cấp rồi, có thể tiến vào tầng thứ ba tháp Càn Khôn Trấn Ngục”. “Suýt chút nữa quên mất!’ Diệp Bắc Minh vui mừng. Hai tầng trước của tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã cho anh lợi ích cực lớn. Bên trong tầng thứ ba tháp Càn Khôn Trấn Ngục có gì? Vừa định tiến vào không gian trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Cốc cốc cốc! Một tràng tiếng gõ cửa truyền tới. “Chủ nhân”. Diệp Bắc Minh từ bỏ tiến vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục: “Vào đi”. Chiba Sadako chậm rãi đi tới, thay bộ quần áo rộng thùng thình. Chân không ra trận! Ánh mắt cô ta quyến rũ như tơ, xịt nước hoa, da thịt trắng nõn giống như ngọc dương chỉ. Bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng không thể nào cầm cự. Cô ta quỳ rạp dưới chân Diệp Bắc Minh, ôm hai chân anh: “Chủ nhân, để tôi phục vụ anh”. Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Không cần, cô ra ngoài đi”. Chiba Sadako có chút thất vọng: “Chủ nhân, tôi đã sớm trở thành người phụ nữ của anh”. “Bây giờ anh ăn tôi và về sau ăn tôi thì có gì khác biệt?” “Bắt đầu từ bây giờ, toàn bộ Đông Doanh đều do anh định đoạt, Sadako có thể hầu hạ anh hùng lớn như anh, chính là vinh hạnh của Sadako”. “Đi ra ngoài!” Giọng Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Lần sau còn câu dẫn tôi như vậy, đừng trách tôi không nể mặt!” Gần như vô tình!