Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 646: Im lặng như tờ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Thực Nhân Ma, con mẹ nó ông khách khí chút đi, đừng dọa người ta sợ!”   “Ha ha ha ha ha!”   Trong phòng giam hai bên hành lang truyền đến giọng nói khiến người ta da đầu tê dại.   Những người này đều là võ giả!   Lúc này.   Xương bả vai của họ đều bị đâm xuyên, dùng thép khóa lại.   Dù thực lực ngút trời cũng đừng hòng rời khỏi đây!   “Im miệng!”   Diệp Bắc Minh quát.   Một luồng khí tức tử vong lạnh băng tràn ra ngoài!   Trong nháy mắt, toàn bộ ngục giam giống như biến thành hầm băng, nhiệt độ hạ xuống mười mấy độ.   Tất cả phạm nhân đểu cảm thấy có một luồng ý tử vong bao phủ đỉnh đầu bọn họ.   Lập tức im lặng!   Chu Chính Quốc trố mắt nghẹn họng: ‘Ở đây đều là võ giả hàng đầu, phạm nhân hung ác nhấy!’   ‘Hắn… hắn trong nháy mắt liền khuất phục được bọn họ?’Chu Chính Quốc thiếu chút nữa bị hù chết.   “Dẫn đường”.   Diệp Bắc Minh vẫn chỉ có hai chữ.   Chu Chính Quốc run rẩy, tiếp tục đi vào sâu trong ngục giam.   Tù nhân hai bên mặt đầy cung kính, rối rít đứng phía sau hai bên ngục giam, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh.   Vào tầng thứ hai dưới mặt đất.   Nơi này yên tĩnh hơn rất nhiều.   Đỉnh đầu có một hàng đèn khô vàng.   Chỉ là mơ hồ có thể nhìn thấy trong phòng giam hai bên có nhốt một vài người.   Số lượng không phải rất nhiều.   Đột nhiên.   Khi Diệp Bắc Minh đi ngang qua một phòng giam trong đó, một bàn tay chìa ra nắm về phía anh.   Soạt!   Tốc độ cực nhanh như điện chớp.   Bùm!   Diệp Bắc Minh giơ tay đánh một quyền, bàn tay túm qua cùng với ngục giam trong nháy mắt nổ tung.   Người trong tù ra tay túm lấy Diệp Bắc Minh hóa thành một mảng sương máu, chết oan uổng.   Im lặng như tờ!   Cả đường đi không ai mở mắt ra tay.   Cuối cùng.   Khi sắp bước vào tầng tiếp theo.   Một giọng nói truyền tới: “Cậu thanh niên, tôi đã nhìn thấy cậu”.   Diệp Bắc Minh dừng bước: “Hả?”   Người nọ không nói.  

 

“Thực Nhân Ma, con mẹ nó ông khách khí chút đi, đừng dọa người ta sợ!”  

 

“Ha ha ha ha ha!”  

 

Trong phòng giam hai bên hành lang truyền đến giọng nói khiến người ta da đầu tê dại.  

 

Những người này đều là võ giả!  

 

Lúc này.  

 

Xương bả vai của họ đều bị đâm xuyên, dùng thép khóa lại.  

 

Dù thực lực ngút trời cũng đừng hòng rời khỏi đây!  

 

“Im miệng!”  

 

Diệp Bắc Minh quát.  

 

Một luồng khí tức tử vong lạnh băng tràn ra ngoài!  

 

Trong nháy mắt, toàn bộ ngục giam giống như biến thành hầm băng, nhiệt độ hạ xuống mười mấy độ.  

 

Tất cả phạm nhân đểu cảm thấy có một luồng ý tử vong bao phủ đỉnh đầu bọn họ.  

 

Lập tức im lặng!  

 

Chu Chính Quốc trố mắt nghẹn họng: ‘Ở đây đều là võ giả hàng đầu, phạm nhân hung ác nhấy!’  

 

‘Hắn… hắn trong nháy mắt liền khuất phục được bọn họ?’

Chu Chính Quốc thiếu chút nữa bị hù chết.  

 

“Dẫn đường”.  

 

Diệp Bắc Minh vẫn chỉ có hai chữ.  

 

Chu Chính Quốc run rẩy, tiếp tục đi vào sâu trong ngục giam.  

 

Tù nhân hai bên mặt đầy cung kính, rối rít đứng phía sau hai bên ngục giam, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh.  

 

Vào tầng thứ hai dưới mặt đất.  

 

Nơi này yên tĩnh hơn rất nhiều.  

 

Đỉnh đầu có một hàng đèn khô vàng.  

 

Chỉ là mơ hồ có thể nhìn thấy trong phòng giam hai bên có nhốt một vài người.  

 

Số lượng không phải rất nhiều.  

 

Đột nhiên.  

 

Khi Diệp Bắc Minh đi ngang qua một phòng giam trong đó, một bàn tay chìa ra nắm về phía anh.  

 

Soạt!  

 

Tốc độ cực nhanh như điện chớp.  

 

Bùm!  

 

Diệp Bắc Minh giơ tay đánh một quyền, bàn tay túm qua cùng với ngục giam trong nháy mắt nổ tung.  

 

Người trong tù ra tay túm lấy Diệp Bắc Minh hóa thành một mảng sương máu, chết oan uổng.  

 

Im lặng như tờ!  

 

Cả đường đi không ai mở mắt ra tay.  

 

Cuối cùng.  

 

Khi sắp bước vào tầng tiếp theo.  

 

Một giọng nói truyền tới: “Cậu thanh niên, tôi đã nhìn thấy cậu”.  

 

Diệp Bắc Minh dừng bước: “Hả?”  

 

Người nọ không nói.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Thực Nhân Ma, con mẹ nó ông khách khí chút đi, đừng dọa người ta sợ!”   “Ha ha ha ha ha!”   Trong phòng giam hai bên hành lang truyền đến giọng nói khiến người ta da đầu tê dại.   Những người này đều là võ giả!   Lúc này.   Xương bả vai của họ đều bị đâm xuyên, dùng thép khóa lại.   Dù thực lực ngút trời cũng đừng hòng rời khỏi đây!   “Im miệng!”   Diệp Bắc Minh quát.   Một luồng khí tức tử vong lạnh băng tràn ra ngoài!   Trong nháy mắt, toàn bộ ngục giam giống như biến thành hầm băng, nhiệt độ hạ xuống mười mấy độ.   Tất cả phạm nhân đểu cảm thấy có một luồng ý tử vong bao phủ đỉnh đầu bọn họ.   Lập tức im lặng!   Chu Chính Quốc trố mắt nghẹn họng: ‘Ở đây đều là võ giả hàng đầu, phạm nhân hung ác nhấy!’   ‘Hắn… hắn trong nháy mắt liền khuất phục được bọn họ?’Chu Chính Quốc thiếu chút nữa bị hù chết.   “Dẫn đường”.   Diệp Bắc Minh vẫn chỉ có hai chữ.   Chu Chính Quốc run rẩy, tiếp tục đi vào sâu trong ngục giam.   Tù nhân hai bên mặt đầy cung kính, rối rít đứng phía sau hai bên ngục giam, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh.   Vào tầng thứ hai dưới mặt đất.   Nơi này yên tĩnh hơn rất nhiều.   Đỉnh đầu có một hàng đèn khô vàng.   Chỉ là mơ hồ có thể nhìn thấy trong phòng giam hai bên có nhốt một vài người.   Số lượng không phải rất nhiều.   Đột nhiên.   Khi Diệp Bắc Minh đi ngang qua một phòng giam trong đó, một bàn tay chìa ra nắm về phía anh.   Soạt!   Tốc độ cực nhanh như điện chớp.   Bùm!   Diệp Bắc Minh giơ tay đánh một quyền, bàn tay túm qua cùng với ngục giam trong nháy mắt nổ tung.   Người trong tù ra tay túm lấy Diệp Bắc Minh hóa thành một mảng sương máu, chết oan uổng.   Im lặng như tờ!   Cả đường đi không ai mở mắt ra tay.   Cuối cùng.   Khi sắp bước vào tầng tiếp theo.   Một giọng nói truyền tới: “Cậu thanh niên, tôi đã nhìn thấy cậu”.   Diệp Bắc Minh dừng bước: “Hả?”   Người nọ không nói.  

Chương 646: Im lặng như tờ!