Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 652: Là một ác nhân!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Tô Mạc Già kinh ngạc!   Thư ký Tiền!Người bên cạnh Long Chủ!   Lại đi theo sau lưng tiểu sư bá?   Không thể nào!   Phải biết rằng, khi thư ký Tiền đi Trung Hải thị sát, những tầng lớp cấp cao kia đều phải đi theo phía sau tiếp đón.   Lúc này.   Thư ký Tiền lại đi theo sau lưng Diệp Bắc Minh, Tô Mạc Già cũng phải ngơ ngác!   Cho dù là thiếu soái của Long Hồn cũng không thể có đãi ngộ này.   Thư ký Tiền mỉm cười chìa tay ra: “Cô Tô, xin chào”.   “Ách, chào ông, chào ông”.   Tô Mạc Già có chút ngơ ngác.   Liền vội vàng tiến lên bắt tay.   Diệp Bắc Minh lên xe: “Đi thôi, về trước đã”.   Thư ký Tiền gật đầu, mọi người cùng nhau lên xe.   Tô Mạc Già lại liếc nhìn Dạ Kiêu, sao người này lại cầm một cánh tay cụt? Còn bị thương?   Không có suy nghĩ nhiều.   Chắc là người bên cạnh thư ký Tiền.   Xe của thư ký Tiền trực tiếp lại về doanh trại Thiên Cơ.   Diệp Bắc Minh tìm được một căn phòng, trực tiếp ôm Tô Ấu Ninh đi vào.   Cắm kim bạc xuống!   Tô Ấu Ninh tỉnh lại, nhìn thấy đã rời khỏi thiên lao, lập tức gào khóc.   Sau khoảng mười phút, cô ta dần ngừng khóc.   Giọng Diệp Bắc Minh truyền tới: “Người đưa Nhược Giai đi là ai, kể ngọn nguồn tình huống lúc đó cho tôi”.   Năm phút sau.   Tô Ấu Ninh cẩn thận nói một lần tình huống lúc đó.   Diệp Bắc Minh cau mày: “Địa bàn Côn Luân?”   “Nhìn trúng thể chất của Nhược Giai, muốn truyền thụ công pháp tu võ cho cô ấy?”   Nghe đến đây.   Diệp Bắc Minh thở phào nhẹ nhõm.   Chỉ cần không phải bị người của điện Huyết Hồn mang đi là được.   Địa bàn Côn Luân quả thật có một vài cường giả tuyệt thế thích ra xã hội bên ngoài thu nhận đệ tử.   Nếu Nhược Giai bị cường giả của địa bàn Côn Luận nhận làm đệ tử, chưa chắc không phải chuyện tốt.   Nhưng dù Nhược Giai không phải bị người của điện Huyết Hồn mang đi!   Cũng phải diệt Điện Huyết Hồn!   Diệp Bắc Minh nói: “Cô ở đây nghỉ ngơi cho khỏe, chờ vết thương cô khỏi, tôi bảo người đưa cô về Trung Hải”.   Đi ra khỏi phòng.   Lúc này.   Anh đã để lại trong lòng Tô Ấu Ninh ấn tượng không thể xóa nhòa.    Rất nhanh, Diệp Bắc Minh đến một căn phòng khác.   Dạ Kiêu ngồi đó, đang cầm chỉ khâu quần áo nối cánh tay mình lại.  

 Tô Mạc Già kinh ngạc!  

 

Thư ký Tiền!

Người bên cạnh Long Chủ!  

 

Lại đi theo sau lưng tiểu sư bá?  

 

Không thể nào!  

 

Phải biết rằng, khi thư ký Tiền đi Trung Hải thị sát, những tầng lớp cấp cao kia đều phải đi theo phía sau tiếp đón.  

 

Lúc này.  

 

Thư ký Tiền lại đi theo sau lưng Diệp Bắc Minh, Tô Mạc Già cũng phải ngơ ngác!  

 

Cho dù là thiếu soái của Long Hồn cũng không thể có đãi ngộ này.  

 

Thư ký Tiền mỉm cười chìa tay ra: “Cô Tô, xin chào”.  

 

“Ách, chào ông, chào ông”.  

 

Tô Mạc Già có chút ngơ ngác.  

 

Liền vội vàng tiến lên bắt tay.  

 

Diệp Bắc Minh lên xe: “Đi thôi, về trước đã”.  

 

Thư ký Tiền gật đầu, mọi người cùng nhau lên xe.  

 

Tô Mạc Già lại liếc nhìn Dạ Kiêu, sao người này lại cầm một cánh tay cụt? Còn bị thương?  

 

Không có suy nghĩ nhiều.  

 

Chắc là người bên cạnh thư ký Tiền.  

 

Xe của thư ký Tiền trực tiếp lại về doanh trại Thiên Cơ.  

 

Diệp Bắc Minh tìm được một căn phòng, trực tiếp ôm Tô Ấu Ninh đi vào.  

 

Cắm kim bạc xuống!  

 

Tô Ấu Ninh tỉnh lại, nhìn thấy đã rời khỏi thiên lao, lập tức gào khóc.  

 

Sau khoảng mười phút, cô ta dần ngừng khóc.  

 

Giọng Diệp Bắc Minh truyền tới: “Người đưa Nhược Giai đi là ai, kể ngọn nguồn tình huống lúc đó cho tôi”.  

 

Năm phút sau.  

 

Tô Ấu Ninh cẩn thận nói một lần tình huống lúc đó.  

 

Diệp Bắc Minh cau mày: “Địa bàn Côn Luân?”  

 

“Nhìn trúng thể chất của Nhược Giai, muốn truyền thụ công pháp tu võ cho cô ấy?”  

 

Nghe đến đây.  

 

Diệp Bắc Minh thở phào nhẹ nhõm.  

 

Chỉ cần không phải bị người của điện Huyết Hồn mang đi là được.  

 

Địa bàn Côn Luân quả thật có một vài cường giả tuyệt thế thích ra xã hội bên ngoài thu nhận đệ tử.  

 

Nếu Nhược Giai bị cường giả của địa bàn Côn Luận nhận làm đệ tử, chưa chắc không phải chuyện tốt.  

 

Nhưng dù Nhược Giai không phải bị người của điện Huyết Hồn mang đi!  

 

Cũng phải diệt Điện Huyết Hồn!  

 

Diệp Bắc Minh nói: “Cô ở đây nghỉ ngơi cho khỏe, chờ vết thương cô khỏi, tôi bảo người đưa cô về Trung Hải”.  

 

Đi ra khỏi phòng.  

 

Lúc này.  

 

Anh đã để lại trong lòng Tô Ấu Ninh ấn tượng không thể xóa nhòa.   

 

Rất nhanh, Diệp Bắc Minh đến một căn phòng khác.  

 

Dạ Kiêu ngồi đó, đang cầm chỉ khâu quần áo nối cánh tay mình lại.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Tô Mạc Già kinh ngạc!   Thư ký Tiền!Người bên cạnh Long Chủ!   Lại đi theo sau lưng tiểu sư bá?   Không thể nào!   Phải biết rằng, khi thư ký Tiền đi Trung Hải thị sát, những tầng lớp cấp cao kia đều phải đi theo phía sau tiếp đón.   Lúc này.   Thư ký Tiền lại đi theo sau lưng Diệp Bắc Minh, Tô Mạc Già cũng phải ngơ ngác!   Cho dù là thiếu soái của Long Hồn cũng không thể có đãi ngộ này.   Thư ký Tiền mỉm cười chìa tay ra: “Cô Tô, xin chào”.   “Ách, chào ông, chào ông”.   Tô Mạc Già có chút ngơ ngác.   Liền vội vàng tiến lên bắt tay.   Diệp Bắc Minh lên xe: “Đi thôi, về trước đã”.   Thư ký Tiền gật đầu, mọi người cùng nhau lên xe.   Tô Mạc Già lại liếc nhìn Dạ Kiêu, sao người này lại cầm một cánh tay cụt? Còn bị thương?   Không có suy nghĩ nhiều.   Chắc là người bên cạnh thư ký Tiền.   Xe của thư ký Tiền trực tiếp lại về doanh trại Thiên Cơ.   Diệp Bắc Minh tìm được một căn phòng, trực tiếp ôm Tô Ấu Ninh đi vào.   Cắm kim bạc xuống!   Tô Ấu Ninh tỉnh lại, nhìn thấy đã rời khỏi thiên lao, lập tức gào khóc.   Sau khoảng mười phút, cô ta dần ngừng khóc.   Giọng Diệp Bắc Minh truyền tới: “Người đưa Nhược Giai đi là ai, kể ngọn nguồn tình huống lúc đó cho tôi”.   Năm phút sau.   Tô Ấu Ninh cẩn thận nói một lần tình huống lúc đó.   Diệp Bắc Minh cau mày: “Địa bàn Côn Luân?”   “Nhìn trúng thể chất của Nhược Giai, muốn truyền thụ công pháp tu võ cho cô ấy?”   Nghe đến đây.   Diệp Bắc Minh thở phào nhẹ nhõm.   Chỉ cần không phải bị người của điện Huyết Hồn mang đi là được.   Địa bàn Côn Luân quả thật có một vài cường giả tuyệt thế thích ra xã hội bên ngoài thu nhận đệ tử.   Nếu Nhược Giai bị cường giả của địa bàn Côn Luận nhận làm đệ tử, chưa chắc không phải chuyện tốt.   Nhưng dù Nhược Giai không phải bị người của điện Huyết Hồn mang đi!   Cũng phải diệt Điện Huyết Hồn!   Diệp Bắc Minh nói: “Cô ở đây nghỉ ngơi cho khỏe, chờ vết thương cô khỏi, tôi bảo người đưa cô về Trung Hải”.   Đi ra khỏi phòng.   Lúc này.   Anh đã để lại trong lòng Tô Ấu Ninh ấn tượng không thể xóa nhòa.    Rất nhanh, Diệp Bắc Minh đến một căn phòng khác.   Dạ Kiêu ngồi đó, đang cầm chỉ khâu quần áo nối cánh tay mình lại.  

Chương 652: Là một ác nhân!