Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 654: Địa bàn Côn Luân

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Dạ Kiêu sống nhiều năm như vậy, dù sao cũng là một Võ Tông!   Lúc này.   Lại có một loại cảm giác bị mị lực của Diệp Bắc Minh thuyết phục, ông ta nhìn về bóng lưng Diệp Bắc Minh hô lớn: “Cậu là ai?”   Ba chữ mơ hồ truyền đến.   “Diệp Bắc Minh”.   ...   Rời khỏi chỗ Dạ Kiêu không lâu.   Thư ký Tiền cười tủm tỉm: “Diệp thiếu soái, chiến tích lần này của cậu quá khiếp sợ!”   “Long Chủ đã biết chuyện của đảo quốc Đông Doanh”.   “Từ nay về sau, Đông Doanh không phải mối uy h**p với Long Quốc nữa!”   “Phía Hùng Quốc, Lang Quốc, Đức Quốc phản ứng rất lớn, có chút khó giải quyết”.   Nói đến đây.   Thư ký Tiền ngừng lại một chút, cau mày: “Còn có…”   “Đường Môn của tỉnh Xuyên Thục, cậu cứ thế tiêu diệt, vấn đề e rằng khá lớn”.   Diệp Bắc Minh nhìn ông ta: “Sao thế, có phiền toái?”Thư ký Tiền suy nghĩ một chút.   Nghiêm túc gật đầu: “Tạm thời không phiền, nhưng không có nghĩa tương lai sẽ không phiền”.   “Đường Môn là một thành viên của thế gia Cổ Võ, dùng độc dược và cơ quan ám khí để xưng bá”.   “Trên thực tế nhưng thứ này ở trước mặt vũ khí nóng hiện đại hóa cũng không tính là gì!”   “Cho dù là thế gia Cổ Võ đứng đầu, ở trước mặt bom nguyên tử cũng không chịu nổi một kích”.   “Nhưng cậu biết tại sao thế gia Cổ Võ vẫn kinh khủng như vậy không?”   Diệp Bắc Minh yên lặng chốc lát.   Trong lòng khẽ nhúc nhích, nói ra mấy chứ: “Địa bàn Côn Luân?”   Thư ký Tiền gật đầu khen ngợi: “Thiếu soái thông minh, không tệ!”   

 

Dạ Kiêu sống nhiều năm như vậy, dù sao cũng là một Võ Tông!  

 

Lúc này.  

 

Lại có một loại cảm giác bị mị lực của Diệp Bắc Minh thuyết phục, ông ta nhìn về bóng lưng Diệp Bắc Minh hô lớn: “Cậu là ai?”  

 

Ba chữ mơ hồ truyền đến.  

 

“Diệp Bắc Minh”.  

 

...  

 

Rời khỏi chỗ Dạ Kiêu không lâu.  

 

Thư ký Tiền cười tủm tỉm: “Diệp thiếu soái, chiến tích lần này của cậu quá khiếp sợ!”  

 

“Long Chủ đã biết chuyện của đảo quốc Đông Doanh”.  

 

“Từ nay về sau, Đông Doanh không phải mối uy h**p với Long Quốc nữa!”  

 

“Phía Hùng Quốc, Lang Quốc, Đức Quốc phản ứng rất lớn, có chút khó giải quyết”.  

 

Nói đến đây.  

 

Thư ký Tiền ngừng lại một chút, cau mày: “Còn có…”  

 

“Đường Môn của tỉnh Xuyên Thục, cậu cứ thế tiêu diệt, vấn đề e rằng khá lớn”.  

 

Diệp Bắc Minh nhìn ông ta: “Sao thế, có phiền toái?”

Thư ký Tiền suy nghĩ một chút.  

 

Nghiêm túc gật đầu: “Tạm thời không phiền, nhưng không có nghĩa tương lai sẽ không phiền”.  

 

“Đường Môn là một thành viên của thế gia Cổ Võ, dùng độc dược và cơ quan ám khí để xưng bá”.  

 

“Trên thực tế nhưng thứ này ở trước mặt vũ khí nóng hiện đại hóa cũng không tính là gì!”  

 

“Cho dù là thế gia Cổ Võ đứng đầu, ở trước mặt bom nguyên tử cũng không chịu nổi một kích”.  

 

“Nhưng cậu biết tại sao thế gia Cổ Võ vẫn kinh khủng như vậy không?”  

 

Diệp Bắc Minh yên lặng chốc lát.  

 

Trong lòng khẽ nhúc nhích, nói ra mấy chứ: “Địa bàn Côn Luân?”  

 

Thư ký Tiền gật đầu khen ngợi: “Thiếu soái thông minh, không tệ!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Dạ Kiêu sống nhiều năm như vậy, dù sao cũng là một Võ Tông!   Lúc này.   Lại có một loại cảm giác bị mị lực của Diệp Bắc Minh thuyết phục, ông ta nhìn về bóng lưng Diệp Bắc Minh hô lớn: “Cậu là ai?”   Ba chữ mơ hồ truyền đến.   “Diệp Bắc Minh”.   ...   Rời khỏi chỗ Dạ Kiêu không lâu.   Thư ký Tiền cười tủm tỉm: “Diệp thiếu soái, chiến tích lần này của cậu quá khiếp sợ!”   “Long Chủ đã biết chuyện của đảo quốc Đông Doanh”.   “Từ nay về sau, Đông Doanh không phải mối uy h**p với Long Quốc nữa!”   “Phía Hùng Quốc, Lang Quốc, Đức Quốc phản ứng rất lớn, có chút khó giải quyết”.   Nói đến đây.   Thư ký Tiền ngừng lại một chút, cau mày: “Còn có…”   “Đường Môn của tỉnh Xuyên Thục, cậu cứ thế tiêu diệt, vấn đề e rằng khá lớn”.   Diệp Bắc Minh nhìn ông ta: “Sao thế, có phiền toái?”Thư ký Tiền suy nghĩ một chút.   Nghiêm túc gật đầu: “Tạm thời không phiền, nhưng không có nghĩa tương lai sẽ không phiền”.   “Đường Môn là một thành viên của thế gia Cổ Võ, dùng độc dược và cơ quan ám khí để xưng bá”.   “Trên thực tế nhưng thứ này ở trước mặt vũ khí nóng hiện đại hóa cũng không tính là gì!”   “Cho dù là thế gia Cổ Võ đứng đầu, ở trước mặt bom nguyên tử cũng không chịu nổi một kích”.   “Nhưng cậu biết tại sao thế gia Cổ Võ vẫn kinh khủng như vậy không?”   Diệp Bắc Minh yên lặng chốc lát.   Trong lòng khẽ nhúc nhích, nói ra mấy chứ: “Địa bàn Côn Luân?”   Thư ký Tiền gật đầu khen ngợi: “Thiếu soái thông minh, không tệ!”   

Chương 654: Địa bàn Côn Luân