Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 670: “Nguồn lực căn cơ từ đâu mà có?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong phòng họp của tổng bộ Long Hồn, sắc mặt của tất cả mọi người đều vô cùng khó coi! Ngụy Kinh Phú còn cầm các loại tin tức tình báo vừa thu thập được! Diệp Bắc Minh vừa chiếm Đông Doanh, đã về nước diệt Đường Môn, bây giờ lại giết Tần Hóa Thiên, Tần Long Tượng? Sao tốc độ của cậu ta nhanh như vậy? … Nhà họ Đường. “Ha ha ha, Diệp Bắc Minh, mày đúng là đáng chết!” “Đã giết người của Côn Luân Hư, lần này đến thần tiên cũng không cứu nổi mày!” … Nhà họ Phó. Một ông lão loạng choạng đứng trước một tấm bài vị. Châm một nén hương. Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. “Quốc Hoa, đại thù của con sắp được báo rồi, Diệp Bắc Minh chết chắc rồi!” “Dưới cửu tuyền, con an nghỉ đi”. … Nhà họ Hoa. Trong ánh mắt của Hoa Tam Nương đầy vẻ oán độc: “Diệp Bắc Minh dám giết người như vậy? Ha ha ha! Tên ngốc này, tôi xem hắn lần này sẽ chết thế nào!” … Nhà họ Ngụy. Khoảng thời gian này Ngụy Yên Nhiên vẫn luôn nghiên cứu đan Định Nhan. Nhốt mình trong phòng thí nghiệm, nghiên cứu phương thuốc cải thiện. Không quan tâm đến chuyện bên ngoài. Sau khi nghe được tin này, cả người cô ta ngẩn ngơ bàng hoàng: “Đã có chuyện gì?” Lúc này. Một đám người xông vào phòng thí nghiệm của nhà họ Ngụy, người đàn ông trung niên dẫn đầu lạnh giọng nói: “Ngụy Yên Nhiên, gia chủ bảo cô giao ra quyền quản lý công ty dược phẩm Thiên Hương”. Ngụy Tử Khanh bước vào, nở nụ cười đầy ý sâu xa. “Em họ, xin lỗi nhé, chỗ dựa của cô xong đời rồi”. … Nhà họ Tần. Trong đại sảnh. Sau khi được biết tin, cả đại sảnh im phăng phắc. Sắc mặt Tần Vinh An trắng bệch: “Bố, Diệp Bắc Minh, cậu ta…” Tần Tướng Thần đứng chắp hai tay sau lưng: “Vinh An, con biết tại sao nhà họ Tần đứng sừng sững không đổ không?” 

Trong phòng họp của tổng bộ Long Hồn, sắc mặt của tất cả mọi người đều vô cùng khó coi!

 

Ngụy Kinh Phú còn cầm các loại tin tức tình báo vừa thu thập được!

 

Diệp Bắc Minh vừa chiếm Đông Doanh, đã về nước diệt Đường Môn, bây giờ lại giết Tần Hóa Thiên, Tần Long Tượng?

 

Sao tốc độ của cậu ta nhanh như vậy?

 

 

Nhà họ Đường.

 

“Ha ha ha, Diệp Bắc Minh, mày đúng là đáng chết!”

 

“Đã giết người của Côn Luân Hư, lần này đến thần tiên cũng không cứu nổi mày!”

 

 

Nhà họ Phó.

 

Một ông lão loạng choạng đứng trước một tấm bài vị.

 

Châm một nén hương.

 

Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

 

“Quốc Hoa, đại thù của con sắp được báo rồi, Diệp Bắc Minh chết chắc rồi!”

 

“Dưới cửu tuyền, con an nghỉ đi”.

 

 

Nhà họ Hoa.

 

Trong ánh mắt của Hoa Tam Nương đầy vẻ oán độc: “Diệp Bắc Minh dám giết người như vậy? Ha ha ha! Tên ngốc này, tôi xem hắn lần này sẽ chết thế nào!”

 

 

Nhà họ Ngụy.

 

Khoảng thời gian này Ngụy Yên Nhiên vẫn luôn nghiên cứu đan Định Nhan.

 

Nhốt mình trong phòng thí nghiệm, nghiên cứu phương thuốc cải thiện.

 

Không quan tâm đến chuyện bên ngoài.

 

Sau khi nghe được tin này, cả người cô ta ngẩn ngơ bàng hoàng: “Đã có chuyện gì?”

 

Lúc này.

 

Một đám người xông vào phòng thí nghiệm của nhà họ Ngụy, người đàn ông trung niên dẫn đầu lạnh giọng nói: “Ngụy Yên Nhiên, gia chủ bảo cô giao ra quyền quản lý công ty dược phẩm Thiên Hương”.

 

Ngụy Tử Khanh bước vào, nở nụ cười đầy ý sâu xa.

 

“Em họ, xin lỗi nhé, chỗ dựa của cô xong đời rồi”.

 

 

Nhà họ Tần.

 

Trong đại sảnh.

 

Sau khi được biết tin, cả đại sảnh im phăng phắc.

 

Sắc mặt Tần Vinh An trắng bệch: “Bố, Diệp Bắc Minh, cậu ta…”

 

Tần Tướng Thần đứng chắp hai tay sau lưng: “Vinh An, con biết tại sao nhà họ Tần đứng sừng sững không đổ không?”

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong phòng họp của tổng bộ Long Hồn, sắc mặt của tất cả mọi người đều vô cùng khó coi! Ngụy Kinh Phú còn cầm các loại tin tức tình báo vừa thu thập được! Diệp Bắc Minh vừa chiếm Đông Doanh, đã về nước diệt Đường Môn, bây giờ lại giết Tần Hóa Thiên, Tần Long Tượng? Sao tốc độ của cậu ta nhanh như vậy? … Nhà họ Đường. “Ha ha ha, Diệp Bắc Minh, mày đúng là đáng chết!” “Đã giết người của Côn Luân Hư, lần này đến thần tiên cũng không cứu nổi mày!” … Nhà họ Phó. Một ông lão loạng choạng đứng trước một tấm bài vị. Châm một nén hương. Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. “Quốc Hoa, đại thù của con sắp được báo rồi, Diệp Bắc Minh chết chắc rồi!” “Dưới cửu tuyền, con an nghỉ đi”. … Nhà họ Hoa. Trong ánh mắt của Hoa Tam Nương đầy vẻ oán độc: “Diệp Bắc Minh dám giết người như vậy? Ha ha ha! Tên ngốc này, tôi xem hắn lần này sẽ chết thế nào!” … Nhà họ Ngụy. Khoảng thời gian này Ngụy Yên Nhiên vẫn luôn nghiên cứu đan Định Nhan. Nhốt mình trong phòng thí nghiệm, nghiên cứu phương thuốc cải thiện. Không quan tâm đến chuyện bên ngoài. Sau khi nghe được tin này, cả người cô ta ngẩn ngơ bàng hoàng: “Đã có chuyện gì?” Lúc này. Một đám người xông vào phòng thí nghiệm của nhà họ Ngụy, người đàn ông trung niên dẫn đầu lạnh giọng nói: “Ngụy Yên Nhiên, gia chủ bảo cô giao ra quyền quản lý công ty dược phẩm Thiên Hương”. Ngụy Tử Khanh bước vào, nở nụ cười đầy ý sâu xa. “Em họ, xin lỗi nhé, chỗ dựa của cô xong đời rồi”. … Nhà họ Tần. Trong đại sảnh. Sau khi được biết tin, cả đại sảnh im phăng phắc. Sắc mặt Tần Vinh An trắng bệch: “Bố, Diệp Bắc Minh, cậu ta…” Tần Tướng Thần đứng chắp hai tay sau lưng: “Vinh An, con biết tại sao nhà họ Tần đứng sừng sững không đổ không?” 

Chương 670: “Nguồn lực căn cơ từ đâu mà có?”