Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 672: “Cậu có thể gọi tôi là Hà chấp pháp sứ!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Sát ý khủng khiếp như thủy triều!   Tách tách tách!   Ánh đèn trong phòng bật tắt liên tục.   Ngay cả dòng điện trong dây điện đều bị sát ý của Diệp Bắc Minh làm ảnh hưởng.   Dạ Kiêu hoảng sợ run rẩy toàn thân, quần áo bị mồ hôi thấm ướt.   Con ngươi ông ta co thắt kịch liệt!   Sát ý đáng sợ quá!   Quả thật còn đáng sợ hơn thợ săn - vua sát thủ trong bảng xếp hạng ngầm ông ta đã từng gặp qua!   ‘Vua sát thủ và hắn so sánh với nhau, quả thật là một dưới đất, một trên trời!’   ‘Diệp Bắc Minh? Diệp Bắc Minh!’   Trong lòng Dạ Kiêu mặc niệm cái tên này: ‘Rốt cuộc cậu là ai?’   Một lát sau.   Diệp Bắc Minh thu lại sát ý.   Giống như tất cả những thứ vừa rồi chưa từng xảy ra!   “Cái này…”   Dạ Kiêu càng kinh hãi.   Làm sao anh có thể thu phóng sát ý tự nhiên như vậy?   Giọng nói Diệp Bắc Minh truyền tới, lạnh băng thấu xương: “Lăng Phong, tôi lập tức lên đường”.   “Ông ở Cảng Đảo chờ tôi, sau đó chúng ta cùng đi Tượng Quốc”.   Vạn Lăng Phong trả lời: “Rõ!”   Cúp điện thoại.   Lúc này Diệp Bắc Minh hạ lệnh cho toàn thể đội Thiên Cơ, sau khi uống đan dược thì ra ngoài lịch luyện.   Còn mình thì lập tức cất cánh ở sân bay của đội Thiên Cơ, chuẩn bị đi Cảng Đảo.   Bỗng nhiên.   Một chiếc xe lái vào đội Thiên Cơ, ngăn máy bay của Diệp Bắc Minh lại.   Một người đàn ông trung niên bước từ trên xe xuống: “Diệp Bắc Minh, cậu muốn đi đâu, chuẩn bị chạy trốn sao?”   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Ông là ai?”   Người đàn ông trung niên mặt đầy ngạo mạn: “Tôi là người của hội trưởng lão Long Quốc, Hà Thiên Hùng!”   

Sát ý khủng khiếp như thủy triều!  

 

Tách tách tách!  

 

Ánh đèn trong phòng bật tắt liên tục.  

 

Ngay cả dòng điện trong dây điện đều bị sát ý của Diệp Bắc Minh làm ảnh hưởng.  

 

Dạ Kiêu hoảng sợ run rẩy toàn thân, quần áo bị mồ hôi thấm ướt.  

 

Con ngươi ông ta co thắt kịch liệt!  

 

Sát ý đáng sợ quá!  

 

Quả thật còn đáng sợ hơn thợ săn - vua sát thủ trong bảng xếp hạng ngầm ông ta đã từng gặp qua!  

 

‘Vua sát thủ và hắn so sánh với nhau, quả thật là một dưới đất, một trên trời!’  

 

‘Diệp Bắc Minh? Diệp Bắc Minh!’  

 

Trong lòng Dạ Kiêu mặc niệm cái tên này: ‘Rốt cuộc cậu là ai?’  

 

Một lát sau.  

 

Diệp Bắc Minh thu lại sát ý.  

 

Giống như tất cả những thứ vừa rồi chưa từng xảy ra!  

 

“Cái này…”  

 

Dạ Kiêu càng kinh hãi.  

 

Làm sao anh có thể thu phóng sát ý tự nhiên như vậy?  

 

Giọng nói Diệp Bắc Minh truyền tới, lạnh băng thấu xương: “Lăng Phong, tôi lập tức lên đường”.  

 

“Ông ở Cảng Đảo chờ tôi, sau đó chúng ta cùng đi Tượng Quốc”.  

 

Vạn Lăng Phong trả lời: “Rõ!”  

 

Cúp điện thoại.  

 

Lúc này Diệp Bắc Minh hạ lệnh cho toàn thể đội Thiên Cơ, sau khi uống đan dược thì ra ngoài lịch luyện.  

 

Còn mình thì lập tức cất cánh ở sân bay của đội Thiên Cơ, chuẩn bị đi Cảng Đảo.  

 

Bỗng nhiên.  

 

Một chiếc xe lái vào đội Thiên Cơ, ngăn máy bay của Diệp Bắc Minh lại.  

 

Một người đàn ông trung niên bước từ trên xe xuống: “Diệp Bắc Minh, cậu muốn đi đâu, chuẩn bị chạy trốn sao?”  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Ông là ai?”  

 

Người đàn ông trung niên mặt đầy ngạo mạn: “Tôi là người của hội trưởng lão Long Quốc, Hà Thiên Hùng!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Sát ý khủng khiếp như thủy triều!   Tách tách tách!   Ánh đèn trong phòng bật tắt liên tục.   Ngay cả dòng điện trong dây điện đều bị sát ý của Diệp Bắc Minh làm ảnh hưởng.   Dạ Kiêu hoảng sợ run rẩy toàn thân, quần áo bị mồ hôi thấm ướt.   Con ngươi ông ta co thắt kịch liệt!   Sát ý đáng sợ quá!   Quả thật còn đáng sợ hơn thợ săn - vua sát thủ trong bảng xếp hạng ngầm ông ta đã từng gặp qua!   ‘Vua sát thủ và hắn so sánh với nhau, quả thật là một dưới đất, một trên trời!’   ‘Diệp Bắc Minh? Diệp Bắc Minh!’   Trong lòng Dạ Kiêu mặc niệm cái tên này: ‘Rốt cuộc cậu là ai?’   Một lát sau.   Diệp Bắc Minh thu lại sát ý.   Giống như tất cả những thứ vừa rồi chưa từng xảy ra!   “Cái này…”   Dạ Kiêu càng kinh hãi.   Làm sao anh có thể thu phóng sát ý tự nhiên như vậy?   Giọng nói Diệp Bắc Minh truyền tới, lạnh băng thấu xương: “Lăng Phong, tôi lập tức lên đường”.   “Ông ở Cảng Đảo chờ tôi, sau đó chúng ta cùng đi Tượng Quốc”.   Vạn Lăng Phong trả lời: “Rõ!”   Cúp điện thoại.   Lúc này Diệp Bắc Minh hạ lệnh cho toàn thể đội Thiên Cơ, sau khi uống đan dược thì ra ngoài lịch luyện.   Còn mình thì lập tức cất cánh ở sân bay của đội Thiên Cơ, chuẩn bị đi Cảng Đảo.   Bỗng nhiên.   Một chiếc xe lái vào đội Thiên Cơ, ngăn máy bay của Diệp Bắc Minh lại.   Một người đàn ông trung niên bước từ trên xe xuống: “Diệp Bắc Minh, cậu muốn đi đâu, chuẩn bị chạy trốn sao?”   Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Ông là ai?”   Người đàn ông trung niên mặt đầy ngạo mạn: “Tôi là người của hội trưởng lão Long Quốc, Hà Thiên Hùng!”   

Chương 672: “Cậu có thể gọi tôi là Hà chấp pháp sứ!”