Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 694: Một kiếm chém ra!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hỏa tiễn bị kiếm khí đánh nổ, năng lượng xung kích. Trong con ngươi của Dạ Kiêu và ông lão Hắc Xà phản chiếu một đám mây hình nấm cỡ nhỏ! Hai người nhìn nhau, thấy chấn động rất sâu đậm từ trong mắt đối phương! ... Bên trong đại sảnh. Độc Nhãn Long Vương cung kính nói: “Ông Long, hỏa tiễn nổ rồi, đã đánh rớt mục tiêu!” Ông Long khẽ vuốt càm: “Đi xuống đi”. “Dạ!” Sau khi Độc Nhãn Long Vương rời đi. Ông Long nhìn về phía Diệp Minh Viễn, chỉ vào màn hình lớn: “Nhìn thấy chưa, bất kỳ vật thể bay nào chỉ cần tiến vào trong phạm vi radar theo dõi”. “Tôi đều có thể cảm nhận được!” “Một con ruồi tiến vào Tam Giác Vàng cũng đừng hòng thoát được ánh mắt của ông Long tôi”. “Tôi chính là hoàng đế ở đây!” Diệp Minh Viễn vừa định mở miệng. Bỗng nhiên. Tít tít tít! Radar lại một lần nữa vang lên điên cuồng. Độc Nhãn Long Vương vội vã xông vào: “Lão đại, nó chưa bị đánh rơi!” “Đang bay về phía chúng ta!” Sắc mặt ông Long trầm xuống: “Tiếp tục khai hỏa, đánh rơi nó mới thôi!” “Rõ!” ... Vèo! Vèo! Vèo! Lại ba phát đạn đại bác tấn công về phía Diệp Bắc Minh. Một kiếm chém ra! Ba viên đạn đại bác trong nháy mắt nổ tung! Ba đám mây hình nấm cỡ nhỏ nổi lên. Trong bộ đàm truyền đến tiếng nói: “Lão đại, không xong rồi”. “Không phải máy bay không người lái, là con người!” “Ba người, bọn họ bay trên trời…” Ba người?
Hỏa tiễn bị kiếm khí đánh nổ, năng lượng xung kích.
Trong con ngươi của Dạ Kiêu và ông lão Hắc Xà phản chiếu một đám mây hình nấm cỡ nhỏ!
Hai người nhìn nhau, thấy chấn động rất sâu đậm từ trong mắt đối phương!
...
Bên trong đại sảnh.
Độc Nhãn Long Vương cung kính nói: “Ông Long, hỏa tiễn nổ rồi, đã đánh rớt mục tiêu!”
Ông Long khẽ vuốt càm: “Đi xuống đi”.
“Dạ!”
Sau khi Độc Nhãn Long Vương rời đi.
Ông Long nhìn về phía Diệp Minh Viễn, chỉ vào màn hình lớn: “Nhìn thấy chưa, bất kỳ vật thể bay nào chỉ cần tiến vào trong phạm vi radar theo dõi”.
“Tôi đều có thể cảm nhận được!”
“Một con ruồi tiến vào Tam Giác Vàng cũng đừng hòng thoát được ánh mắt của ông Long tôi”.
“Tôi chính là hoàng đế ở đây!”
Diệp Minh Viễn vừa định mở miệng.
Bỗng nhiên.
Tít tít tít!
Radar lại một lần nữa vang lên điên cuồng.
Độc Nhãn Long Vương vội vã xông vào: “Lão đại, nó chưa bị đánh rơi!”
“Đang bay về phía chúng ta!”
Sắc mặt ông Long trầm xuống: “Tiếp tục khai hỏa, đánh rơi nó mới thôi!”
“Rõ!”
...
Vèo! Vèo! Vèo!
Lại ba phát đạn đại bác tấn công về phía Diệp Bắc Minh.
Một kiếm chém ra!
Ba viên đạn đại bác trong nháy mắt nổ tung!
Ba đám mây hình nấm cỡ nhỏ nổi lên.
Trong bộ đàm truyền đến tiếng nói: “Lão đại, không xong rồi”.
“Không phải máy bay không người lái, là con người!”
“Ba người, bọn họ bay trên trời…”
Ba người?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hỏa tiễn bị kiếm khí đánh nổ, năng lượng xung kích. Trong con ngươi của Dạ Kiêu và ông lão Hắc Xà phản chiếu một đám mây hình nấm cỡ nhỏ! Hai người nhìn nhau, thấy chấn động rất sâu đậm từ trong mắt đối phương! ... Bên trong đại sảnh. Độc Nhãn Long Vương cung kính nói: “Ông Long, hỏa tiễn nổ rồi, đã đánh rớt mục tiêu!” Ông Long khẽ vuốt càm: “Đi xuống đi”. “Dạ!” Sau khi Độc Nhãn Long Vương rời đi. Ông Long nhìn về phía Diệp Minh Viễn, chỉ vào màn hình lớn: “Nhìn thấy chưa, bất kỳ vật thể bay nào chỉ cần tiến vào trong phạm vi radar theo dõi”. “Tôi đều có thể cảm nhận được!” “Một con ruồi tiến vào Tam Giác Vàng cũng đừng hòng thoát được ánh mắt của ông Long tôi”. “Tôi chính là hoàng đế ở đây!” Diệp Minh Viễn vừa định mở miệng. Bỗng nhiên. Tít tít tít! Radar lại một lần nữa vang lên điên cuồng. Độc Nhãn Long Vương vội vã xông vào: “Lão đại, nó chưa bị đánh rơi!” “Đang bay về phía chúng ta!” Sắc mặt ông Long trầm xuống: “Tiếp tục khai hỏa, đánh rơi nó mới thôi!” “Rõ!” ... Vèo! Vèo! Vèo! Lại ba phát đạn đại bác tấn công về phía Diệp Bắc Minh. Một kiếm chém ra! Ba viên đạn đại bác trong nháy mắt nổ tung! Ba đám mây hình nấm cỡ nhỏ nổi lên. Trong bộ đàm truyền đến tiếng nói: “Lão đại, không xong rồi”. “Không phải máy bay không người lái, là con người!” “Ba người, bọn họ bay trên trời…” Ba người?