Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 699: “Bọn tao lên đường?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Người đàn ông da trắng cười nói: “Diệp Bắc Minh, nhanh vậy đã quên rồi?” “William là mày giết?” Diệp Bắc Minh bừng tỉnh hiểu ra: “Hóa ra là người của gia tộc Rothschild”. Người đàn ông da trắng cười thâm thúy: “Diệp Bắc Minh, vì một vài nguyên nhân, cường giả ngoại quốc Võ Tông trở lên không thể nào tiến vào Long Quốc”. “Nếu không mày đã chết lâu rồi!” “Đáng tiếc, mày tự tìm chỗ chết, rời khỏi Long Quốc, đi tới Tam Giác Vàng”. “Giao thẻ ngân hàng của người đỡ đầu ra, tao cho mày toàn thây!” Diệp Bắc Minh khẽ mỉm cười: “Trước tiên đừng gấp gáp”. “Người gia tộc Rothschild muốn thẻ ngân hàng, tới giết tôi, tôi có thể hiểu”. “Các người thì sao?” Diệp Bắc Minh nhìn ba người Miyamoto Musashi, Trần Cửu Dương, Lang Vương Turgenev. Miyamoto Musashi lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: “Mày giết Uy Hoàng, Đông Doanh sẽ bỏ qua cho mày?” Diệp Bắc Minh buồn cười: “Xem ra thủ đoạn của Chiba Sadako không ổn rồi, đám thị tộc các người vẫn chưa hoàn toàn thần phục”. Trần Cửu Dương nói: “Tôi và các hạ không thù không oán, nhưng có người mua mạng của cậu”. Diệp Bắc Minh hỏi: “Ai?” Trần Cửu Dương cười đầy thâm ý: “Xuống địa ngục rồi tự mình đi hỏi đi, tôi có thể chỉ cho cậu hướng, là Long Đô”. Diệp Bắc Minh gật đầu: “Cảm ơn, lát nữa tôi cho ông toàn thây”. Sắc mặt Trần Cửu Dương trầm xuống! Để tôi toàn thây? Chết đến nơi rồi còn cứng miệng! Diệp Bắc Minh hỏi người cuối cùng: “Lang Vương ông thì sao?” Lang Vương Turgenev mở miệng đầy lạnh lẽo: “Quân đoàn Băng Nguyên Lang do một tay tao gây dựng, một mình mày lại diệt hết”. “Mày cảm thấy mình nên chết hay không?” Diệp Bắc Minh bừng tỉnh hiểu ra: “Được rồi, tôi đã biết tại sao các người muốn giết tôi”. “Bây giờ các người có thể lên đường”. Lời vừa dứt. “Ha ha ha ha!” Sáu cường giả bảng xếp hạng ngầm đều ngửa mặt lên cười lớn. “Diệp Bắc Minh, mày thật sự ngây thơ!”
Người đàn ông da trắng cười nói: “Diệp Bắc Minh, nhanh vậy đã quên rồi?”
“William là mày giết?”
Diệp Bắc Minh bừng tỉnh hiểu ra: “Hóa ra là người của gia tộc Rothschild”.
Người đàn ông da trắng cười thâm thúy: “Diệp Bắc Minh, vì một vài nguyên nhân, cường giả ngoại quốc Võ Tông trở lên không thể nào tiến vào Long Quốc”.
“Nếu không mày đã chết lâu rồi!”
“Đáng tiếc, mày tự tìm chỗ chết, rời khỏi Long Quốc, đi tới Tam Giác Vàng”.
“Giao thẻ ngân hàng của người đỡ đầu ra, tao cho mày toàn thây!”
Diệp Bắc Minh khẽ mỉm cười: “Trước tiên đừng gấp gáp”.
“Người gia tộc Rothschild muốn thẻ ngân hàng, tới giết tôi, tôi có thể hiểu”.
“Các người thì sao?”
Diệp Bắc Minh nhìn ba người Miyamoto Musashi, Trần Cửu Dương, Lang Vương Turgenev.
Miyamoto Musashi lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: “Mày giết Uy Hoàng, Đông Doanh sẽ bỏ qua cho mày?”
Diệp Bắc Minh buồn cười: “Xem ra thủ đoạn của Chiba Sadako không ổn rồi, đám thị tộc các người vẫn chưa hoàn toàn thần phục”.
Trần Cửu Dương nói: “Tôi và các hạ không thù không oán, nhưng có người mua mạng của cậu”.
Diệp Bắc Minh hỏi: “Ai?”
Trần Cửu Dương cười đầy thâm ý: “Xuống địa ngục rồi tự mình đi hỏi đi, tôi có thể chỉ cho cậu hướng, là Long Đô”.
Diệp Bắc Minh gật đầu: “Cảm ơn, lát nữa tôi cho ông toàn thây”.
Sắc mặt Trần Cửu Dương trầm xuống!
Để tôi toàn thây?
Chết đến nơi rồi còn cứng miệng!
Diệp Bắc Minh hỏi người cuối cùng: “Lang Vương ông thì sao?”
Lang Vương Turgenev mở miệng đầy lạnh lẽo: “Quân đoàn Băng Nguyên Lang do một tay tao gây dựng, một mình mày lại diệt hết”.
“Mày cảm thấy mình nên chết hay không?”
Diệp Bắc Minh bừng tỉnh hiểu ra: “Được rồi, tôi đã biết tại sao các người muốn giết tôi”.
“Bây giờ các người có thể lên đường”.
Lời vừa dứt.
“Ha ha ha ha!”
Sáu cường giả bảng xếp hạng ngầm đều ngửa mặt lên cười lớn.
“Diệp Bắc Minh, mày thật sự ngây thơ!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Người đàn ông da trắng cười nói: “Diệp Bắc Minh, nhanh vậy đã quên rồi?” “William là mày giết?” Diệp Bắc Minh bừng tỉnh hiểu ra: “Hóa ra là người của gia tộc Rothschild”. Người đàn ông da trắng cười thâm thúy: “Diệp Bắc Minh, vì một vài nguyên nhân, cường giả ngoại quốc Võ Tông trở lên không thể nào tiến vào Long Quốc”. “Nếu không mày đã chết lâu rồi!” “Đáng tiếc, mày tự tìm chỗ chết, rời khỏi Long Quốc, đi tới Tam Giác Vàng”. “Giao thẻ ngân hàng của người đỡ đầu ra, tao cho mày toàn thây!” Diệp Bắc Minh khẽ mỉm cười: “Trước tiên đừng gấp gáp”. “Người gia tộc Rothschild muốn thẻ ngân hàng, tới giết tôi, tôi có thể hiểu”. “Các người thì sao?” Diệp Bắc Minh nhìn ba người Miyamoto Musashi, Trần Cửu Dương, Lang Vương Turgenev. Miyamoto Musashi lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: “Mày giết Uy Hoàng, Đông Doanh sẽ bỏ qua cho mày?” Diệp Bắc Minh buồn cười: “Xem ra thủ đoạn của Chiba Sadako không ổn rồi, đám thị tộc các người vẫn chưa hoàn toàn thần phục”. Trần Cửu Dương nói: “Tôi và các hạ không thù không oán, nhưng có người mua mạng của cậu”. Diệp Bắc Minh hỏi: “Ai?” Trần Cửu Dương cười đầy thâm ý: “Xuống địa ngục rồi tự mình đi hỏi đi, tôi có thể chỉ cho cậu hướng, là Long Đô”. Diệp Bắc Minh gật đầu: “Cảm ơn, lát nữa tôi cho ông toàn thây”. Sắc mặt Trần Cửu Dương trầm xuống! Để tôi toàn thây? Chết đến nơi rồi còn cứng miệng! Diệp Bắc Minh hỏi người cuối cùng: “Lang Vương ông thì sao?” Lang Vương Turgenev mở miệng đầy lạnh lẽo: “Quân đoàn Băng Nguyên Lang do một tay tao gây dựng, một mình mày lại diệt hết”. “Mày cảm thấy mình nên chết hay không?” Diệp Bắc Minh bừng tỉnh hiểu ra: “Được rồi, tôi đã biết tại sao các người muốn giết tôi”. “Bây giờ các người có thể lên đường”. Lời vừa dứt. “Ha ha ha ha!” Sáu cường giả bảng xếp hạng ngầm đều ngửa mặt lên cười lớn. “Diệp Bắc Minh, mày thật sự ngây thơ!”