Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 704: “Đến nơi này cho tôi”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Và gọi đi. Tút tút tút! Vậy mà kết nối được thật. Hơn nữa, đối phương còn nhận điện: “Diệp Bắc Minh?” Giọng nói hơi đắc ý: “Xin lỗi, tôi lại rời khỏi trước một bước rồi”. Diệp Bắc Minh cũng cười: “Cảm giác bị truy sát thế nào?” Diệp Minh Viễn trầm mặc mấy giây, lạnh lùng nói: “Cậu muốn giết tôi, không đơn giản vậy đâu”. “Con chó mất chủ, chạy cũng nhanh đấy”. Diệp Bắc Minh cười ra tiếng: “Không sao, tôi có thể cho ông chạy rất nhiều lần”. “Nhưng, ông không thể sơ suất một lần”. “Diệp Minh Viễn, ông cứ sống tốt trong nỗi sợ đi, tôi sẽ luôn tìm ông, sau đó, đích thân moi tim của ông”.Rắc rắc. Diệp Bắc Minh bóp nát điện thoại. Không cho Diệp Minh Viễn cơ hội được nói. Lúc này. Ở một khu vực của Tượng Quốc, một chiếc máy bay nhanh chóng bay đến. Sắc mặt của Diệp Minh Viễn âm trầm đến dọa người, trong đôi mắt của ông ta đầy sự oán độc: “Sớm biết có ngày hôm nay, tao không nên cho mày được sống!” “Hai mươi ba năm trước, khi mày xuất hiện ở nhà họ Diệp, tao nên đích thân giết mày!” “Đáng tiếc, trên thế gian không có thuốc hối hận!” Diệp Minh Viễn dựa vào sofa, nhắm mắt. Hạt giống nỗi sợ mà Diệp Bắc Minh cấy vào trong lòng ông ta đã nảy mầm. Không nhổ đi được nữa rồi! Một lát sau. Ông ta mở mắt, đầy tia máu, chỉ vào vị trí trên bản đồ: “Đến nơi này cho tôi”. … Diệp Bắc Minh cất bức ảnh. Thì ra tất cả là do điện Huyết Hồn và gia tộc Rothschild bày ra. Mục đích là lừa anh đến Tam Giác Vàng. Anh nói với Barth: “Bây giờ ông đã hết tác dụng rồi, tiễn ông lên đường thôi”. Một luồng sát ý khóa chặt ông ta. Vẻ mặt Barth đầy sợ hãi: “Diệp Bắc Minh, cậu không thể giết tôi!”
Và gọi đi.
Tút tút tút!
Vậy mà kết nối được thật.
Hơn nữa, đối phương còn nhận điện: “Diệp Bắc Minh?”
Giọng nói hơi đắc ý: “Xin lỗi, tôi lại rời khỏi trước một bước rồi”.
Diệp Bắc Minh cũng cười: “Cảm giác bị truy sát thế nào?”
Diệp Minh Viễn trầm mặc mấy giây, lạnh lùng nói: “Cậu muốn giết tôi, không đơn giản vậy đâu”.
“Con chó mất chủ, chạy cũng nhanh đấy”.
Diệp Bắc Minh cười ra tiếng: “Không sao, tôi có thể cho ông chạy rất nhiều lần”.
“Nhưng, ông không thể sơ suất một lần”.
“Diệp Minh Viễn, ông cứ sống tốt trong nỗi sợ đi, tôi sẽ luôn tìm ông, sau đó, đích thân moi tim của ông”.
Rắc rắc.
Diệp Bắc Minh bóp nát điện thoại.
Không cho Diệp Minh Viễn cơ hội được nói.
Lúc này.
Ở một khu vực của Tượng Quốc, một chiếc máy bay nhanh chóng bay đến.
Sắc mặt của Diệp Minh Viễn âm trầm đến dọa người, trong đôi mắt của ông ta đầy sự oán độc: “Sớm biết có ngày hôm nay, tao không nên cho mày được sống!”
“Hai mươi ba năm trước, khi mày xuất hiện ở nhà họ Diệp, tao nên đích thân giết mày!”
“Đáng tiếc, trên thế gian không có thuốc hối hận!”
Diệp Minh Viễn dựa vào sofa, nhắm mắt.
Hạt giống nỗi sợ mà Diệp Bắc Minh cấy vào trong lòng ông ta đã nảy mầm.
Không nhổ đi được nữa rồi!
Một lát sau.
Ông ta mở mắt, đầy tia máu, chỉ vào vị trí trên bản đồ: “Đến nơi này cho tôi”.
…
Diệp Bắc Minh cất bức ảnh.
Thì ra tất cả là do điện Huyết Hồn và gia tộc Rothschild bày ra.
Mục đích là lừa anh đến Tam Giác Vàng.
Anh nói với Barth: “Bây giờ ông đã hết tác dụng rồi, tiễn ông lên đường thôi”.
Một luồng sát ý khóa chặt ông ta.
Vẻ mặt Barth đầy sợ hãi: “Diệp Bắc Minh, cậu không thể giết tôi!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Và gọi đi. Tút tút tút! Vậy mà kết nối được thật. Hơn nữa, đối phương còn nhận điện: “Diệp Bắc Minh?” Giọng nói hơi đắc ý: “Xin lỗi, tôi lại rời khỏi trước một bước rồi”. Diệp Bắc Minh cũng cười: “Cảm giác bị truy sát thế nào?” Diệp Minh Viễn trầm mặc mấy giây, lạnh lùng nói: “Cậu muốn giết tôi, không đơn giản vậy đâu”. “Con chó mất chủ, chạy cũng nhanh đấy”. Diệp Bắc Minh cười ra tiếng: “Không sao, tôi có thể cho ông chạy rất nhiều lần”. “Nhưng, ông không thể sơ suất một lần”. “Diệp Minh Viễn, ông cứ sống tốt trong nỗi sợ đi, tôi sẽ luôn tìm ông, sau đó, đích thân moi tim của ông”.Rắc rắc. Diệp Bắc Minh bóp nát điện thoại. Không cho Diệp Minh Viễn cơ hội được nói. Lúc này. Ở một khu vực của Tượng Quốc, một chiếc máy bay nhanh chóng bay đến. Sắc mặt của Diệp Minh Viễn âm trầm đến dọa người, trong đôi mắt của ông ta đầy sự oán độc: “Sớm biết có ngày hôm nay, tao không nên cho mày được sống!” “Hai mươi ba năm trước, khi mày xuất hiện ở nhà họ Diệp, tao nên đích thân giết mày!” “Đáng tiếc, trên thế gian không có thuốc hối hận!” Diệp Minh Viễn dựa vào sofa, nhắm mắt. Hạt giống nỗi sợ mà Diệp Bắc Minh cấy vào trong lòng ông ta đã nảy mầm. Không nhổ đi được nữa rồi! Một lát sau. Ông ta mở mắt, đầy tia máu, chỉ vào vị trí trên bản đồ: “Đến nơi này cho tôi”. … Diệp Bắc Minh cất bức ảnh. Thì ra tất cả là do điện Huyết Hồn và gia tộc Rothschild bày ra. Mục đích là lừa anh đến Tam Giác Vàng. Anh nói với Barth: “Bây giờ ông đã hết tác dụng rồi, tiễn ông lên đường thôi”. Một luồng sát ý khóa chặt ông ta. Vẻ mặt Barth đầy sợ hãi: “Diệp Bắc Minh, cậu không thể giết tôi!”