Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 737: “Ngụy Tử Khanh quá ngu xuẩn!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Hội trường xôn xao.   Tất cả phóng viên sắc mặt biến đổi, không ngờ Diệp Bắc Minh dám ở đây giết người.   Hội trường có đến vài trăm phóng viên!!!   Tách tách tách!   Rất nhiều người cầm camera điên cuồng chụp.   Giây tiếp theo.   Một đám nhân viên mặc đồ thường từ ngoài đại sảnh xông vào, bọn họ được huấn luyện nghiêm chỉnh như quân đội.   Khống chế tất cả phóng viên, sau đó lấy đi thẻ nhớ.   Ghi chép tất cả thông tin người có mặt tại đây!   Diệp Bắc Minh nhàn nhạt lên tiếng: “Sau khi về nhớ viết tin tức như sau”.   “Buổi họp báo của tập đoàn Bắc Minh thành công mỹ mãn”.   “Đan Định Nhan, đan Dương Nhan hiệu quả rõ rệt”.   “Hiểu không?”   Bá đạo!   Vô tình!   Không cho ai chất vấn!   Blogger và phóng viên có mặt ở đây.   Toàn thân run rẩy!   Chen nhau nói: “Hiểu…”   Bọn họ biết người đàn ông này không chọc nổi.   Tôn Thiến đứng trên sân khấu, miệng há to: “Còn có thể như vậy?”   Hạ Nhược Tuyết thở dài.   Cô ấy xuất thân từ gia tộc Cổ Võ, hiểu biết nhiều hơn Tôn Thiến: “Quy tắc thế giới này vận hành đã là như vậy rồi”.   “Nắm trong tay thực lực tuyệt đối, nắm trong tay truyền thông!”   “Ngụy Tử Khanh quá ngu xuẩn!”   “Nơi này là Giang Nam, không phải Long Đô”.   ...   Long Đô.   Nhà họ Ngụy.   Vui mừng.   

 Hội trường xôn xao.  

 

Tất cả phóng viên sắc mặt biến đổi, không ngờ Diệp Bắc Minh dám ở đây giết người.  

 

Hội trường có đến vài trăm phóng viên!!!  

 

Tách tách tách!  

 

Rất nhiều người cầm camera điên cuồng chụp.  

 

Giây tiếp theo.  

 

Một đám nhân viên mặc đồ thường từ ngoài đại sảnh xông vào, bọn họ được huấn luyện nghiêm chỉnh như quân đội.  

 

Khống chế tất cả phóng viên, sau đó lấy đi thẻ nhớ.  

 

Ghi chép tất cả thông tin người có mặt tại đây!  

 

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt lên tiếng: “Sau khi về nhớ viết tin tức như sau”.  

 

“Buổi họp báo của tập đoàn Bắc Minh thành công mỹ mãn”.  

 

“Đan Định Nhan, đan Dương Nhan hiệu quả rõ rệt”.  

 

“Hiểu không?”  

 

Bá đạo!  

 

Vô tình!  

 

Không cho ai chất vấn!  

 

Blogger và phóng viên có mặt ở đây.  

 

Toàn thân run rẩy!  

 

Chen nhau nói: “Hiểu…”  

 

Bọn họ biết người đàn ông này không chọc nổi.  

 

Tôn Thiến đứng trên sân khấu, miệng há to: “Còn có thể như vậy?”  

 

Hạ Nhược Tuyết thở dài.  

 

Cô ấy xuất thân từ gia tộc Cổ Võ, hiểu biết nhiều hơn Tôn Thiến: “Quy tắc thế giới này vận hành đã là như vậy rồi”.  

 

“Nắm trong tay thực lực tuyệt đối, nắm trong tay truyền thông!”  

 

“Ngụy Tử Khanh quá ngu xuẩn!”  

 

“Nơi này là Giang Nam, không phải Long Đô”.  

 

...  

 

Long Đô.  

 

Nhà họ Ngụy.  

 

Vui mừng.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Hội trường xôn xao.   Tất cả phóng viên sắc mặt biến đổi, không ngờ Diệp Bắc Minh dám ở đây giết người.   Hội trường có đến vài trăm phóng viên!!!   Tách tách tách!   Rất nhiều người cầm camera điên cuồng chụp.   Giây tiếp theo.   Một đám nhân viên mặc đồ thường từ ngoài đại sảnh xông vào, bọn họ được huấn luyện nghiêm chỉnh như quân đội.   Khống chế tất cả phóng viên, sau đó lấy đi thẻ nhớ.   Ghi chép tất cả thông tin người có mặt tại đây!   Diệp Bắc Minh nhàn nhạt lên tiếng: “Sau khi về nhớ viết tin tức như sau”.   “Buổi họp báo của tập đoàn Bắc Minh thành công mỹ mãn”.   “Đan Định Nhan, đan Dương Nhan hiệu quả rõ rệt”.   “Hiểu không?”   Bá đạo!   Vô tình!   Không cho ai chất vấn!   Blogger và phóng viên có mặt ở đây.   Toàn thân run rẩy!   Chen nhau nói: “Hiểu…”   Bọn họ biết người đàn ông này không chọc nổi.   Tôn Thiến đứng trên sân khấu, miệng há to: “Còn có thể như vậy?”   Hạ Nhược Tuyết thở dài.   Cô ấy xuất thân từ gia tộc Cổ Võ, hiểu biết nhiều hơn Tôn Thiến: “Quy tắc thế giới này vận hành đã là như vậy rồi”.   “Nắm trong tay thực lực tuyệt đối, nắm trong tay truyền thông!”   “Ngụy Tử Khanh quá ngu xuẩn!”   “Nơi này là Giang Nam, không phải Long Đô”.   ...   Long Đô.   Nhà họ Ngụy.   Vui mừng.   

Chương 737: “Ngụy Tử Khanh quá ngu xuẩn!”