Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 743: Một trăm quyền!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Tắt máy.   Diệp Bắc Minh lại gọi cho Hạ Nhược Tuyết, nói mình có chuyện gấp.   Lần sau sẽ đích thân đến nhà thăm hỏi bố mẹ cô ấy.   Rồi nhìn sang kẻ tàn sát: “Đúng rồi, vất vả cho ông đến giết tôi”.   “Bây giờ tôi mượn ông một thứ làm quà chúc thọ cho Ngụy Công”.   Kẻ tàn sát ngẩn người, hỏi theo bản năng: “Mượn cái gì?”   “Cái đầu!”   Kiếm Đoạn Long xuất hiện, anh chém ra một đường!   Kẻ tàn sát mở trừng to con ngươi, cái đầu bay đi.   Diệp Bắc Minh giơ tay ném một một mảnh vải đen bọc cái đầu lại.   Sải bước lớn bỏ đi!   Phập!   Thi thể của kẻ tàn sát ngã dưới đất.   …   Anh ngồi máy bay đến Long Đô.   Nhân lúc thời gian ngồi máy bay.   Diệp Bắc Minh trực tiếp tiến vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục, tầng thứ tư đã mở ra.    Hai bậc thềm nhô lên, hai quyển bí tịch.   Anh mở ra xem.   “Thương long kình, võ kỹ trung phẩm cấp thánh!”   “Sau khi tu luyện viên mãn, có thể lập túc bùng phát ra sức mạnh gấp đôi!”   “Phù quang lược ảnh, võ kỹ trung phẩm cấp Thánh!”   “Sau khi tu luyện viên mãn, thân pháp như quang ảnh lướt đi, bay như gió, nhanh như điện!”   Diệp Bắc Minh không hề do dự.   Bắt đầu tu luyện.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thấy kỳ lạ: “Cậu làm vậy chẳng phải là nước đến chân mới nhảy à?”   “Máy bay sắp đến Long Đô, chỉ còn hai tiếng nữa, bây giờ cậu tu luyện có kịp không?”   Diệp Bắc Minh cười thần bí: “Hai tiếng là đủ rồi”.   Ầm!   Anh tu luyện theo khẩu quyết của thương long kình, tung ra một quyền!   Sức mạnh năm trăm năm mươi ngàn cân bùng phát ra!   Tăng lên khoảng mười phần trăm.   Tiếp tục, ra quyền.   Mười quyền!   

 Tắt máy.  

 

Diệp Bắc Minh lại gọi cho Hạ Nhược Tuyết, nói mình có chuyện gấp.  

 

Lần sau sẽ đích thân đến nhà thăm hỏi bố mẹ cô ấy.  

 

Rồi nhìn sang kẻ tàn sát: “Đúng rồi, vất vả cho ông đến giết tôi”.  

 

“Bây giờ tôi mượn ông một thứ làm quà chúc thọ cho Ngụy Công”.  

 

Kẻ tàn sát ngẩn người, hỏi theo bản năng: “Mượn cái gì?”  

 

“Cái đầu!”  

 

Kiếm Đoạn Long xuất hiện, anh chém ra một đường!  

 

Kẻ tàn sát mở trừng to con ngươi, cái đầu bay đi.  

 

Diệp Bắc Minh giơ tay ném một một mảnh vải đen bọc cái đầu lại.  

 

Sải bước lớn bỏ đi!  

 

Phập!  

 

Thi thể của kẻ tàn sát ngã dưới đất.  

 

…  

 

Anh ngồi máy bay đến Long Đô.  

 

Nhân lúc thời gian ngồi máy bay.  

 

Diệp Bắc Minh trực tiếp tiến vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục, tầng thứ tư đã mở ra.   

 

Hai bậc thềm nhô lên, hai quyển bí tịch.  

 

Anh mở ra xem.  

 

“Thương long kình, võ kỹ trung phẩm cấp thánh!”  

 

“Sau khi tu luyện viên mãn, có thể lập túc bùng phát ra sức mạnh gấp đôi!”  

 

“Phù quang lược ảnh, võ kỹ trung phẩm cấp Thánh!”  

 

“Sau khi tu luyện viên mãn, thân pháp như quang ảnh lướt đi, bay như gió, nhanh như điện!”  

 

Diệp Bắc Minh không hề do dự.  

 

Bắt đầu tu luyện.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thấy kỳ lạ: “Cậu làm vậy chẳng phải là nước đến chân mới nhảy à?”  

 

“Máy bay sắp đến Long Đô, chỉ còn hai tiếng nữa, bây giờ cậu tu luyện có kịp không?”  

 

Diệp Bắc Minh cười thần bí: “Hai tiếng là đủ rồi”.  

 

Ầm!  

 

Anh tu luyện theo khẩu quyết của thương long kình, tung ra một quyền!  

 

Sức mạnh năm trăm năm mươi ngàn cân bùng phát ra!  

 

Tăng lên khoảng mười phần trăm.  

 

Tiếp tục, ra quyền.  

 

Mười quyền!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Tắt máy.   Diệp Bắc Minh lại gọi cho Hạ Nhược Tuyết, nói mình có chuyện gấp.   Lần sau sẽ đích thân đến nhà thăm hỏi bố mẹ cô ấy.   Rồi nhìn sang kẻ tàn sát: “Đúng rồi, vất vả cho ông đến giết tôi”.   “Bây giờ tôi mượn ông một thứ làm quà chúc thọ cho Ngụy Công”.   Kẻ tàn sát ngẩn người, hỏi theo bản năng: “Mượn cái gì?”   “Cái đầu!”   Kiếm Đoạn Long xuất hiện, anh chém ra một đường!   Kẻ tàn sát mở trừng to con ngươi, cái đầu bay đi.   Diệp Bắc Minh giơ tay ném một một mảnh vải đen bọc cái đầu lại.   Sải bước lớn bỏ đi!   Phập!   Thi thể của kẻ tàn sát ngã dưới đất.   …   Anh ngồi máy bay đến Long Đô.   Nhân lúc thời gian ngồi máy bay.   Diệp Bắc Minh trực tiếp tiến vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục, tầng thứ tư đã mở ra.    Hai bậc thềm nhô lên, hai quyển bí tịch.   Anh mở ra xem.   “Thương long kình, võ kỹ trung phẩm cấp thánh!”   “Sau khi tu luyện viên mãn, có thể lập túc bùng phát ra sức mạnh gấp đôi!”   “Phù quang lược ảnh, võ kỹ trung phẩm cấp Thánh!”   “Sau khi tu luyện viên mãn, thân pháp như quang ảnh lướt đi, bay như gió, nhanh như điện!”   Diệp Bắc Minh không hề do dự.   Bắt đầu tu luyện.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thấy kỳ lạ: “Cậu làm vậy chẳng phải là nước đến chân mới nhảy à?”   “Máy bay sắp đến Long Đô, chỉ còn hai tiếng nữa, bây giờ cậu tu luyện có kịp không?”   Diệp Bắc Minh cười thần bí: “Hai tiếng là đủ rồi”.   Ầm!   Anh tu luyện theo khẩu quyết của thương long kình, tung ra một quyền!   Sức mạnh năm trăm năm mươi ngàn cân bùng phát ra!   Tăng lên khoảng mười phần trăm.   Tiếp tục, ra quyền.   Mười quyền!   

Chương 743: Một trăm quyền!