Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 745: Đều đến dự tiệc!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Có lẽ mới có thể tu luyện được một võ kỹ cấp địa đến đại viên mãn! Diệp Bắc Minh mới chỉ mất hai tiếng đã hiểu rõ thông thạo hai loại võ kỹ cấp thánh! Đúng là nghịch thiên! Đó cũng là lý do vì sao chỉ trong năm năm, Diệp Bắc Minh đã học được hết bản lĩnh của tất cả chín mươi chín sư phụ. … Nhà họ Ngụy ở Long Đô. Đại thọ một trăm ba mươi tuổi của Ngụy Công, cả Long Đô đều đến chúc mừng. Thân phận của Ngụy Công, không ai có thể bì kịp. Ngay cả gia chủ của các đại thế gia cũng thấp hơn Ngụy Công một bậc bối phận! Các tỉnh lớn như Trung Hải, Kim Lăng, Hà Tây, Xuyên Thục, Giang Nam, Tây Bắc, Bắc Tam cũng có thế gia đến chúc mừng. Rất nhiều khuôn mặt mà Diệp Bắc Minh quen biết, và cả những khuôn mặt lạ. Đều đến dự tiệc! Người của hiệp hội võ đạo. Người của các thế gia. Chiến thần của tổng bộ Long Hôn! Phú hào hàng đầu của Long Quốc! Đều đến tham dự. Chúc mừng náo nhiệt vui vẻ. “Nhà họ Hàn ở Trung Hải, tặng một cây san hô đỏ ngàn năm tuổi, quà mừng thọ khác chín mươi sáu món!” “Phú hào giàu nhất Xuyên Thục, tặng một tượng ông thọ tinh bằng phỉ thúy nặng một tấn, quà mừng thọ khác, tám mươi chín món!” “Liên minh bốn thế gia Kim Lăng, tặng một trăm ba mươi viên dạ minh châu quý giá, mừng Ngụy Công một trăm ba mươi tuổi, thọ tỷ nam sơn!” Ở cửa liên tục có người đọc danh sách quà mừng. Ánh mắt của các vị khách đến tham dự đều sáng rực lửa. Nhìn từng xe quà mừng liên tiếp tiến vào nhà họ Ngụy, cũng sắp hoa cả mắt rồi. Bỗng nhiên. Một thanh niên đội mũ lưỡi chai chậm rãi đi đến, thu hút sự chú ý của một số người. “Anh ta là ai?” “Anh ta xách cái gì mà sao nhiều ruồi muỗi bâu vào thế?” Chỉ thấy.
Có lẽ mới có thể tu luyện được một võ kỹ cấp địa đến đại viên mãn!
Diệp Bắc Minh mới chỉ mất hai tiếng đã hiểu rõ thông thạo hai loại võ kỹ cấp thánh!
Đúng là nghịch thiên!
Đó cũng là lý do vì sao chỉ trong năm năm, Diệp Bắc Minh đã học được hết bản lĩnh của tất cả chín mươi chín sư phụ.
…
Nhà họ Ngụy ở Long Đô.
Đại thọ một trăm ba mươi tuổi của Ngụy Công, cả Long Đô đều đến chúc mừng.
Thân phận của Ngụy Công, không ai có thể bì kịp.
Ngay cả gia chủ của các đại thế gia cũng thấp hơn Ngụy Công một bậc bối phận!
Các tỉnh lớn như Trung Hải, Kim Lăng, Hà Tây, Xuyên Thục, Giang Nam, Tây Bắc, Bắc Tam cũng có thế gia đến chúc mừng.
Rất nhiều khuôn mặt mà Diệp Bắc Minh quen biết, và cả những khuôn mặt lạ.
Đều đến dự tiệc!
Người của hiệp hội võ đạo.
Người của các thế gia.
Chiến thần của tổng bộ Long Hôn!
Phú hào hàng đầu của Long Quốc!
Đều đến tham dự.
Chúc mừng náo nhiệt vui vẻ.
“Nhà họ Hàn ở Trung Hải, tặng một cây san hô đỏ ngàn năm tuổi, quà mừng thọ khác chín mươi sáu món!”
“Phú hào giàu nhất Xuyên Thục, tặng một tượng ông thọ tinh bằng phỉ thúy nặng một tấn, quà mừng thọ khác, tám mươi chín món!”
“Liên minh bốn thế gia Kim Lăng, tặng một trăm ba mươi viên dạ minh châu quý giá, mừng Ngụy Công một trăm ba mươi tuổi, thọ tỷ nam sơn!”
Ở cửa liên tục có người đọc danh sách quà mừng.
Ánh mắt của các vị khách đến tham dự đều sáng rực lửa.
Nhìn từng xe quà mừng liên tiếp tiến vào nhà họ Ngụy, cũng sắp hoa cả mắt rồi.
Bỗng nhiên.
Một thanh niên đội mũ lưỡi chai chậm rãi đi đến, thu hút sự chú ý của một số người.
“Anh ta là ai?”
“Anh ta xách cái gì mà sao nhiều ruồi muỗi bâu vào thế?”
Chỉ thấy.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Có lẽ mới có thể tu luyện được một võ kỹ cấp địa đến đại viên mãn! Diệp Bắc Minh mới chỉ mất hai tiếng đã hiểu rõ thông thạo hai loại võ kỹ cấp thánh! Đúng là nghịch thiên! Đó cũng là lý do vì sao chỉ trong năm năm, Diệp Bắc Minh đã học được hết bản lĩnh của tất cả chín mươi chín sư phụ. … Nhà họ Ngụy ở Long Đô. Đại thọ một trăm ba mươi tuổi của Ngụy Công, cả Long Đô đều đến chúc mừng. Thân phận của Ngụy Công, không ai có thể bì kịp. Ngay cả gia chủ của các đại thế gia cũng thấp hơn Ngụy Công một bậc bối phận! Các tỉnh lớn như Trung Hải, Kim Lăng, Hà Tây, Xuyên Thục, Giang Nam, Tây Bắc, Bắc Tam cũng có thế gia đến chúc mừng. Rất nhiều khuôn mặt mà Diệp Bắc Minh quen biết, và cả những khuôn mặt lạ. Đều đến dự tiệc! Người của hiệp hội võ đạo. Người của các thế gia. Chiến thần của tổng bộ Long Hôn! Phú hào hàng đầu của Long Quốc! Đều đến tham dự. Chúc mừng náo nhiệt vui vẻ. “Nhà họ Hàn ở Trung Hải, tặng một cây san hô đỏ ngàn năm tuổi, quà mừng thọ khác chín mươi sáu món!” “Phú hào giàu nhất Xuyên Thục, tặng một tượng ông thọ tinh bằng phỉ thúy nặng một tấn, quà mừng thọ khác, tám mươi chín món!” “Liên minh bốn thế gia Kim Lăng, tặng một trăm ba mươi viên dạ minh châu quý giá, mừng Ngụy Công một trăm ba mươi tuổi, thọ tỷ nam sơn!” Ở cửa liên tục có người đọc danh sách quà mừng. Ánh mắt của các vị khách đến tham dự đều sáng rực lửa. Nhìn từng xe quà mừng liên tiếp tiến vào nhà họ Ngụy, cũng sắp hoa cả mắt rồi. Bỗng nhiên. Một thanh niên đội mũ lưỡi chai chậm rãi đi đến, thu hút sự chú ý của một số người. “Anh ta là ai?” “Anh ta xách cái gì mà sao nhiều ruồi muỗi bâu vào thế?” Chỉ thấy.