Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 757: Đúng là như nằm mơ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mẹ kiếp, còn là người sao? Sượt sượt sượt! Nhân đồ lùi lại mười mấy bước, kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh không chỉ không lùi lại một bước, mà còn xông về phía hắn, đồng tử co lại: “Mày có thực lực gì? Không thể nào! Khí tức trên người mày, rõ ràng chỉ võ hoàng sơ kỳ!” “Võ hoàng sơ kỳ, đủ để giết mày rồi!” Diệp Bắc Minh cười lạnh lùng. Nhân đồ tức giận: “Không thể nào!” Hổ thét khắp rừng! Giống như một con mãnh hổ lao đến, tung ra hai quyền nhanh như điện giật! Nhân đồ rất nhanh. Diệp Bắc Minh còn nhanh hơn. Anh dùng phù quang lược ảnh dễ dàng tránh được đòn tấn công của nhân đồ, xuất hiện ở vị trí phía sau hắn, dẫm lên lưng hắn. Dưới sự hỗ trợ của thương long kình, nội lực bùng phát ra sức mạnh tăng gấp đôi! Sức mạnh một triệu cân đập xuống. ‘Rắc’ một tiếng, nhân đồ cảm thấy sống lưng của mình sắp gãy rời. Nhân đồ tức giận gầm một tiếng: “Cái thứ chỉ như con sâu mà cũng dám đánh tao bị thương?” “Chết đi cho tao!” Nhân đồ quay đầu, lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, giơ một cái chân như rồng dữ vung đuôi! Quét ngang về phía Diệp Bắc Minh. “Kiếm Đoạn Long!” Diệp Bắc Minh khẽ quát một tiếng, kiếm Đoạn Long xuất hiện, không hề do dự chém một nhát về phía chân của nhân đồ. Phụt! Nhân đồ kêu ‘a’ một tiếng thảm thiết, chân bị chém gãy tại chỗ. Hắn đau đớn thụp ngã xuống đất, lăn lộn về sau. Nhanh chóng bò lên, kim kê độc lập. * Kim kê độc lập: một chiêu thức võ công độc đáo, đứng thẳng một chân với nhiều tư thế, hai tay cung ra hai bên với nhiều điệu bộ khác nhau Chân gãy đầm đìa máu tươi! Hắn nhẫn nhịn cơn đau. Nhìn Diệp Bắc Minh với vẻ mặt chấn hãi! “Làm sao có thể?” Diệp Bắc Minh lạnh lùng trả lời: “Chẳng có gì là không thể, cứ ngoan ngoãn ngồi tù chẳng phải tốt à?” “Mày ra ngoài lo chuyện bao đồng làm gì?” “Kinh Lôi Trảm!” Quát một tiếng! Tay cầm kiếm Đoạn Long chém ngang qua! Kiếm khí nổi lên ngút trời, như ngày tận thế! Đồng tử của nhân đồ co mạnh lại, quay người định bỏ chạy. Tất cả mọi người đều ngẩn người, nhân đồ mà lại bại trận? Kiếm khí ập đến, nhân đồ chỉ còn một chân không thể chạy nhanh được, cái đầu bay cao. “Bốp” một tiếng vang lên, đầu người rơi xuống đất! Lúc này. Cả nhà họ Ngụy đều yên tĩnh, ngay cả tiếng hít thở cũng biến mất. Đám người Diệp Cấm Thành, Hàn Kim Long không ngừng co giật khóe miệng.
Mẹ kiếp, còn là người sao?
Sượt sượt sượt!
Nhân đồ lùi lại mười mấy bước, kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh.
Diệp Bắc Minh không chỉ không lùi lại một bước, mà còn xông về phía hắn, đồng tử co lại: “Mày có thực lực gì? Không thể nào! Khí tức trên người mày, rõ ràng chỉ võ hoàng sơ kỳ!”
“Võ hoàng sơ kỳ, đủ để giết mày rồi!”
Diệp Bắc Minh cười lạnh lùng.
Nhân đồ tức giận: “Không thể nào!”
Hổ thét khắp rừng!
Giống như một con mãnh hổ lao đến, tung ra hai quyền nhanh như điện giật!
Nhân đồ rất nhanh.
Diệp Bắc Minh còn nhanh hơn.
Anh dùng phù quang lược ảnh dễ dàng tránh được đòn tấn công của nhân đồ, xuất hiện ở vị trí phía sau hắn, dẫm lên lưng hắn.
Dưới sự hỗ trợ của thương long kình, nội lực bùng phát ra sức mạnh tăng gấp đôi!
Sức mạnh một triệu cân đập xuống.
‘Rắc’ một tiếng, nhân đồ cảm thấy sống lưng của mình sắp gãy rời.
Nhân đồ tức giận gầm một tiếng: “Cái thứ chỉ như con sâu mà cũng dám đánh tao bị thương?”
“Chết đi cho tao!”
Nhân đồ quay đầu, lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, giơ một cái chân như rồng dữ vung đuôi!
Quét ngang về phía Diệp Bắc Minh.
“Kiếm Đoạn Long!”
Diệp Bắc Minh khẽ quát một tiếng, kiếm Đoạn Long xuất hiện, không hề do dự chém một nhát về phía chân của nhân đồ.
Phụt!
Nhân đồ kêu ‘a’ một tiếng thảm thiết, chân bị chém gãy tại chỗ.
Hắn đau đớn thụp ngã xuống đất, lăn lộn về sau.
Nhanh chóng bò lên, kim kê độc lập.
* Kim kê độc lập: một chiêu thức võ công độc đáo, đứng thẳng một chân với nhiều tư thế, hai tay cung ra hai bên với nhiều điệu bộ khác nhau
Chân gãy đầm đìa máu tươi!
Hắn nhẫn nhịn cơn đau.
Nhìn Diệp Bắc Minh với vẻ mặt chấn hãi!
“Làm sao có thể?”
Diệp Bắc Minh lạnh lùng trả lời: “Chẳng có gì là không thể, cứ ngoan ngoãn ngồi tù chẳng phải tốt à?”
“Mày ra ngoài lo chuyện bao đồng làm gì?”
“Kinh Lôi Trảm!”
Quát một tiếng!
Tay cầm kiếm Đoạn Long chém ngang qua!
Kiếm khí nổi lên ngút trời, như ngày tận thế!
Đồng tử của nhân đồ co mạnh lại, quay người định bỏ chạy.
Tất cả mọi người đều ngẩn người, nhân đồ mà lại bại trận?
Kiếm khí ập đến, nhân đồ chỉ còn một chân không thể chạy nhanh được, cái đầu bay cao.
“Bốp” một tiếng vang lên, đầu người rơi xuống đất!
Lúc này.
Cả nhà họ Ngụy đều yên tĩnh, ngay cả tiếng hít thở cũng biến mất.
Đám người Diệp Cấm Thành, Hàn Kim Long không ngừng co giật khóe miệng.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mẹ kiếp, còn là người sao? Sượt sượt sượt! Nhân đồ lùi lại mười mấy bước, kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh không chỉ không lùi lại một bước, mà còn xông về phía hắn, đồng tử co lại: “Mày có thực lực gì? Không thể nào! Khí tức trên người mày, rõ ràng chỉ võ hoàng sơ kỳ!” “Võ hoàng sơ kỳ, đủ để giết mày rồi!” Diệp Bắc Minh cười lạnh lùng. Nhân đồ tức giận: “Không thể nào!” Hổ thét khắp rừng! Giống như một con mãnh hổ lao đến, tung ra hai quyền nhanh như điện giật! Nhân đồ rất nhanh. Diệp Bắc Minh còn nhanh hơn. Anh dùng phù quang lược ảnh dễ dàng tránh được đòn tấn công của nhân đồ, xuất hiện ở vị trí phía sau hắn, dẫm lên lưng hắn. Dưới sự hỗ trợ của thương long kình, nội lực bùng phát ra sức mạnh tăng gấp đôi! Sức mạnh một triệu cân đập xuống. ‘Rắc’ một tiếng, nhân đồ cảm thấy sống lưng của mình sắp gãy rời. Nhân đồ tức giận gầm một tiếng: “Cái thứ chỉ như con sâu mà cũng dám đánh tao bị thương?” “Chết đi cho tao!” Nhân đồ quay đầu, lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, giơ một cái chân như rồng dữ vung đuôi! Quét ngang về phía Diệp Bắc Minh. “Kiếm Đoạn Long!” Diệp Bắc Minh khẽ quát một tiếng, kiếm Đoạn Long xuất hiện, không hề do dự chém một nhát về phía chân của nhân đồ. Phụt! Nhân đồ kêu ‘a’ một tiếng thảm thiết, chân bị chém gãy tại chỗ. Hắn đau đớn thụp ngã xuống đất, lăn lộn về sau. Nhanh chóng bò lên, kim kê độc lập. * Kim kê độc lập: một chiêu thức võ công độc đáo, đứng thẳng một chân với nhiều tư thế, hai tay cung ra hai bên với nhiều điệu bộ khác nhau Chân gãy đầm đìa máu tươi! Hắn nhẫn nhịn cơn đau. Nhìn Diệp Bắc Minh với vẻ mặt chấn hãi! “Làm sao có thể?” Diệp Bắc Minh lạnh lùng trả lời: “Chẳng có gì là không thể, cứ ngoan ngoãn ngồi tù chẳng phải tốt à?” “Mày ra ngoài lo chuyện bao đồng làm gì?” “Kinh Lôi Trảm!” Quát một tiếng! Tay cầm kiếm Đoạn Long chém ngang qua! Kiếm khí nổi lên ngút trời, như ngày tận thế! Đồng tử của nhân đồ co mạnh lại, quay người định bỏ chạy. Tất cả mọi người đều ngẩn người, nhân đồ mà lại bại trận? Kiếm khí ập đến, nhân đồ chỉ còn một chân không thể chạy nhanh được, cái đầu bay cao. “Bốp” một tiếng vang lên, đầu người rơi xuống đất! Lúc này. Cả nhà họ Ngụy đều yên tĩnh, ngay cả tiếng hít thở cũng biến mất. Đám người Diệp Cấm Thành, Hàn Kim Long không ngừng co giật khóe miệng.