Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 762: Đây là Ngụy Công đức cao vọng trọng?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Người… người sao có thể quỳ với hắn?!!!”   Tín ngưỡng mười mấy năm.   Trong nháy mắt sụp đổ!   Thư ký Tiền hét lớn: “Ngụy Công, lão thủ trưởng đích thân sắc phong ông là quốc sĩ vô song!”   “Ông còn là cánh tay của đất nước, trụ cột của quốc gia!”   “Sao… sao ông có thể quỳ?!!!”   Khiếp sợ!   Tức giận!   Thất vọng!   Cái quỳ này của Ngụy Công không phải đại diện cho bản thân, mà chính là đại diện cho Long Quốc!Toàn bộ mặt mũi Long Quốc bị cái quỳ này của ông ta làm cho mất sạch!   Ngụy Công mặt đầy kiêu ngạo: “Các người thì biết cái gì?”   “Long Quốc? Long Quốc nhằm nhò gì?”   “Ở trước mặt Côn Luân Khư, toàn bộ một tỷ tư người Long Quốc cũng như con kiến hôi thôi!”   “Quyền sống chết đều do thiếu gia nhà tôi suy nghĩ!”   Tất cả mọi người lại một lần nữa khiếp sợ!   Đây là Ngụy Công đức cao vọng trọng?   Sao ông ta có thể nói Long Quốc như vậy?   Lúc này.   Môn đồ, học sinh, thuộc hạ trước kia của Ngụy Công cảm giác giống như đang nhìn một người xa lạ.   Người đàn ông áo gấm cười giễu cợt: “Ha ha ha ha, nhìn thấy chưa? Đây chính là người Long Quốc?”   “Bọn họ còn tự xưng là truyền nhân của rồng?”   “Rồng?”   “Tôi lại nhìn ra con sâu không xương sống, cười chết mất!”    Sau lưng người đàn ông áo gấm, một đám thanh niên đi theo cười lớn.   Giống như nơi đây vốn không phải Long Đô, cũng không phải Long Quốc!  

“Người… người sao có thể quỳ với hắn?!!!”  

 

Tín ngưỡng mười mấy năm.  

 

Trong nháy mắt sụp đổ!  

 

Thư ký Tiền hét lớn: “Ngụy Công, lão thủ trưởng đích thân sắc phong ông là quốc sĩ vô song!”  

 

“Ông còn là cánh tay của đất nước, trụ cột của quốc gia!”  

 

“Sao… sao ông có thể quỳ?!!!”  

 

Khiếp sợ!  

 

Tức giận!  

 

Thất vọng!  

 

Cái quỳ này của Ngụy Công không phải đại diện cho bản thân, mà chính là đại diện cho Long Quốc!

Toàn bộ mặt mũi Long Quốc bị cái quỳ này của ông ta làm cho mất sạch!  

 

Ngụy Công mặt đầy kiêu ngạo: “Các người thì biết cái gì?”  

 

“Long Quốc? Long Quốc nhằm nhò gì?”  

 

“Ở trước mặt Côn Luân Khư, toàn bộ một tỷ tư người Long Quốc cũng như con kiến hôi thôi!”  

 

“Quyền sống chết đều do thiếu gia nhà tôi suy nghĩ!”  

 

Tất cả mọi người lại một lần nữa khiếp sợ!  

 

Đây là Ngụy Công đức cao vọng trọng?  

 

Sao ông ta có thể nói Long Quốc như vậy?  

 

Lúc này.  

 

Môn đồ, học sinh, thuộc hạ trước kia của Ngụy Công cảm giác giống như đang nhìn một người xa lạ.  

 

Người đàn ông áo gấm cười giễu cợt: “Ha ha ha ha, nhìn thấy chưa? Đây chính là người Long Quốc?”  

 

“Bọn họ còn tự xưng là truyền nhân của rồng?”  

 

“Rồng?”  

 

“Tôi lại nhìn ra con sâu không xương sống, cười chết mất!”   

 

Sau lưng người đàn ông áo gấm, một đám thanh niên đi theo cười lớn.  

 

Giống như nơi đây vốn không phải Long Đô, cũng không phải Long Quốc!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Người… người sao có thể quỳ với hắn?!!!”   Tín ngưỡng mười mấy năm.   Trong nháy mắt sụp đổ!   Thư ký Tiền hét lớn: “Ngụy Công, lão thủ trưởng đích thân sắc phong ông là quốc sĩ vô song!”   “Ông còn là cánh tay của đất nước, trụ cột của quốc gia!”   “Sao… sao ông có thể quỳ?!!!”   Khiếp sợ!   Tức giận!   Thất vọng!   Cái quỳ này của Ngụy Công không phải đại diện cho bản thân, mà chính là đại diện cho Long Quốc!Toàn bộ mặt mũi Long Quốc bị cái quỳ này của ông ta làm cho mất sạch!   Ngụy Công mặt đầy kiêu ngạo: “Các người thì biết cái gì?”   “Long Quốc? Long Quốc nhằm nhò gì?”   “Ở trước mặt Côn Luân Khư, toàn bộ một tỷ tư người Long Quốc cũng như con kiến hôi thôi!”   “Quyền sống chết đều do thiếu gia nhà tôi suy nghĩ!”   Tất cả mọi người lại một lần nữa khiếp sợ!   Đây là Ngụy Công đức cao vọng trọng?   Sao ông ta có thể nói Long Quốc như vậy?   Lúc này.   Môn đồ, học sinh, thuộc hạ trước kia của Ngụy Công cảm giác giống như đang nhìn một người xa lạ.   Người đàn ông áo gấm cười giễu cợt: “Ha ha ha ha, nhìn thấy chưa? Đây chính là người Long Quốc?”   “Bọn họ còn tự xưng là truyền nhân của rồng?”   “Rồng?”   “Tôi lại nhìn ra con sâu không xương sống, cười chết mất!”    Sau lưng người đàn ông áo gấm, một đám thanh niên đi theo cười lớn.   Giống như nơi đây vốn không phải Long Đô, cũng không phải Long Quốc!  

Chương 762: Đây là Ngụy Công đức cao vọng trọng?