Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 779: Chỉ còn lại một hơi thở!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Khương Minh Châu cau mày: “Chuyện nhà họ Hạ Cổ Võ không phải em chưa nghe nói qua?” “Đường Môn Cổ Võ cũng hoàn toàn sụp đổ vì hắn!” “Ha ha ha! Nhà họ Hạ Cổ Võ? Đường Môn Cổ Võ?” Khương Kiếm Vân cười thành tiếng. Cười đến ch** n**c mắt! “Chị, nhà họ Hạ và Đương Môn chỉ tính là ngọn tóc của gia tộc Cổ Võ thôi”. “Cũng do vài người không hiểu chuyện coi bọn họ là gia tộc Cổ Võ”. “Trên thực tế cũng chỉ là dòng thứ lăn lộn không nổi ở Côn Luân Khư, nên bị đuổi ra ngoài mà thôi!” Khương Kiếm Vân cực kỳ khinh thường! Ngạo mạn! Coi thường! Các loại suy nghĩ truyền tới: “Nhà họ Khương chúng ta mới có thể được xưng là gia tộc Cổ Võ”. “Phải biết rằng, cứ mười năm, nhà họ Khương đều có một người được tông môn của Côn Luân Khư chọn trúng”. “Không biết nghiền ép bao nhiêu con phố của nhà họ Hạ và nhà họ Đường!” Khương Minh Châu vẫn lắc đầu: “Em đừng làm loạn là được, chờ lát nữa xem sắc mặt chị rồi hành sự”. Sau lưng. Một vị lão giả đột nhiên mở miệng: “Tiểu thư, cô cẩn thận quá”. “Một thằng nhóc giới thế tục thôi mà, nếu hắn dám không phục, trực tiếp trấn áp!” “Không sai!” Hai lão giả khác gật đầu. Năm người sải bước đi về phía phủ thiếu soái. Tướng sĩ Long Hồn ngăn bọn họ: “Đứng lại, đây là phủ thiếu tướng, những người không nhiệm vụ, cấm…” Soạt! Khương Kiếm Vân tát một cái, tướng sĩ Long Hồn này hộc máu bay ra ngoài. Gương mặt nổ bùm, ngã vào phủ thiếu soái, xương toàn thân đứt đoạn! Chỉ còn lại một hơi thở! Diệp Bắc Minh tiễn Lục Tuyết Kỳ đi ra, vừa vặn nhìn thấy cảnh này. Anh vội vàng tiến lên, thi triển Quỷ Môn Thập Tam Châm, giữ lại được hơi cuối cùng của tướng sĩ này! Lại lấy ra một viên đan dược, cho anh ta ăn. Tướng sĩ sắp chết này vậy mà lại được Diệp Bắc Minh cứu sống. Khương Kiếm Vân mắt sáng bừng: “Chị, thật sự là Quỷ Môn Thập Tam Châm!”
Khương Minh Châu cau mày: “Chuyện nhà họ Hạ Cổ Võ không phải em chưa nghe nói qua?”
“Đường Môn Cổ Võ cũng hoàn toàn sụp đổ vì hắn!”
“Ha ha ha! Nhà họ Hạ Cổ Võ? Đường Môn Cổ Võ?”
Khương Kiếm Vân cười thành tiếng.
Cười đến ch** n**c mắt!
“Chị, nhà họ Hạ và Đương Môn chỉ tính là ngọn tóc của gia tộc Cổ Võ thôi”.
“Cũng do vài người không hiểu chuyện coi bọn họ là gia tộc Cổ Võ”.
“Trên thực tế cũng chỉ là dòng thứ lăn lộn không nổi ở Côn Luân Khư, nên bị đuổi ra ngoài mà thôi!”
Khương Kiếm Vân cực kỳ khinh thường!
Ngạo mạn!
Coi thường!
Các loại suy nghĩ truyền tới: “Nhà họ Khương chúng ta mới có thể được xưng là gia tộc Cổ Võ”.
“Phải biết rằng, cứ mười năm, nhà họ Khương đều có một người được tông môn của Côn Luân Khư chọn trúng”.
“Không biết nghiền ép bao nhiêu con phố của nhà họ Hạ và nhà họ Đường!”
Khương Minh Châu vẫn lắc đầu: “Em đừng làm loạn là được, chờ lát nữa xem sắc mặt chị rồi hành sự”.
Sau lưng.
Một vị lão giả đột nhiên mở miệng: “Tiểu thư, cô cẩn thận quá”.
“Một thằng nhóc giới thế tục thôi mà, nếu hắn dám không phục, trực tiếp trấn áp!”
“Không sai!”
Hai lão giả khác gật đầu.
Năm người sải bước đi về phía phủ thiếu soái.
Tướng sĩ Long Hồn ngăn bọn họ: “Đứng lại, đây là phủ thiếu tướng, những người không nhiệm vụ, cấm…”
Soạt!
Khương Kiếm Vân tát một cái, tướng sĩ Long Hồn này hộc máu bay ra ngoài.
Gương mặt nổ bùm, ngã vào phủ thiếu soái, xương toàn thân đứt đoạn!
Chỉ còn lại một hơi thở!
Diệp Bắc Minh tiễn Lục Tuyết Kỳ đi ra, vừa vặn nhìn thấy cảnh này.
Anh vội vàng tiến lên, thi triển Quỷ Môn Thập Tam Châm, giữ lại được hơi cuối cùng của tướng sĩ này!
Lại lấy ra một viên đan dược, cho anh ta ăn.
Tướng sĩ sắp chết này vậy mà lại được Diệp Bắc Minh cứu sống.
Khương Kiếm Vân mắt sáng bừng: “Chị, thật sự là Quỷ Môn Thập Tam Châm!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Khương Minh Châu cau mày: “Chuyện nhà họ Hạ Cổ Võ không phải em chưa nghe nói qua?” “Đường Môn Cổ Võ cũng hoàn toàn sụp đổ vì hắn!” “Ha ha ha! Nhà họ Hạ Cổ Võ? Đường Môn Cổ Võ?” Khương Kiếm Vân cười thành tiếng. Cười đến ch** n**c mắt! “Chị, nhà họ Hạ và Đương Môn chỉ tính là ngọn tóc của gia tộc Cổ Võ thôi”. “Cũng do vài người không hiểu chuyện coi bọn họ là gia tộc Cổ Võ”. “Trên thực tế cũng chỉ là dòng thứ lăn lộn không nổi ở Côn Luân Khư, nên bị đuổi ra ngoài mà thôi!” Khương Kiếm Vân cực kỳ khinh thường! Ngạo mạn! Coi thường! Các loại suy nghĩ truyền tới: “Nhà họ Khương chúng ta mới có thể được xưng là gia tộc Cổ Võ”. “Phải biết rằng, cứ mười năm, nhà họ Khương đều có một người được tông môn của Côn Luân Khư chọn trúng”. “Không biết nghiền ép bao nhiêu con phố của nhà họ Hạ và nhà họ Đường!” Khương Minh Châu vẫn lắc đầu: “Em đừng làm loạn là được, chờ lát nữa xem sắc mặt chị rồi hành sự”. Sau lưng. Một vị lão giả đột nhiên mở miệng: “Tiểu thư, cô cẩn thận quá”. “Một thằng nhóc giới thế tục thôi mà, nếu hắn dám không phục, trực tiếp trấn áp!” “Không sai!” Hai lão giả khác gật đầu. Năm người sải bước đi về phía phủ thiếu soái. Tướng sĩ Long Hồn ngăn bọn họ: “Đứng lại, đây là phủ thiếu tướng, những người không nhiệm vụ, cấm…” Soạt! Khương Kiếm Vân tát một cái, tướng sĩ Long Hồn này hộc máu bay ra ngoài. Gương mặt nổ bùm, ngã vào phủ thiếu soái, xương toàn thân đứt đoạn! Chỉ còn lại một hơi thở! Diệp Bắc Minh tiễn Lục Tuyết Kỳ đi ra, vừa vặn nhìn thấy cảnh này. Anh vội vàng tiến lên, thi triển Quỷ Môn Thập Tam Châm, giữ lại được hơi cuối cùng của tướng sĩ này! Lại lấy ra một viên đan dược, cho anh ta ăn. Tướng sĩ sắp chết này vậy mà lại được Diệp Bắc Minh cứu sống. Khương Kiếm Vân mắt sáng bừng: “Chị, thật sự là Quỷ Môn Thập Tam Châm!”