Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 785: Một con rồng vàng!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cũng không liên quan đến Diệp Bắc Minh. Anh đang suy nghĩ có nên quay về Giang Nam hay không. Bây giờ chỉ có hai mục tiêu. Thứ nhất, tiêu diệt hoàn toàn điện Huyết Hồn! Thứ hai, tìm được vị trí cụ thế bức ảnh của mẹ! Chỉ tìm đến đó mới có thể biết rốt cuộc mẹ đã đi đâu. Dựa theo giải thích của Ngụy Công, mẹ anh chắc hắn từ Côn Luân Khư đi ra, còn vì sao bị thế lực của Côn Luân Khư đuổi giết, cũng chỉ có tìm cơ hội đi Côn Luân Khư dò xét thôi. Đột nhiên, một tướng sĩ Long Hồn đi tới. “Thiếu soái, thư ký Tiền cầu kiến!” “Xin mời!” Thư ký Tiền vội vã đi vào. Diệp Bắc Minh cười đứng dậy nghênh đón: “Thư ký Tiền, cơn gió này thổi ông đến đây?” “Yo!” Thư ký Tiền vội vàng khom người, vô cùng kính sợ, cười nói: “Long soái, cậu đừng nói như vậy, thật sự khó cho tôi quá!” “Long soái?” Diệp Bắc Minh nghi ngờ. Thư ký Tiền mỉm cười: “Không sai, bắt đầu từ bây giờ, cậu không còn là thiếu soái nữa!” “Kể từ bây giờ, cậu chính là đại soái đầu tiên của Long Hồn - Long soái!” “Cái gì?” Khóe miệng Diệp Bắc Minh co rút. Anh diệt cả nhà họ Ngụy, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Nếu vị sư huynh kia muốn bàn giao cho người khác, dù rút lui khỏi thân phận thiếu soái, Diệp Bắc Minh cũng không thành vấn đề. Anh nằm mơ cũng không ngờ… mẹ nó, còn lên chức! Mẹ kiếp! Anh tìm ai nói phải trái đây? Thư ký Tiền mỉm cười nhìn Diệp Bắc Minh, liên tục chúc mưng, còn lấy ra thư ủy nhiệm của Diệp Bắc Minh. Ngay cả huy chương Long Hồn cũng thay cho anh. Huy chương Long Hồn nguyên bản chế tạo từ vàng ròng, phía trên chạm trổ một con rồng vàng vô cùng sống động.

Cũng không liên quan đến Diệp Bắc Minh.

 

Anh đang suy nghĩ có nên quay về Giang Nam hay không.

 

Bây giờ chỉ có hai mục tiêu.

 

Thứ nhất, tiêu diệt hoàn toàn điện Huyết Hồn!

 

Thứ hai, tìm được vị trí cụ thế bức ảnh của mẹ!

 

Chỉ tìm đến đó mới có thể biết rốt cuộc mẹ đã đi đâu.

 

Dựa theo giải thích của Ngụy Công, mẹ anh chắc hắn từ Côn Luân Khư đi ra, còn vì sao bị thế lực của Côn Luân Khư đuổi giết, cũng chỉ có tìm cơ hội đi Côn Luân Khư dò xét thôi.

 

Đột nhiên, một tướng sĩ Long Hồn đi tới.

 

“Thiếu soái, thư ký Tiền cầu kiến!”

 

“Xin mời!”

 

Thư ký Tiền vội vã đi vào.

 

Diệp Bắc Minh cười đứng dậy nghênh đón: “Thư ký Tiền, cơn gió này thổi ông đến đây?”

 

“Yo!”

 

Thư ký Tiền vội vàng khom người, vô cùng kính sợ, cười nói: “Long soái, cậu đừng nói như vậy, thật sự khó cho tôi quá!”

 

“Long soái?”

 

Diệp Bắc Minh nghi ngờ.

 

Thư ký Tiền mỉm cười: “Không sai, bắt đầu từ bây giờ, cậu không còn là thiếu soái nữa!”

 

“Kể từ bây giờ, cậu chính là đại soái đầu tiên của Long Hồn - Long soái!”

 

“Cái gì?”

 

Khóe miệng Diệp Bắc Minh co rút.

 

Anh diệt cả nhà họ Ngụy, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

 

Nếu vị sư huynh kia muốn bàn giao cho người khác, dù rút lui khỏi thân phận thiếu soái, Diệp Bắc Minh cũng không thành vấn đề.

 

Anh nằm mơ cũng không ngờ… mẹ nó, còn lên chức!

 

Mẹ kiếp!

 

Anh tìm ai nói phải trái đây?

 

Thư ký Tiền mỉm cười nhìn Diệp Bắc Minh, liên tục chúc mưng, còn lấy ra thư ủy nhiệm của Diệp Bắc Minh.

 

Ngay cả huy chương Long Hồn cũng thay cho anh.

 

Huy chương Long Hồn nguyên bản chế tạo từ vàng ròng, phía trên chạm trổ một con rồng vàng vô cùng sống động.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cũng không liên quan đến Diệp Bắc Minh. Anh đang suy nghĩ có nên quay về Giang Nam hay không. Bây giờ chỉ có hai mục tiêu. Thứ nhất, tiêu diệt hoàn toàn điện Huyết Hồn! Thứ hai, tìm được vị trí cụ thế bức ảnh của mẹ! Chỉ tìm đến đó mới có thể biết rốt cuộc mẹ đã đi đâu. Dựa theo giải thích của Ngụy Công, mẹ anh chắc hắn từ Côn Luân Khư đi ra, còn vì sao bị thế lực của Côn Luân Khư đuổi giết, cũng chỉ có tìm cơ hội đi Côn Luân Khư dò xét thôi. Đột nhiên, một tướng sĩ Long Hồn đi tới. “Thiếu soái, thư ký Tiền cầu kiến!” “Xin mời!” Thư ký Tiền vội vã đi vào. Diệp Bắc Minh cười đứng dậy nghênh đón: “Thư ký Tiền, cơn gió này thổi ông đến đây?” “Yo!” Thư ký Tiền vội vàng khom người, vô cùng kính sợ, cười nói: “Long soái, cậu đừng nói như vậy, thật sự khó cho tôi quá!” “Long soái?” Diệp Bắc Minh nghi ngờ. Thư ký Tiền mỉm cười: “Không sai, bắt đầu từ bây giờ, cậu không còn là thiếu soái nữa!” “Kể từ bây giờ, cậu chính là đại soái đầu tiên của Long Hồn - Long soái!” “Cái gì?” Khóe miệng Diệp Bắc Minh co rút. Anh diệt cả nhà họ Ngụy, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Nếu vị sư huynh kia muốn bàn giao cho người khác, dù rút lui khỏi thân phận thiếu soái, Diệp Bắc Minh cũng không thành vấn đề. Anh nằm mơ cũng không ngờ… mẹ nó, còn lên chức! Mẹ kiếp! Anh tìm ai nói phải trái đây? Thư ký Tiền mỉm cười nhìn Diệp Bắc Minh, liên tục chúc mưng, còn lấy ra thư ủy nhiệm của Diệp Bắc Minh. Ngay cả huy chương Long Hồn cũng thay cho anh. Huy chương Long Hồn nguyên bản chế tạo từ vàng ròng, phía trên chạm trổ một con rồng vàng vô cùng sống động.

Chương 785: Một con rồng vàng!