Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 840: Đó quả thật là Võ Thánh!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ghen tị, chấn động, kinh ngạc, bất ngờ. Các loại biểu cảm chợt lóe rồi biến mất! Bọn họ đều là thiên tài hàng đầu của các gia tộc Cổ Võ lớn. Cũng mới chỉ là đệ tử ký danh của lão giả, không có tư cách làm đệ tự thân truyền. Người tuổi trẻ kia lại có thể làm đệ tử thân truyền? Phải biết rằng lão giả là một Võ Thánh! Lại là minh chủ võ lâm tiền nhiệm của Long Quốc, Phong Cửu U! Lão giả lắc đầu: “Được rồi, chúng ta đi thôi”. “Đại hội Võ Đạo ba mươi năm một lần này sắp mở rồi, chúng ta phải lên đường”. ... Trên đường về. Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, vừa rồi có người nhòm ngó cậu, phát hiện ra chưa?” Diệp Bắc Minh gật đầu: “Phát hiện ra rồi, cách bảy trăm mét, mười ba võ giả”. “Trong đó có mười hai người thực lực từ Võ Hoàng đến Võ Tông”. “Còn lão giả kia, tôi đoán hơn phân nữa là một Võ Thánh”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục gật đầu: “Cậu đoán đúng, đó quả thật là Võ Thánh!” Diệp Bắc Minh nghi ngờ: “Gần đâu thực lực võ giả gặp được sao càng ngày càng mạnh?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười giải thích: “Không phải thực lực võ giả cậu gặp được càng ngày càng mạnh, mà là cậu càng ngày càng mạnh, vì vậy ánh mắt và tầm nhìn cũng trở nên rộng hơn”. “Nếu như cậu ở trong thôn trang nhỏ, cậu cho rằng người võ lực mạnh nhất chắc hẳn là đồ tề giết lợn ở cửa thôn”. “Sau khi vào trong trấn, chắc hẳn là tổng giáo đầu ở võ quán”. “Tiến vào thành phố lớn có thể gặp được Tông Sư, dõi mắt toàn tỉnh, toàn quốc, toàn thế giới…” “Thực lực càng mạnh, phương diện tiếp xúc cũng càng rộng!” Diệp Bắc Minh gật đầu. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói có lý. Cũng không phải là các võ giả trở nên mạnh mẽ. Mà những võ giả mạnh kia luôn tồn tại. Lúc anh vừa xuống núi, kẻ địch chỉ là vua Giang Nam, cấp bậc võ giả tiếp xúc đương nhiên cũng không cao.
Ghen tị, chấn động, kinh ngạc, bất ngờ.
Các loại biểu cảm chợt lóe rồi biến mất!
Bọn họ đều là thiên tài hàng đầu của các gia tộc Cổ Võ lớn.
Cũng mới chỉ là đệ tử ký danh của lão giả, không có tư cách làm đệ tự thân truyền.
Người tuổi trẻ kia lại có thể làm đệ tử thân truyền?
Phải biết rằng lão giả là một Võ Thánh!
Lại là minh chủ võ lâm tiền nhiệm của Long Quốc, Phong Cửu U!
Lão giả lắc đầu: “Được rồi, chúng ta đi thôi”.
“Đại hội Võ Đạo ba mươi năm một lần này sắp mở rồi, chúng ta phải lên đường”.
...
Trên đường về.
Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, vừa rồi có người nhòm ngó cậu, phát hiện ra chưa?”
Diệp Bắc Minh gật đầu: “Phát hiện ra rồi, cách bảy trăm mét, mười ba võ giả”.
“Trong đó có mười hai người thực lực từ Võ Hoàng đến Võ Tông”.
“Còn lão giả kia, tôi đoán hơn phân nữa là một Võ Thánh”.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục gật đầu: “Cậu đoán đúng, đó quả thật là Võ Thánh!”
Diệp Bắc Minh nghi ngờ: “Gần đâu thực lực võ giả gặp được sao càng ngày càng mạnh?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười giải thích: “Không phải thực lực võ giả cậu gặp được càng ngày càng mạnh, mà là cậu càng ngày càng mạnh, vì vậy ánh mắt và tầm nhìn cũng trở nên rộng hơn”.
“Nếu như cậu ở trong thôn trang nhỏ, cậu cho rằng người võ lực mạnh nhất chắc hẳn là đồ tề giết lợn ở cửa thôn”.
“Sau khi vào trong trấn, chắc hẳn là tổng giáo đầu ở võ quán”.
“Tiến vào thành phố lớn có thể gặp được Tông Sư, dõi mắt toàn tỉnh, toàn quốc, toàn thế giới…”
“Thực lực càng mạnh, phương diện tiếp xúc cũng càng rộng!”
Diệp Bắc Minh gật đầu.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói có lý.
Cũng không phải là các võ giả trở nên mạnh mẽ.
Mà những võ giả mạnh kia luôn tồn tại.
Lúc anh vừa xuống núi, kẻ địch chỉ là vua Giang Nam, cấp bậc võ giả tiếp xúc đương nhiên cũng không cao.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ghen tị, chấn động, kinh ngạc, bất ngờ. Các loại biểu cảm chợt lóe rồi biến mất! Bọn họ đều là thiên tài hàng đầu của các gia tộc Cổ Võ lớn. Cũng mới chỉ là đệ tử ký danh của lão giả, không có tư cách làm đệ tự thân truyền. Người tuổi trẻ kia lại có thể làm đệ tử thân truyền? Phải biết rằng lão giả là một Võ Thánh! Lại là minh chủ võ lâm tiền nhiệm của Long Quốc, Phong Cửu U! Lão giả lắc đầu: “Được rồi, chúng ta đi thôi”. “Đại hội Võ Đạo ba mươi năm một lần này sắp mở rồi, chúng ta phải lên đường”. ... Trên đường về. Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, vừa rồi có người nhòm ngó cậu, phát hiện ra chưa?” Diệp Bắc Minh gật đầu: “Phát hiện ra rồi, cách bảy trăm mét, mười ba võ giả”. “Trong đó có mười hai người thực lực từ Võ Hoàng đến Võ Tông”. “Còn lão giả kia, tôi đoán hơn phân nữa là một Võ Thánh”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục gật đầu: “Cậu đoán đúng, đó quả thật là Võ Thánh!” Diệp Bắc Minh nghi ngờ: “Gần đâu thực lực võ giả gặp được sao càng ngày càng mạnh?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười giải thích: “Không phải thực lực võ giả cậu gặp được càng ngày càng mạnh, mà là cậu càng ngày càng mạnh, vì vậy ánh mắt và tầm nhìn cũng trở nên rộng hơn”. “Nếu như cậu ở trong thôn trang nhỏ, cậu cho rằng người võ lực mạnh nhất chắc hẳn là đồ tề giết lợn ở cửa thôn”. “Sau khi vào trong trấn, chắc hẳn là tổng giáo đầu ở võ quán”. “Tiến vào thành phố lớn có thể gặp được Tông Sư, dõi mắt toàn tỉnh, toàn quốc, toàn thế giới…” “Thực lực càng mạnh, phương diện tiếp xúc cũng càng rộng!” Diệp Bắc Minh gật đầu. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói có lý. Cũng không phải là các võ giả trở nên mạnh mẽ. Mà những võ giả mạnh kia luôn tồn tại. Lúc anh vừa xuống núi, kẻ địch chỉ là vua Giang Nam, cấp bậc võ giả tiếp xúc đương nhiên cũng không cao.