Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 849: “Chúng tôi là vì nhà họ Diệp”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Dù mẹ tôi bị g**t ch*t, đối với nhà họ Diệp các người mà nói cũng không liên quan”. “Chỉ cần nhà họ Diệp không sao là được”. Đây không phải chính là hy sinh cái không quan trọng để bảo vệ những gì quan trọng nhất. Nhìn thấy Diệp Bắc Minh phân tích mạch lạc rõ ràng. Gọn gàng ngăn nắp. Diệp Ngưng Huyên thầm kêu không ổn rồi. Bởi vì Diệp Bắc Minh không phải nói nhà họ Diệp chúng ta, mà là… nhà họ Diệp các người! Một cách nói không thân thích. Diệp Ngưng Huyên giải thích: “Chúng tôi không tìm anh là vì để bảo vệ anh”. “Hơn nữa, năm đó quả thật đã xảy ra một vài chuyện, nhưng tuyệt đối không phải như anh nghĩ đâu”. “Chúng tôi là vì nhà họ Diệp”. Diệp Bắc Minh cười: “Để bảo vệ tôi?” “Vì nhà họ Diệp?” “Ha ha ha, thú vị”. “Vì nhà họ Diệp mà buông bỏ tôi?” Diệp Bắc Minh bật cười thành tiếng. “Năm năm trước, bố mẹ nuôi tôi bị giết, anh cả chết thảm, tôi bị người ta đuổi giết mấy tháng trời suýt chút nữa cũng chết”. “Nếu không phải chị Tiểu Yêu cứu tôi một mạng, bây giờ các người còn có thể đến tìm tôi được không?” “Bây giờ dường như nhà họ Diệp xảy ra vấn đề, các người chạy đến tìm tôi?” “Là muốn bảo tôi giúp đỡ cứu nhà họ Diệp?” Con ngươi Diệp Bắc Minh lạnh như băng, giống như liếc mắt nhìn thấy tâm tư của Diệp Ngưng Huyên. Diệp Ngưng Huyên bị chấn động! Cô ta quả thật là muốn nhờ Diệp Bắc Minh giúp đỡ. Không ngờ lại trực tiếp bị nhìn thấu! Cô ta có chút kinh hãi: “Anh…” Diệp Bắc Minh hạ lệnh đuổi khách: “Đi thong thả, không tiễn!”
“Dù mẹ tôi bị g**t ch*t, đối với nhà họ Diệp các người mà nói cũng không liên quan”.
“Chỉ cần nhà họ Diệp không sao là được”.
Đây không phải chính là hy sinh cái không quan trọng để bảo vệ những gì quan trọng nhất.
Nhìn thấy Diệp Bắc Minh phân tích mạch lạc rõ ràng.
Gọn gàng ngăn nắp.
Diệp Ngưng Huyên thầm kêu không ổn rồi.
Bởi vì Diệp Bắc Minh không phải nói nhà họ Diệp chúng ta, mà là… nhà họ Diệp các người!
Một cách nói không thân thích.
Diệp Ngưng Huyên giải thích: “Chúng tôi không tìm anh là vì để bảo vệ anh”.
“Hơn nữa, năm đó quả thật đã xảy ra một vài chuyện, nhưng tuyệt đối không phải như anh nghĩ đâu”.
“Chúng tôi là vì nhà họ Diệp”.
Diệp Bắc Minh cười: “Để bảo vệ tôi?”
“Vì nhà họ Diệp?”
“Ha ha ha, thú vị”.
“Vì nhà họ Diệp mà buông bỏ tôi?”
Diệp Bắc Minh bật cười thành tiếng.
“Năm năm trước, bố mẹ nuôi tôi bị giết, anh cả chết thảm, tôi bị người ta đuổi giết mấy tháng trời suýt chút nữa cũng chết”.
“Nếu không phải chị Tiểu Yêu cứu tôi một mạng, bây giờ các người còn có thể đến tìm tôi được không?”
“Bây giờ dường như nhà họ Diệp xảy ra vấn đề, các người chạy đến tìm tôi?”
“Là muốn bảo tôi giúp đỡ cứu nhà họ Diệp?”
Con ngươi Diệp Bắc Minh lạnh như băng, giống như liếc mắt nhìn thấy tâm tư của Diệp Ngưng Huyên.
Diệp Ngưng Huyên bị chấn động!
Cô ta quả thật là muốn nhờ Diệp Bắc Minh giúp đỡ.
Không ngờ lại trực tiếp bị nhìn thấu!
Cô ta có chút kinh hãi: “Anh…”
Diệp Bắc Minh hạ lệnh đuổi khách: “Đi thong thả, không tiễn!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Dù mẹ tôi bị g**t ch*t, đối với nhà họ Diệp các người mà nói cũng không liên quan”. “Chỉ cần nhà họ Diệp không sao là được”. Đây không phải chính là hy sinh cái không quan trọng để bảo vệ những gì quan trọng nhất. Nhìn thấy Diệp Bắc Minh phân tích mạch lạc rõ ràng. Gọn gàng ngăn nắp. Diệp Ngưng Huyên thầm kêu không ổn rồi. Bởi vì Diệp Bắc Minh không phải nói nhà họ Diệp chúng ta, mà là… nhà họ Diệp các người! Một cách nói không thân thích. Diệp Ngưng Huyên giải thích: “Chúng tôi không tìm anh là vì để bảo vệ anh”. “Hơn nữa, năm đó quả thật đã xảy ra một vài chuyện, nhưng tuyệt đối không phải như anh nghĩ đâu”. “Chúng tôi là vì nhà họ Diệp”. Diệp Bắc Minh cười: “Để bảo vệ tôi?” “Vì nhà họ Diệp?” “Ha ha ha, thú vị”. “Vì nhà họ Diệp mà buông bỏ tôi?” Diệp Bắc Minh bật cười thành tiếng. “Năm năm trước, bố mẹ nuôi tôi bị giết, anh cả chết thảm, tôi bị người ta đuổi giết mấy tháng trời suýt chút nữa cũng chết”. “Nếu không phải chị Tiểu Yêu cứu tôi một mạng, bây giờ các người còn có thể đến tìm tôi được không?” “Bây giờ dường như nhà họ Diệp xảy ra vấn đề, các người chạy đến tìm tôi?” “Là muốn bảo tôi giúp đỡ cứu nhà họ Diệp?” Con ngươi Diệp Bắc Minh lạnh như băng, giống như liếc mắt nhìn thấy tâm tư của Diệp Ngưng Huyên. Diệp Ngưng Huyên bị chấn động! Cô ta quả thật là muốn nhờ Diệp Bắc Minh giúp đỡ. Không ngờ lại trực tiếp bị nhìn thấu! Cô ta có chút kinh hãi: “Anh…” Diệp Bắc Minh hạ lệnh đuổi khách: “Đi thong thả, không tiễn!”