Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 858: “Tiểu đội sát thần?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh tiến vào trong mật thất.   Nửa tiếng sau, một bóng hình đi ra từ mật đạo.   Nhìn tất cả mọi thứ dưới mật thất ngầm của phủ Diệp, hơi kinh ngạc.   Diệp Bắc Minh mở mắt: “Hầu Tử, anh đến rồi à”.   Hầu Từ nhanh chóng bước vào.   Cảm thấy hơi lạnh lẽo!   Nửa tiếng trước, Diệp Bắc Minh gọi điện bảo anh ta đến phủ Diệp, anh ta bèn đến thẳng đây.   “Anh Diệp, nơi này là?”   Diệp Bắc Minh vỗ vai của anh ta, bảo anh ta ngồi xuống.   “Nơi này là mật thất ngầm của phủ Diệp, cũng là nơi tôi huấn luyện tiểu đội sát thần”.   Hầu Tử nghi hoặc: “Tiểu đội sát thần?”   Diệp Bắc Minh giải thích: “Cậu có thể hiểu tiểu đội sát thần như cẩm y vệ của triều Minh, gần giống như đặc vụ, sát thủ”.   Hầu Tử suy tư gật đầu.   Diệp Bắc Minh ngưng trọng nói: “Hầu Tử, tôi nói cho anh biết chuyện tiểu đội sát thần, chỉ là để sau này khi anh gặp nguy hiểm, có thể thông báo cho tiểu đội sát thần, bảo vệ bản thân”.   Anh cho Hầu Tử một số điện thoại.   Nếu gặp nguy hiểm, có thể gửi tin nhắn đến số này.   Tự nhiên sẽ có người ra tay giúp anh ta giải quyết rắc rối!   Hầu Tử gật đầu, ghi nhớ số điện thoại này.   Sắc mặt Diệp Bắc Minh nghiêm túc: “Hầu Tử, sở dĩ tôi nói với anh những chuyện này, là muốn để khi anh là một người bình thường, có sức mạnh đối kháng nguy hiểm”.   Hầu Tử gật đầu: “Anh Diệp, tôi hiểu”.   Diệp Bắc Minh nói tiếp: “Đồng thời, tôi cũng từng hứa với anh, sẽ dạy anh học võ”.   “Cho nên, bây giờ trước mắt anh có hai con đường”.   “Thứ nhất, tiếp tục làm một người bình thường”.   “Với nguồn lực hiện tại của tôi, cho anh làm một người giàu có nhất hành tỉnh Đông Nam, thậm chí là giàu nhất Long Quốc cũng không vấn đề gì”.   Hầu Tử bắt đầu thở gấp.   Anh ta biết Diệp Bắc Minh không nói đùa.   Đôi mắt rực lửa!   Thông qua sự quan sát trong thời gian này, Hầu Tử cũng biết, người anh em này của mình không tầm thường.   Hơn nữa còn vô cùng vô cùng lợi hại!   Chiến thần Vạn Lăng Phong của hành tỉnh Đông Nam cũng nghe anh sai bảo.   Hơn nữa.   Còn vô cùng cung kính với mình!   Lúc này.   Địa vị người giàu nhất Long Quốc chỉ ở trong tầm tay!   Nghĩ lại ban đầu anh ta đến Trung Hải, chẳng phải là vì kiếm tiền sao?   Chỉ cần mình gật đầu.   

 Diệp Bắc Minh tiến vào trong mật thất.  

 

Nửa tiếng sau, một bóng hình đi ra từ mật đạo.  

 

Nhìn tất cả mọi thứ dưới mật thất ngầm của phủ Diệp, hơi kinh ngạc.  

 

Diệp Bắc Minh mở mắt: “Hầu Tử, anh đến rồi à”.  

 

Hầu Từ nhanh chóng bước vào.  

 

Cảm thấy hơi lạnh lẽo!  

 

Nửa tiếng trước, Diệp Bắc Minh gọi điện bảo anh ta đến phủ Diệp, anh ta bèn đến thẳng đây.  

 

“Anh Diệp, nơi này là?”  

 

Diệp Bắc Minh vỗ vai của anh ta, bảo anh ta ngồi xuống.  

 

“Nơi này là mật thất ngầm của phủ Diệp, cũng là nơi tôi huấn luyện tiểu đội sát thần”.  

 

Hầu Tử nghi hoặc: “Tiểu đội sát thần?”  

 

Diệp Bắc Minh giải thích: “Cậu có thể hiểu tiểu đội sát thần như cẩm y vệ của triều Minh, gần giống như đặc vụ, sát thủ”.  

 

Hầu Tử suy tư gật đầu.  

 

Diệp Bắc Minh ngưng trọng nói: “Hầu Tử, tôi nói cho anh biết chuyện tiểu đội sát thần, chỉ là để sau này khi anh gặp nguy hiểm, có thể thông báo cho tiểu đội sát thần, bảo vệ bản thân”.  

 

Anh cho Hầu Tử một số điện thoại.  

 

Nếu gặp nguy hiểm, có thể gửi tin nhắn đến số này.  

 

Tự nhiên sẽ có người ra tay giúp anh ta giải quyết rắc rối!  

 

Hầu Tử gật đầu, ghi nhớ số điện thoại này.  

 

Sắc mặt Diệp Bắc Minh nghiêm túc: “Hầu Tử, sở dĩ tôi nói với anh những chuyện này, là muốn để khi anh là một người bình thường, có sức mạnh đối kháng nguy hiểm”.  

 

Hầu Tử gật đầu: “Anh Diệp, tôi hiểu”.  

 

Diệp Bắc Minh nói tiếp: “Đồng thời, tôi cũng từng hứa với anh, sẽ dạy anh học võ”.  

 

“Cho nên, bây giờ trước mắt anh có hai con đường”.  

 

“Thứ nhất, tiếp tục làm một người bình thường”.  

 

“Với nguồn lực hiện tại của tôi, cho anh làm một người giàu có nhất hành tỉnh Đông Nam, thậm chí là giàu nhất Long Quốc cũng không vấn đề gì”.  

 

Hầu Tử bắt đầu thở gấp.  

 

Anh ta biết Diệp Bắc Minh không nói đùa.  

 

Đôi mắt rực lửa!  

 

Thông qua sự quan sát trong thời gian này, Hầu Tử cũng biết, người anh em này của mình không tầm thường.  

 

Hơn nữa còn vô cùng vô cùng lợi hại!  

 

Chiến thần Vạn Lăng Phong của hành tỉnh Đông Nam cũng nghe anh sai bảo.  

 

Hơn nữa.  

 

Còn vô cùng cung kính với mình!  

 

Lúc này.  

 

Địa vị người giàu nhất Long Quốc chỉ ở trong tầm tay!  

 

Nghĩ lại ban đầu anh ta đến Trung Hải, chẳng phải là vì kiếm tiền sao?  

 

Chỉ cần mình gật đầu.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh tiến vào trong mật thất.   Nửa tiếng sau, một bóng hình đi ra từ mật đạo.   Nhìn tất cả mọi thứ dưới mật thất ngầm của phủ Diệp, hơi kinh ngạc.   Diệp Bắc Minh mở mắt: “Hầu Tử, anh đến rồi à”.   Hầu Từ nhanh chóng bước vào.   Cảm thấy hơi lạnh lẽo!   Nửa tiếng trước, Diệp Bắc Minh gọi điện bảo anh ta đến phủ Diệp, anh ta bèn đến thẳng đây.   “Anh Diệp, nơi này là?”   Diệp Bắc Minh vỗ vai của anh ta, bảo anh ta ngồi xuống.   “Nơi này là mật thất ngầm của phủ Diệp, cũng là nơi tôi huấn luyện tiểu đội sát thần”.   Hầu Tử nghi hoặc: “Tiểu đội sát thần?”   Diệp Bắc Minh giải thích: “Cậu có thể hiểu tiểu đội sát thần như cẩm y vệ của triều Minh, gần giống như đặc vụ, sát thủ”.   Hầu Tử suy tư gật đầu.   Diệp Bắc Minh ngưng trọng nói: “Hầu Tử, tôi nói cho anh biết chuyện tiểu đội sát thần, chỉ là để sau này khi anh gặp nguy hiểm, có thể thông báo cho tiểu đội sát thần, bảo vệ bản thân”.   Anh cho Hầu Tử một số điện thoại.   Nếu gặp nguy hiểm, có thể gửi tin nhắn đến số này.   Tự nhiên sẽ có người ra tay giúp anh ta giải quyết rắc rối!   Hầu Tử gật đầu, ghi nhớ số điện thoại này.   Sắc mặt Diệp Bắc Minh nghiêm túc: “Hầu Tử, sở dĩ tôi nói với anh những chuyện này, là muốn để khi anh là một người bình thường, có sức mạnh đối kháng nguy hiểm”.   Hầu Tử gật đầu: “Anh Diệp, tôi hiểu”.   Diệp Bắc Minh nói tiếp: “Đồng thời, tôi cũng từng hứa với anh, sẽ dạy anh học võ”.   “Cho nên, bây giờ trước mắt anh có hai con đường”.   “Thứ nhất, tiếp tục làm một người bình thường”.   “Với nguồn lực hiện tại của tôi, cho anh làm một người giàu có nhất hành tỉnh Đông Nam, thậm chí là giàu nhất Long Quốc cũng không vấn đề gì”.   Hầu Tử bắt đầu thở gấp.   Anh ta biết Diệp Bắc Minh không nói đùa.   Đôi mắt rực lửa!   Thông qua sự quan sát trong thời gian này, Hầu Tử cũng biết, người anh em này của mình không tầm thường.   Hơn nữa còn vô cùng vô cùng lợi hại!   Chiến thần Vạn Lăng Phong của hành tỉnh Đông Nam cũng nghe anh sai bảo.   Hơn nữa.   Còn vô cùng cung kính với mình!   Lúc này.   Địa vị người giàu nhất Long Quốc chỉ ở trong tầm tay!   Nghĩ lại ban đầu anh ta đến Trung Hải, chẳng phải là vì kiếm tiền sao?   Chỉ cần mình gật đầu.   

Chương 858: “Tiểu đội sát thần?”