Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 864: Quyền thế ngập trời!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bỗng nhiên. Một tiếng quát lớn truyền đến: "Diệp Bắc Minh, cậu đang làm cái gì đấy, cậu không có tên tuổi không có địa vị trong giới võ đạo, có tư cách ngồi ở vị trí của đảo quốc Đông Doanh sao?" Đám võ giả trong đại hội võ đạo đều nhìn qua. Người nói chuyện chính là một ông lão dáng người gầy yếu, có một loại khí tức khiến người ta cảm thấy cực kỳ nguy hiểm. "Là Bùi lão!" Mọi người chấn động. Bọn họ đã nhận ra ông lão vừa lên tiếng! "Nhà họ Bùi là gia tộc người thủ hộ của Long quốc, Bùi lão lại là một trong những trọng tài của đại hội võ đạo lần này”. "Ông ta đã tự mình mở miệng, Diệp Bắc Minh còn dám l* m*ng nữa ư?" Một số võ giả không ngừng cười lạnh. Bùi Thiên Nhận! Gia tộc ẩn môn nhà họ Bùi, Võ Tôn hậu kỳ, sắp đến đỉnh phong. Diệp Bắc Minh thờ ơ, không để ý đến Bùi Thiên Nhận. Diệp Cấm Thành kêu to không tốt: "Nguy rồi, gặp phải chuyện không may rồi!" Hàn Kim Long ở một bên mỉm cười: "Diệp lão ca đừng hoảng hốt, tôi tin tưởng Diệp tiên sinh”. "Ông nội, đó chính là nhà họ Bùi!", Hàn Nguyệt vô cùng lo lắng. Hàn Kim Long lại lắc đầu: "Nhà họ Bùi thì sao chứ?" "Lấy tính cách của Diệp tiên sinh, sẽ không có người nào có thể khiến cậu ấy sợ hãi, chỉ là nhà họ Bùi thôi, không trấn áp cậu ấy được!" Những người khác ở đây đều nhìn qua. Bùi Thiên Nhận thấy Diệp Bắc Minh không để ý đến mình, lửa giận trong lòng bốc lên: "Diệp Bắc Minh, lão phu nói với cậu đấy, cậu không nghe thấy sao?" "Còn không mau cút đi, Long quốc là một nước lớn, chúng ta phải có phong thái của một nước lớn!" "Cậu cướp đoạt vị trí của bạn bè Đông Doanh như vậy, cậu làm mất hết mặt mũi của Long quốc rồi!" Diệp Bắc Minh cười lạnh: "Ông nói với tôi như thế là chán sống rồi sao?" Một sát ý lạnh như băng đánh úp lại! Cái gì? Đậu má! Xung quanh chấn động! Trái tim của mọi người đều run lên, điên cuồng ngoáy lỗ tai mình. Mình nghe nhầm rồi sao? Diệp Bắc Minh lại còn nói Bùi Thiên Nhận chán sống? Cậu ấy không biết gia tộc người thủ hộ đại diện cho điều gì sao? Đó chính là thần bảo vệ của Long quốc, tất cả mọi chuyện trong giới võ đạo của Long quốc gần như đều do gia tộc người thủ hộ quyết định Quyền thế ngập trời! "Cậu muốn chết!" Bùi Thiên Nhận quát lớn một tiếng.
Bỗng nhiên.
Một tiếng quát lớn truyền đến: "Diệp Bắc Minh, cậu đang làm cái gì đấy, cậu không có tên tuổi không có địa vị trong giới võ đạo, có tư cách ngồi ở vị trí của đảo quốc Đông Doanh sao?"
Đám võ giả trong đại hội võ đạo đều nhìn qua.
Người nói chuyện chính là một ông lão dáng người gầy yếu, có một loại khí tức khiến người ta cảm thấy cực kỳ nguy hiểm.
"Là Bùi lão!"
Mọi người chấn động.
Bọn họ đã nhận ra ông lão vừa lên tiếng!
"Nhà họ Bùi là gia tộc người thủ hộ của Long quốc, Bùi lão lại là một trong những trọng tài của đại hội võ đạo lần này”.
"Ông ta đã tự mình mở miệng, Diệp Bắc Minh còn dám l* m*ng nữa ư?"
Một số võ giả không ngừng cười lạnh.
Bùi Thiên Nhận!
Gia tộc ẩn môn nhà họ Bùi, Võ Tôn hậu kỳ, sắp đến đỉnh phong.
Diệp Bắc Minh thờ ơ, không để ý đến Bùi Thiên Nhận.
Diệp Cấm Thành kêu to không tốt: "Nguy rồi, gặp phải chuyện không may rồi!"
Hàn Kim Long ở một bên mỉm cười: "Diệp lão ca đừng hoảng hốt, tôi tin tưởng Diệp tiên sinh”.
"Ông nội, đó chính là nhà họ Bùi!", Hàn Nguyệt vô cùng lo lắng.
Hàn Kim Long lại lắc đầu: "Nhà họ Bùi thì sao chứ?"
"Lấy tính cách của Diệp tiên sinh, sẽ không có người nào có thể khiến cậu ấy sợ hãi, chỉ là nhà họ Bùi thôi, không trấn áp cậu ấy được!"
Những người khác ở đây đều nhìn qua.
Bùi Thiên Nhận thấy Diệp Bắc Minh không để ý đến mình, lửa giận trong lòng bốc lên: "Diệp Bắc Minh, lão phu nói với cậu đấy, cậu không nghe thấy sao?"
"Còn không mau cút đi, Long quốc là một nước lớn, chúng ta phải có phong thái của một nước lớn!"
"Cậu cướp đoạt vị trí của bạn bè Đông Doanh như vậy, cậu làm mất hết mặt mũi của Long quốc rồi!"
Diệp Bắc Minh cười lạnh: "Ông nói với tôi như thế là chán sống rồi sao?"
Một sát ý lạnh như băng đánh úp lại!
Cái gì?
Đậu má!
Xung quanh chấn động!
Trái tim của mọi người đều run lên, điên cuồng ngoáy lỗ tai mình.
Mình nghe nhầm rồi sao?
Diệp Bắc Minh lại còn nói Bùi Thiên Nhận chán sống?
Cậu ấy không biết gia tộc người thủ hộ đại diện cho điều gì sao?
Đó chính là thần bảo vệ của Long quốc, tất cả mọi chuyện trong giới võ đạo của Long quốc gần như đều do gia tộc người thủ hộ quyết định
Quyền thế ngập trời!
"Cậu muốn chết!"
Bùi Thiên Nhận quát lớn một tiếng.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bỗng nhiên. Một tiếng quát lớn truyền đến: "Diệp Bắc Minh, cậu đang làm cái gì đấy, cậu không có tên tuổi không có địa vị trong giới võ đạo, có tư cách ngồi ở vị trí của đảo quốc Đông Doanh sao?" Đám võ giả trong đại hội võ đạo đều nhìn qua. Người nói chuyện chính là một ông lão dáng người gầy yếu, có một loại khí tức khiến người ta cảm thấy cực kỳ nguy hiểm. "Là Bùi lão!" Mọi người chấn động. Bọn họ đã nhận ra ông lão vừa lên tiếng! "Nhà họ Bùi là gia tộc người thủ hộ của Long quốc, Bùi lão lại là một trong những trọng tài của đại hội võ đạo lần này”. "Ông ta đã tự mình mở miệng, Diệp Bắc Minh còn dám l* m*ng nữa ư?" Một số võ giả không ngừng cười lạnh. Bùi Thiên Nhận! Gia tộc ẩn môn nhà họ Bùi, Võ Tôn hậu kỳ, sắp đến đỉnh phong. Diệp Bắc Minh thờ ơ, không để ý đến Bùi Thiên Nhận. Diệp Cấm Thành kêu to không tốt: "Nguy rồi, gặp phải chuyện không may rồi!" Hàn Kim Long ở một bên mỉm cười: "Diệp lão ca đừng hoảng hốt, tôi tin tưởng Diệp tiên sinh”. "Ông nội, đó chính là nhà họ Bùi!", Hàn Nguyệt vô cùng lo lắng. Hàn Kim Long lại lắc đầu: "Nhà họ Bùi thì sao chứ?" "Lấy tính cách của Diệp tiên sinh, sẽ không có người nào có thể khiến cậu ấy sợ hãi, chỉ là nhà họ Bùi thôi, không trấn áp cậu ấy được!" Những người khác ở đây đều nhìn qua. Bùi Thiên Nhận thấy Diệp Bắc Minh không để ý đến mình, lửa giận trong lòng bốc lên: "Diệp Bắc Minh, lão phu nói với cậu đấy, cậu không nghe thấy sao?" "Còn không mau cút đi, Long quốc là một nước lớn, chúng ta phải có phong thái của một nước lớn!" "Cậu cướp đoạt vị trí của bạn bè Đông Doanh như vậy, cậu làm mất hết mặt mũi của Long quốc rồi!" Diệp Bắc Minh cười lạnh: "Ông nói với tôi như thế là chán sống rồi sao?" Một sát ý lạnh như băng đánh úp lại! Cái gì? Đậu má! Xung quanh chấn động! Trái tim của mọi người đều run lên, điên cuồng ngoáy lỗ tai mình. Mình nghe nhầm rồi sao? Diệp Bắc Minh lại còn nói Bùi Thiên Nhận chán sống? Cậu ấy không biết gia tộc người thủ hộ đại diện cho điều gì sao? Đó chính là thần bảo vệ của Long quốc, tất cả mọi chuyện trong giới võ đạo của Long quốc gần như đều do gia tộc người thủ hộ quyết định Quyền thế ngập trời! "Cậu muốn chết!" Bùi Thiên Nhận quát lớn một tiếng.