Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 866: "Tội không thể tha thứ!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh có thể làm ra việc này, tất cả đều là sư tỷ sau lưng cậu ta tạo ra!   Bây giờ xem ra, kẻ này không phải người bình thường.   Thực lực không thể khinh thường!   Trong ba lão già đỡ được Bùi Thiên Nhận.   Một người lạnh lùng nói: "Diệp Bắc Minh, cậu đúng là to gan, lại dám ra tay với trọng tài của đại hội võ đạo?"   Khương Thất Huyền đến từ nhà họ Khương Cổ Võ.   Một trong những trọng tài của đại hội võ đạo.   Diệp Bắc Minh không chút khách khí nói: "Là ông ta ra tay với tôi trước, một quyền của tôi không đánh chết ông ta đã là may mắn rồi”.   Vừa rồi Diệp Bắc Minh không hề dùng Long Đế Quyết.   Chỉ dùng thương long kình mà thôi!   Mới một quyền mà Bùi Thiên Nhận đã không chịu nổi!   Nếu dùng cả Long Đế Quyết, Bùi Thiên Nhận đã sớm hóa thành mưa máu dưới một quyền đó rồi!   Một lão già khác nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: "Diệp Bắc Minh, cậu muốn đại náo đại hội võ đạo đúng không?"   Vân Phá Tiêu đến từ gia tộc lánh đời, nhà họ Vân.   Một trong những trọng tài của đại hội võ đạo.Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhìn Vân Phá Tiêu: "Xen vào việc của người khác sao, muốn cùng chết với hai lão già này à?"   "Cậu… Cậu nói cái gì?"   Ngay cả người có thân phận như Vân Phá Tiêu cũng phải sửng sốt.   Ông ta có nằm mơ cũng không nghĩ đến Diệp Bắc Minh lại trả lời mình như thế.   "Cậu!"   Một ngọn lửa giận ngút trời trong nháy mắt tràn ngập hai mắt của Vân Phá Tiêu: "Được, được lắm, được lắm!"   "Diệp Bắc Minh, cậu dám không coi quy định của đại hội võ đạo ra gì, một mình cướp đoạt vị trí của quốc gia khác, còn làm trọng tài bị thương!"   "Tội không thể tha thứ!"   "Người đâu, bắt tên này lại cho tôi, phế bỏ tu vi của cậu ta, nhốt trong núi Nhật Nguyệt!"   "Rõ!"   Ba mươi bóng người kh*ng b* xuất hiện.   Bọn họ mặc trang phục giống nhau, xếp hàng chỉnh tề, không ngờ đều là cảnh giới Võ Tôn từ sơ kỳ đến trung kỳ.   "Trời!"   Võ giả ở đây nhìn thấy ba mươi người này đều tê dại cả da đầu, hít một hơi lạnh.   Đây là đội chấp pháp thủ hộ của Long quốc!   Có bọn họ tọa trấn Long quốc, võ giả của những quốc gia khác mới không dám tới xâm phạm.   Ba mươi người thủ hộ của đội chấp pháp lao lên, ánh mắt của mỗi người đều lạnh như băng.   Miyako Aiko suýt nữa cười ra tiếng, trong lòng thầm nghĩ: “Haha, ngu xuẩn! Đắc tội gia tộc người thủ hộ của Long quốc, chắc chắn anh sẽ phải chết!”   “Người Long quốc cũng quá ngu xuẩn, chỉ biết nội chiến? Haha!”   Miyako Aiko cực kỳ vui vẻ.  

Diệp Bắc Minh có thể làm ra việc này, tất cả đều là sư tỷ sau lưng cậu ta tạo ra!  

 

Bây giờ xem ra, kẻ này không phải người bình thường.  

 

Thực lực không thể khinh thường!  

 

Trong ba lão già đỡ được Bùi Thiên Nhận.  

 

Một người lạnh lùng nói: "Diệp Bắc Minh, cậu đúng là to gan, lại dám ra tay với trọng tài của đại hội võ đạo?"  

 

Khương Thất Huyền đến từ nhà họ Khương Cổ Võ.  

 

Một trong những trọng tài của đại hội võ đạo.  

 

Diệp Bắc Minh không chút khách khí nói: "Là ông ta ra tay với tôi trước, một quyền của tôi không đánh chết ông ta đã là may mắn rồi”.  

 

Vừa rồi Diệp Bắc Minh không hề dùng Long Đế Quyết.  

 

Chỉ dùng thương long kình mà thôi!  

 

Mới một quyền mà Bùi Thiên Nhận đã không chịu nổi!  

 

Nếu dùng cả Long Đế Quyết, Bùi Thiên Nhận đã sớm hóa thành mưa máu dưới một quyền đó rồi!  

 

Một lão già khác nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: "Diệp Bắc Minh, cậu muốn đại náo đại hội võ đạo đúng không?"  

 

Vân Phá Tiêu đến từ gia tộc lánh đời, nhà họ Vân.  

 

Một trong những trọng tài của đại hội võ đạo.

Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhìn Vân Phá Tiêu: "Xen vào việc của người khác sao, muốn cùng chết với hai lão già này à?"  

 

"Cậu… Cậu nói cái gì?"  

 

Ngay cả người có thân phận như Vân Phá Tiêu cũng phải sửng sốt.  

 

Ông ta có nằm mơ cũng không nghĩ đến Diệp Bắc Minh lại trả lời mình như thế.  

 

"Cậu!"  

 

Một ngọn lửa giận ngút trời trong nháy mắt tràn ngập hai mắt của Vân Phá Tiêu: "Được, được lắm, được lắm!"  

 

"Diệp Bắc Minh, cậu dám không coi quy định của đại hội võ đạo ra gì, một mình cướp đoạt vị trí của quốc gia khác, còn làm trọng tài bị thương!"  

 

"Tội không thể tha thứ!"  

 

"Người đâu, bắt tên này lại cho tôi, phế bỏ tu vi của cậu ta, nhốt trong núi Nhật Nguyệt!"  

 

"Rõ!"  

 

Ba mươi bóng người kh*ng b* xuất hiện.  

 

Bọn họ mặc trang phục giống nhau, xếp hàng chỉnh tề, không ngờ đều là cảnh giới Võ Tôn từ sơ kỳ đến trung kỳ.  

 

"Trời!"  

 

Võ giả ở đây nhìn thấy ba mươi người này đều tê dại cả da đầu, hít một hơi lạnh.  

 

Đây là đội chấp pháp thủ hộ của Long quốc!  

 

Có bọn họ tọa trấn Long quốc, võ giả của những quốc gia khác mới không dám tới xâm phạm.  

 

Ba mươi người thủ hộ của đội chấp pháp lao lên, ánh mắt của mỗi người đều lạnh như băng.  

 

Miyako Aiko suýt nữa cười ra tiếng, trong lòng thầm nghĩ: “Haha, ngu xuẩn! Đắc tội gia tộc người thủ hộ của Long quốc, chắc chắn anh sẽ phải chết!”  

 

“Người Long quốc cũng quá ngu xuẩn, chỉ biết nội chiến? Haha!”  

 

Miyako Aiko cực kỳ vui vẻ.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh có thể làm ra việc này, tất cả đều là sư tỷ sau lưng cậu ta tạo ra!   Bây giờ xem ra, kẻ này không phải người bình thường.   Thực lực không thể khinh thường!   Trong ba lão già đỡ được Bùi Thiên Nhận.   Một người lạnh lùng nói: "Diệp Bắc Minh, cậu đúng là to gan, lại dám ra tay với trọng tài của đại hội võ đạo?"   Khương Thất Huyền đến từ nhà họ Khương Cổ Võ.   Một trong những trọng tài của đại hội võ đạo.   Diệp Bắc Minh không chút khách khí nói: "Là ông ta ra tay với tôi trước, một quyền của tôi không đánh chết ông ta đã là may mắn rồi”.   Vừa rồi Diệp Bắc Minh không hề dùng Long Đế Quyết.   Chỉ dùng thương long kình mà thôi!   Mới một quyền mà Bùi Thiên Nhận đã không chịu nổi!   Nếu dùng cả Long Đế Quyết, Bùi Thiên Nhận đã sớm hóa thành mưa máu dưới một quyền đó rồi!   Một lão già khác nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: "Diệp Bắc Minh, cậu muốn đại náo đại hội võ đạo đúng không?"   Vân Phá Tiêu đến từ gia tộc lánh đời, nhà họ Vân.   Một trong những trọng tài của đại hội võ đạo.Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhìn Vân Phá Tiêu: "Xen vào việc của người khác sao, muốn cùng chết với hai lão già này à?"   "Cậu… Cậu nói cái gì?"   Ngay cả người có thân phận như Vân Phá Tiêu cũng phải sửng sốt.   Ông ta có nằm mơ cũng không nghĩ đến Diệp Bắc Minh lại trả lời mình như thế.   "Cậu!"   Một ngọn lửa giận ngút trời trong nháy mắt tràn ngập hai mắt của Vân Phá Tiêu: "Được, được lắm, được lắm!"   "Diệp Bắc Minh, cậu dám không coi quy định của đại hội võ đạo ra gì, một mình cướp đoạt vị trí của quốc gia khác, còn làm trọng tài bị thương!"   "Tội không thể tha thứ!"   "Người đâu, bắt tên này lại cho tôi, phế bỏ tu vi của cậu ta, nhốt trong núi Nhật Nguyệt!"   "Rõ!"   Ba mươi bóng người kh*ng b* xuất hiện.   Bọn họ mặc trang phục giống nhau, xếp hàng chỉnh tề, không ngờ đều là cảnh giới Võ Tôn từ sơ kỳ đến trung kỳ.   "Trời!"   Võ giả ở đây nhìn thấy ba mươi người này đều tê dại cả da đầu, hít một hơi lạnh.   Đây là đội chấp pháp thủ hộ của Long quốc!   Có bọn họ tọa trấn Long quốc, võ giả của những quốc gia khác mới không dám tới xâm phạm.   Ba mươi người thủ hộ của đội chấp pháp lao lên, ánh mắt của mỗi người đều lạnh như băng.   Miyako Aiko suýt nữa cười ra tiếng, trong lòng thầm nghĩ: “Haha, ngu xuẩn! Đắc tội gia tộc người thủ hộ của Long quốc, chắc chắn anh sẽ phải chết!”   “Người Long quốc cũng quá ngu xuẩn, chỉ biết nội chiến? Haha!”   Miyako Aiko cực kỳ vui vẻ.  

Chương 866: "Tội không thể tha thứ!"