Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 886: “Đây là hình nộm”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Tiểu sư đệ, sao thế?” Cửu sư tỷ lập tức lao ra từ trong phòng tắm. Chân không đạp trên đất. Ngay cả quần áo cũng không kịp mặc! Da thịt trắng sữa không một chút tỳ vết. Ánh trăng chiếu trên người cô ấy, hào quang động lòng người. Hoàng hậu Hồng Đào nhìn Diệp Bắc Minh vẫn ngồi trên ghế sofa. Đồ đạc xung quanh nhà hóa thành mạt vụn bay tán loạn bốn phương tám hướng. “Phù!” Hoàng hậu Hồng Đào thở phào nhẹ nhõm: “Không sao, chị còn tưởng có chuyện gì”. “Không sao thì tốt, không sao thì tốt”. Cửu sư tỷ vỗ ngực. Một khắc sau. Mắt đẹp của cô ấy chấn động: “Ơ?” “Đột phá rồi! Võ Hoàng trung kỳ!” Hoàng hậu Hồng Đào kinh hãi!!! Một lúc sau mới hít một hơi. “Thật là động thái nhỏ, tốc độ phổ cập!” Xoay người tiến vào phòng tắm, tiếp tục tắm rửa. ... Giờ phút này. Diệp Bắc Minh đã mở tầng thứ năm tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Phía trước chỉ có một sân thượng. Phía trên có một đan đỉnh màu đen! Bên cạnh đan đỉnh có một người đang đứng. Lúc Diệp Bắc Minh nhìn thấy người này cũng bị dọa cho giật mình. Nhìn cẩn thận thì lại là người giả do một kim loại thần bí chế tạo thành. Không nhìn ra một khe hở, cảm giác vô cùng áp bức! Ánh mắt Diệp Bắc Minh rơi trên đan đỉnh: “Đỉnh này cấp bậc gì?” Bốn chân. Hình vuông. Trên đỉnh có khắc hai chữ ‘Thiên Cực’. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: “Đỉnh Thiên Cực giúp cậu luyện chế đan dược dưới thiên phẩm, chắc chắn đủ dùng”. Diệp Bắc Minh lại chỉ vào người kim loại bên cạnh: “Người này thì sao?” “Đây là hình nộm”. Diệp Bắc Minh hoài nghi: “Hình nộm?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Đúng vậy”.
“Tiểu sư đệ, sao thế?”
Cửu sư tỷ lập tức lao ra từ trong phòng tắm.
Chân không đạp trên đất.
Ngay cả quần áo cũng không kịp mặc!
Da thịt trắng sữa không một chút tỳ vết.
Ánh trăng chiếu trên người cô ấy, hào quang động lòng người.
Hoàng hậu Hồng Đào nhìn Diệp Bắc Minh vẫn ngồi trên ghế sofa.
Đồ đạc xung quanh nhà hóa thành mạt vụn bay tán loạn bốn phương tám hướng.
“Phù!”
Hoàng hậu Hồng Đào thở phào nhẹ nhõm: “Không sao, chị còn tưởng có chuyện gì”.
“Không sao thì tốt, không sao thì tốt”.
Cửu sư tỷ vỗ ngực.
Một khắc sau.
Mắt đẹp của cô ấy chấn động: “Ơ?”
“Đột phá rồi! Võ Hoàng trung kỳ!”
Hoàng hậu Hồng Đào kinh hãi!!!
Một lúc sau mới hít một hơi.
“Thật là động thái nhỏ, tốc độ phổ cập!”
Xoay người tiến vào phòng tắm, tiếp tục tắm rửa.
...
Giờ phút này.
Diệp Bắc Minh đã mở tầng thứ năm tháp Càn Khôn Trấn Ngục.
Phía trước chỉ có một sân thượng.
Phía trên có một đan đỉnh màu đen!
Bên cạnh đan đỉnh có một người đang đứng.
Lúc Diệp Bắc Minh nhìn thấy người này cũng bị dọa cho giật mình.
Nhìn cẩn thận thì lại là người giả do một kim loại thần bí chế tạo thành.
Không nhìn ra một khe hở, cảm giác vô cùng áp bức!
Ánh mắt Diệp Bắc Minh rơi trên đan đỉnh: “Đỉnh này cấp bậc gì?”
Bốn chân.
Hình vuông.
Trên đỉnh có khắc hai chữ ‘Thiên Cực’.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: “Đỉnh Thiên Cực giúp cậu luyện chế đan dược dưới thiên phẩm, chắc chắn đủ dùng”.
Diệp Bắc Minh lại chỉ vào người kim loại bên cạnh: “Người này thì sao?”
“Đây là hình nộm”.
Diệp Bắc Minh hoài nghi: “Hình nộm?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Đúng vậy”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Tiểu sư đệ, sao thế?” Cửu sư tỷ lập tức lao ra từ trong phòng tắm. Chân không đạp trên đất. Ngay cả quần áo cũng không kịp mặc! Da thịt trắng sữa không một chút tỳ vết. Ánh trăng chiếu trên người cô ấy, hào quang động lòng người. Hoàng hậu Hồng Đào nhìn Diệp Bắc Minh vẫn ngồi trên ghế sofa. Đồ đạc xung quanh nhà hóa thành mạt vụn bay tán loạn bốn phương tám hướng. “Phù!” Hoàng hậu Hồng Đào thở phào nhẹ nhõm: “Không sao, chị còn tưởng có chuyện gì”. “Không sao thì tốt, không sao thì tốt”. Cửu sư tỷ vỗ ngực. Một khắc sau. Mắt đẹp của cô ấy chấn động: “Ơ?” “Đột phá rồi! Võ Hoàng trung kỳ!” Hoàng hậu Hồng Đào kinh hãi!!! Một lúc sau mới hít một hơi. “Thật là động thái nhỏ, tốc độ phổ cập!” Xoay người tiến vào phòng tắm, tiếp tục tắm rửa. ... Giờ phút này. Diệp Bắc Minh đã mở tầng thứ năm tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Phía trước chỉ có một sân thượng. Phía trên có một đan đỉnh màu đen! Bên cạnh đan đỉnh có một người đang đứng. Lúc Diệp Bắc Minh nhìn thấy người này cũng bị dọa cho giật mình. Nhìn cẩn thận thì lại là người giả do một kim loại thần bí chế tạo thành. Không nhìn ra một khe hở, cảm giác vô cùng áp bức! Ánh mắt Diệp Bắc Minh rơi trên đan đỉnh: “Đỉnh này cấp bậc gì?” Bốn chân. Hình vuông. Trên đỉnh có khắc hai chữ ‘Thiên Cực’. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: “Đỉnh Thiên Cực giúp cậu luyện chế đan dược dưới thiên phẩm, chắc chắn đủ dùng”. Diệp Bắc Minh lại chỉ vào người kim loại bên cạnh: “Người này thì sao?” “Đây là hình nộm”. Diệp Bắc Minh hoài nghi: “Hình nộm?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Đúng vậy”.