Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 890: Vô cùng khiêm tốn.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Phía dưới mặc quần yoga. Dáng người hoàn hảo được thể hiện ra hoàn toàn. Không có chút mỡ thừa! Cô ấy nhìn thấy Diệp Bắc Minh tỉnh lại, bèn dừng tập, cười nói: “Tiểu sư đệ, cuối cùng đệ cũng tỉnh rồi”. Diệp Bắc Minh nhìn xung quanh: “Đây là do đệ gây ra à?” Hoàng hậu Hồng Đào cười nói: “Chẳng lẽ là tỷ gây ra?” “Không sao, tỷ cho người tu sửa lại là được, ngược lại là tiểu sử đệ đột phá một cảnh giới, mà vận vững vàng ba ngày ba đêm”. Căn nhà không thành vấn đề. Tiểu sư đệ không sao là được. Diệp Bắc Minh ngẩn người: “Đã qua ba ngày rồi hả?” Anh và hình nộm chiến đấu không biết bao nhiêu lần, đã quên cả thời gian. Hoàng hậu Hồng Đào cười gật đầu: “Đúng thế, ngày đầu tiên đã có người đến tìm đệ”. “Nhưng bị tỷ đuổi đi rồi, bây giờ có lẽ đang ở bên ngoài đợi đệ đấy”. Diệp Bắc Minh bất ngờ: “Ai tìm đệ?” Hoàng hậu Hồng Đào trả lời: “Người của quan chức Long Quốc”. Diệp Bắc Minh cau mày: “Cửu sư tỷ, đệ đi xem sao”. Đi ra khỏi tầng của cửu sư tỷ, quả nhiên anh gặp được mấy người đàn ông ở lối cầu thang. Một người trong đó là Đường Thiên Ngạo! Đám người còn lại đều là lãnh đạo cấp cao của hiệp hội võ đạo Long Quốc. Đường Thiên Ngạo nhìn thấy Diệp Bắc Minh, trực tiếp khom lưng chín mươi độ: “Cậu Diệp, cậu còn nhớ tôi không?” “Trước đây khi ở tổng bộ hiệp hội võ đạo, là tôi có mắt không thấy thái sơn”. “Mong cậu lượng thứ bỏ quá cho!” Đường Thiên Ngạo khom lưng khụy gối. Cúi đầu khom lưng. Vô cùng khiêm tốn. Chuyện ở đỉnh núi Nhật Nguyệt tỉnh Bảo Đảo ba ngày trước đã truyền về Long Quốc, sớm đã khiến giới võ đạo bên ngoài sôi sục. Danh tiếng của Diệp Bắc Minh đã truyền khắp giới võ đạo Long Quốc. Cho dù là ở gia tộc ẩn thế, gia tộc cổ võ, anh cũng vô cùng nổi tiếng. “Bái kiến cậu Diệp!”
Phía dưới mặc quần yoga.
Dáng người hoàn hảo được thể hiện ra hoàn toàn.
Không có chút mỡ thừa!
Cô ấy nhìn thấy Diệp Bắc Minh tỉnh lại, bèn dừng tập, cười nói: “Tiểu sư đệ, cuối cùng đệ cũng tỉnh rồi”.
Diệp Bắc Minh nhìn xung quanh: “Đây là do đệ gây ra à?”
Hoàng hậu Hồng Đào cười nói: “Chẳng lẽ là tỷ gây ra?”
“Không sao, tỷ cho người tu sửa lại là được, ngược lại là tiểu sử đệ đột phá một cảnh giới, mà vận vững vàng ba ngày ba đêm”.
Căn nhà không thành vấn đề.
Tiểu sư đệ không sao là được.
Diệp Bắc Minh ngẩn người: “Đã qua ba ngày rồi hả?”
Anh và hình nộm chiến đấu không biết bao nhiêu lần, đã quên cả thời gian.
Hoàng hậu Hồng Đào cười gật đầu: “Đúng thế, ngày đầu tiên đã có người đến tìm đệ”.
“Nhưng bị tỷ đuổi đi rồi, bây giờ có lẽ đang ở bên ngoài đợi đệ đấy”.
Diệp Bắc Minh bất ngờ: “Ai tìm đệ?”
Hoàng hậu Hồng Đào trả lời: “Người của quan chức Long Quốc”.
Diệp Bắc Minh cau mày: “Cửu sư tỷ, đệ đi xem sao”.
Đi ra khỏi tầng của cửu sư tỷ, quả nhiên anh gặp được mấy người đàn ông ở lối cầu thang.
Một người trong đó là Đường Thiên Ngạo!
Đám người còn lại đều là lãnh đạo cấp cao của hiệp hội võ đạo Long Quốc.
Đường Thiên Ngạo nhìn thấy Diệp Bắc Minh, trực tiếp khom lưng chín mươi độ: “Cậu Diệp, cậu còn nhớ tôi không?”
“Trước đây khi ở tổng bộ hiệp hội võ đạo, là tôi có mắt không thấy thái sơn”.
“Mong cậu lượng thứ bỏ quá cho!”
Đường Thiên Ngạo khom lưng khụy gối.
Cúi đầu khom lưng.
Vô cùng khiêm tốn.
Chuyện ở đỉnh núi Nhật Nguyệt tỉnh Bảo Đảo ba ngày trước đã truyền về Long Quốc, sớm đã khiến giới võ đạo bên ngoài sôi sục.
Danh tiếng của Diệp Bắc Minh đã truyền khắp giới võ đạo Long Quốc.
Cho dù là ở gia tộc ẩn thế, gia tộc cổ võ, anh cũng vô cùng nổi tiếng.
“Bái kiến cậu Diệp!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Phía dưới mặc quần yoga. Dáng người hoàn hảo được thể hiện ra hoàn toàn. Không có chút mỡ thừa! Cô ấy nhìn thấy Diệp Bắc Minh tỉnh lại, bèn dừng tập, cười nói: “Tiểu sư đệ, cuối cùng đệ cũng tỉnh rồi”. Diệp Bắc Minh nhìn xung quanh: “Đây là do đệ gây ra à?” Hoàng hậu Hồng Đào cười nói: “Chẳng lẽ là tỷ gây ra?” “Không sao, tỷ cho người tu sửa lại là được, ngược lại là tiểu sử đệ đột phá một cảnh giới, mà vận vững vàng ba ngày ba đêm”. Căn nhà không thành vấn đề. Tiểu sư đệ không sao là được. Diệp Bắc Minh ngẩn người: “Đã qua ba ngày rồi hả?” Anh và hình nộm chiến đấu không biết bao nhiêu lần, đã quên cả thời gian. Hoàng hậu Hồng Đào cười gật đầu: “Đúng thế, ngày đầu tiên đã có người đến tìm đệ”. “Nhưng bị tỷ đuổi đi rồi, bây giờ có lẽ đang ở bên ngoài đợi đệ đấy”. Diệp Bắc Minh bất ngờ: “Ai tìm đệ?” Hoàng hậu Hồng Đào trả lời: “Người của quan chức Long Quốc”. Diệp Bắc Minh cau mày: “Cửu sư tỷ, đệ đi xem sao”. Đi ra khỏi tầng của cửu sư tỷ, quả nhiên anh gặp được mấy người đàn ông ở lối cầu thang. Một người trong đó là Đường Thiên Ngạo! Đám người còn lại đều là lãnh đạo cấp cao của hiệp hội võ đạo Long Quốc. Đường Thiên Ngạo nhìn thấy Diệp Bắc Minh, trực tiếp khom lưng chín mươi độ: “Cậu Diệp, cậu còn nhớ tôi không?” “Trước đây khi ở tổng bộ hiệp hội võ đạo, là tôi có mắt không thấy thái sơn”. “Mong cậu lượng thứ bỏ quá cho!” Đường Thiên Ngạo khom lưng khụy gối. Cúi đầu khom lưng. Vô cùng khiêm tốn. Chuyện ở đỉnh núi Nhật Nguyệt tỉnh Bảo Đảo ba ngày trước đã truyền về Long Quốc, sớm đã khiến giới võ đạo bên ngoài sôi sục. Danh tiếng của Diệp Bắc Minh đã truyền khắp giới võ đạo Long Quốc. Cho dù là ở gia tộc ẩn thế, gia tộc cổ võ, anh cũng vô cùng nổi tiếng. “Bái kiến cậu Diệp!”