Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 895: Không thể nhận ra là ai.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Giọng của một người đàn ông vang lên: “Tao là ai không quan trọng, quan trọng là”. “Tao biết tung tích của mẹ mày, tao biết bà ấy đã đi đâu!” Giọng nói đã được xử lý đặc biệt. Không thể nhận ra là ai. Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhả ra một chữ: “Nói!” “Ha ha ha!” Đối phương điên cuồng cười lớn: “Diệp Bắc Minh, mày cho rằng mày là ai?” “Mày là ông trời sao, chúng ta cách qua điện thoại đó”. “Tao không nói thì mày có thể làm gì được tao?” Diệp Bắc Minh cười lạnh lùng một tiếng: “Vậy mày đợi chết đi”. Trực tiếp tắt máy. Dứt khoát nhanh gọn. Không cho đối phương cơ hội được nói! Vãi! Đối phương thộn mặt, mình còn chưa nói ra lời uy h**p nữa mà. Sao Diệp Bắc Minh lại tắt máy rồi? … Anh trở về nơi ở của Cửu sư tỷ. Mùi thơm của đồ ăn ập đến. Diệp Bắc Minh đẩy cửa đi vào, cửu sư tỷ cười vui vẻ: “Tiểu sư đệ, đệ về rồi à”. “Đệ tu luyện ba ngày không ăn cơm, tỷ sợ đệ đói chết đấy”. “Mau đến ăn cơm đi”. Diệp Bắc Minh đi đến. Anh ngồi xuống vừa ăn vừa nói: “Cửu sư tỷ, giúp đệ một việc”. “Việc gì?” Cửu sư tỷ gắp thức ăn cho Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh trực tiếp lấy điện thoại ra, mở nhật ký điện thoại. Chỉ vào một số trong đó: “Điều tra vị trí của số thuê bao này cho đệ, tốt nhất có thể điều tra chủ nhân của nó”. “Đơn giản, đệ yên tâm ăn cơm trước đi”. Cửu sư tỷ cười nói: “Ăn cơm xong, tỷ nói hết thông tin cho đệ”. “Được”. Sau đó.
Giọng của một người đàn ông vang lên: “Tao là ai không quan trọng, quan trọng là”.
“Tao biết tung tích của mẹ mày, tao biết bà ấy đã đi đâu!”
Giọng nói đã được xử lý đặc biệt.
Không thể nhận ra là ai.
Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhả ra một chữ: “Nói!”
“Ha ha ha!”
Đối phương điên cuồng cười lớn: “Diệp Bắc Minh, mày cho rằng mày là ai?”
“Mày là ông trời sao, chúng ta cách qua điện thoại đó”.
“Tao không nói thì mày có thể làm gì được tao?”
Diệp Bắc Minh cười lạnh lùng một tiếng: “Vậy mày đợi chết đi”.
Trực tiếp tắt máy.
Dứt khoát nhanh gọn.
Không cho đối phương cơ hội được nói!
Vãi!
Đối phương thộn mặt, mình còn chưa nói ra lời uy h**p nữa mà.
Sao Diệp Bắc Minh lại tắt máy rồi?
…
Anh trở về nơi ở của Cửu sư tỷ.
Mùi thơm của đồ ăn ập đến.
Diệp Bắc Minh đẩy cửa đi vào, cửu sư tỷ cười vui vẻ: “Tiểu sư đệ, đệ về rồi à”.
“Đệ tu luyện ba ngày không ăn cơm, tỷ sợ đệ đói chết đấy”.
“Mau đến ăn cơm đi”.
Diệp Bắc Minh đi đến.
Anh ngồi xuống vừa ăn vừa nói: “Cửu sư tỷ, giúp đệ một việc”.
“Việc gì?”
Cửu sư tỷ gắp thức ăn cho Diệp Bắc Minh.
Diệp Bắc Minh trực tiếp lấy điện thoại ra, mở nhật ký điện thoại.
Chỉ vào một số trong đó: “Điều tra vị trí của số thuê bao này cho đệ, tốt nhất có thể điều tra chủ nhân của nó”.
“Đơn giản, đệ yên tâm ăn cơm trước đi”.
Cửu sư tỷ cười nói: “Ăn cơm xong, tỷ nói hết thông tin cho đệ”.
“Được”.
Sau đó.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Giọng của một người đàn ông vang lên: “Tao là ai không quan trọng, quan trọng là”. “Tao biết tung tích của mẹ mày, tao biết bà ấy đã đi đâu!” Giọng nói đã được xử lý đặc biệt. Không thể nhận ra là ai. Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhả ra một chữ: “Nói!” “Ha ha ha!” Đối phương điên cuồng cười lớn: “Diệp Bắc Minh, mày cho rằng mày là ai?” “Mày là ông trời sao, chúng ta cách qua điện thoại đó”. “Tao không nói thì mày có thể làm gì được tao?” Diệp Bắc Minh cười lạnh lùng một tiếng: “Vậy mày đợi chết đi”. Trực tiếp tắt máy. Dứt khoát nhanh gọn. Không cho đối phương cơ hội được nói! Vãi! Đối phương thộn mặt, mình còn chưa nói ra lời uy h**p nữa mà. Sao Diệp Bắc Minh lại tắt máy rồi? … Anh trở về nơi ở của Cửu sư tỷ. Mùi thơm của đồ ăn ập đến. Diệp Bắc Minh đẩy cửa đi vào, cửu sư tỷ cười vui vẻ: “Tiểu sư đệ, đệ về rồi à”. “Đệ tu luyện ba ngày không ăn cơm, tỷ sợ đệ đói chết đấy”. “Mau đến ăn cơm đi”. Diệp Bắc Minh đi đến. Anh ngồi xuống vừa ăn vừa nói: “Cửu sư tỷ, giúp đệ một việc”. “Việc gì?” Cửu sư tỷ gắp thức ăn cho Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh trực tiếp lấy điện thoại ra, mở nhật ký điện thoại. Chỉ vào một số trong đó: “Điều tra vị trí của số thuê bao này cho đệ, tốt nhất có thể điều tra chủ nhân của nó”. “Đơn giản, đệ yên tâm ăn cơm trước đi”. Cửu sư tỷ cười nói: “Ăn cơm xong, tỷ nói hết thông tin cho đệ”. “Được”. Sau đó.