Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 906: Tên nhãi này rất quái lạ”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một tiếng rống to như dã thú vọng tới: “Còn có tao nữa, Diệp Bắc Minh, mày xuống địa ngục đi!” Người đàn ông cao khoảng chừng ba thước xuất hiện, khắp người ông ta đều là lông mao đen dài. Trông như người gấu vậy. Trong tay ông ta cầm một cái búa lớn, từ phía cuối chân trời đi tới. Lôi Thần nói: “Ông giữ chân câu ta trong ba giờ để tôi dẫn thiên lôi tới đánh chết cậu ta!” Hùng Vương nhếch miệng cười: “Vậy chưa chắc ông có cơ hội ra tay đâu”. Ông ta giơ ba ngón tay lên, vẻ mặt rất kiêu ngạo. “Ba mươi giây, tôi sẽ đánh cậu ta sấp mặt!” Hai người cười cợt thảo luận chiến thuật trước mặt Diệp Bắc Minh. Cả hai chẳng thèm đặt anh vào mắt. “Ông cẩn thận chút, tên nhãi này rất quái lạ”. Lôi Thần nhắc nhở. “Cậu ta có thể bỗng nhiên bùng nổ lực lượng vượt mức đấy!” Hùng Vương kinh thường bảo: “Bàn về lực lượng thì tôi số một không ai số hai đâu!” Lôi Thần không nói gì nữa. Ông ta giơ cái chùy trong tay lên trời. Ầm ầm...! Một tia sét giáng xuống. Cả bầu trời Cao Ly Quốc gió nổi mây phun. Một cái lốc xoáy khổng lồ dần hình thành trong không trung. Trông hệt như tận thế sắp tới! Ngay giờ phút ấy. Hơn mười triệu người trong thủ đô Cao Ly Quốc đều nhìn về phía khu công nghiệp của tập đoàn Lý Thị. “Đây là cái quái gì vậy?” “Đã xảy ra chuyện gì thế, tận thế sắp tới sao?” “Lực lượng thật đáng sợ...” “Chuyện gì xảy ra thế này?” Ánh mắt mọi người đổ dồn vào cái lốc xoáy khủng khiếp đang thành hình kia. Ngay khi ấy. Trên đài truyền hình của Cao Ly Quốc, biên tập viên nữ đưa tin: “Trong vòng một giờ tới sẽ có giông bão kéo tới, mời người dân tránh xa các kiến trúc bằng kim loại”. “Tránh xa nguồn điện, các cơ dẫn lửa và nguồn nước, ở im trong nhà, đóng kỹ cửa”. Trên bầu trời thủ đô Cao Ly Quốc ngập tràn trong sự hủy diệt dữ dội!
Một tiếng rống to như dã thú vọng tới: “Còn có tao nữa, Diệp Bắc Minh, mày xuống địa ngục đi!”
Người đàn ông cao khoảng chừng ba thước xuất hiện, khắp người ông ta đều là lông mao đen dài.
Trông như người gấu vậy.
Trong tay ông ta cầm một cái búa lớn, từ phía cuối chân trời đi tới.
Lôi Thần nói: “Ông giữ chân câu ta trong ba giờ để tôi dẫn thiên lôi tới đánh chết cậu ta!”
Hùng Vương nhếch miệng cười: “Vậy chưa chắc ông có cơ hội ra tay đâu”.
Ông ta giơ ba ngón tay lên, vẻ mặt rất kiêu ngạo.
“Ba mươi giây, tôi sẽ đánh cậu ta sấp mặt!”
Hai người cười cợt thảo luận chiến thuật trước mặt Diệp Bắc Minh.
Cả hai chẳng thèm đặt anh vào mắt.
“Ông cẩn thận chút, tên nhãi này rất quái lạ”.
Lôi Thần nhắc nhở.
“Cậu ta có thể bỗng nhiên bùng nổ lực lượng vượt mức đấy!”
Hùng Vương kinh thường bảo: “Bàn về lực lượng thì tôi số một không ai số hai đâu!”
Lôi Thần không nói gì nữa.
Ông ta giơ cái chùy trong tay lên trời.
Ầm ầm...!
Một tia sét giáng xuống.
Cả bầu trời Cao Ly Quốc gió nổi mây phun.
Một cái lốc xoáy khổng lồ dần hình thành trong không trung.
Trông hệt như tận thế sắp tới!
Ngay giờ phút ấy.
Hơn mười triệu người trong thủ đô Cao Ly Quốc đều nhìn về phía khu công nghiệp của tập đoàn Lý Thị.
“Đây là cái quái gì vậy?”
“Đã xảy ra chuyện gì thế, tận thế sắp tới sao?”
“Lực lượng thật đáng sợ...”
“Chuyện gì xảy ra thế này?”
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào cái lốc xoáy khủng khiếp đang thành hình kia.
Ngay khi ấy.
Trên đài truyền hình của Cao Ly Quốc, biên tập viên nữ đưa tin: “Trong vòng một giờ tới sẽ có giông bão kéo tới, mời người dân tránh xa các kiến trúc bằng kim loại”.
“Tránh xa nguồn điện, các cơ dẫn lửa và nguồn nước, ở im trong nhà, đóng kỹ cửa”.
Trên bầu trời thủ đô Cao Ly Quốc ngập tràn trong sự hủy diệt dữ dội!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một tiếng rống to như dã thú vọng tới: “Còn có tao nữa, Diệp Bắc Minh, mày xuống địa ngục đi!” Người đàn ông cao khoảng chừng ba thước xuất hiện, khắp người ông ta đều là lông mao đen dài. Trông như người gấu vậy. Trong tay ông ta cầm một cái búa lớn, từ phía cuối chân trời đi tới. Lôi Thần nói: “Ông giữ chân câu ta trong ba giờ để tôi dẫn thiên lôi tới đánh chết cậu ta!” Hùng Vương nhếch miệng cười: “Vậy chưa chắc ông có cơ hội ra tay đâu”. Ông ta giơ ba ngón tay lên, vẻ mặt rất kiêu ngạo. “Ba mươi giây, tôi sẽ đánh cậu ta sấp mặt!” Hai người cười cợt thảo luận chiến thuật trước mặt Diệp Bắc Minh. Cả hai chẳng thèm đặt anh vào mắt. “Ông cẩn thận chút, tên nhãi này rất quái lạ”. Lôi Thần nhắc nhở. “Cậu ta có thể bỗng nhiên bùng nổ lực lượng vượt mức đấy!” Hùng Vương kinh thường bảo: “Bàn về lực lượng thì tôi số một không ai số hai đâu!” Lôi Thần không nói gì nữa. Ông ta giơ cái chùy trong tay lên trời. Ầm ầm...! Một tia sét giáng xuống. Cả bầu trời Cao Ly Quốc gió nổi mây phun. Một cái lốc xoáy khổng lồ dần hình thành trong không trung. Trông hệt như tận thế sắp tới! Ngay giờ phút ấy. Hơn mười triệu người trong thủ đô Cao Ly Quốc đều nhìn về phía khu công nghiệp của tập đoàn Lý Thị. “Đây là cái quái gì vậy?” “Đã xảy ra chuyện gì thế, tận thế sắp tới sao?” “Lực lượng thật đáng sợ...” “Chuyện gì xảy ra thế này?” Ánh mắt mọi người đổ dồn vào cái lốc xoáy khủng khiếp đang thành hình kia. Ngay khi ấy. Trên đài truyền hình của Cao Ly Quốc, biên tập viên nữ đưa tin: “Trong vòng một giờ tới sẽ có giông bão kéo tới, mời người dân tránh xa các kiến trúc bằng kim loại”. “Tránh xa nguồn điện, các cơ dẫn lửa và nguồn nước, ở im trong nhà, đóng kỹ cửa”. Trên bầu trời thủ đô Cao Ly Quốc ngập tràn trong sự hủy diệt dữ dội!