Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 908
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Giây tiếp theo. “Hahaha!” Tiếng cười rộ lên. “Quốc chủ, sao Diệp Bắc Minh có thể sống sót được chứ?” “Lôi Thần là ai? Ông ta là một trong các vị thần của phương Tây, giết Diệp Bắc Minh dễ như trở bàn tay thôi!” “Ngươi cứ yên tâm đi, Diệp Bắc Minh chết chắc rồi!” Tất cả mọi người đều nhao nhao khẳng định điều đó. Chỉ có mỗi quốc chủ Cao Ly lòng đầy bất an. Ông ta nhíu mày. Lòng chợt nảy ra một suy nghĩ đáng sợ: “Nếu Diệp Bắc Minh chiến thắng thì sợ rằng Cao Ly Quốc của chúng ta chỉ có nước đầu hàng, vĩnh viễn lệ thuộc vào Long Quốc!” ... Một bên khác. Vùng ngoại thành thủ đô Cao Ly. Quân đội của Hùng Quốc đang đóng quân tại đây. Tướng quân Assef nâng tách cà phê nhìn vào màn hình: “Chà, đã ba bốn mươi năm nay Lôi Thần không ra tay rồi”. Một nữ sĩ quan đứng bên cạnh cười nói: “Tướng quân, để giết một tên Diệp Bắc Mình mà phái cả Lôi Thần thì quá lãng phí rồi!” Assef mỉm cười lắc đầu. “Không, không hề lãng phí”. “Tuy Diệp Bắc Minh chỉ là một con người thôi nhưng chiến lực tổng hợp của cậu ta lại cực kỳ khủng khiếp!” “Khả năng phát triển lại không thể đong đếm”. “Dựa vào số liệu thống kê của Cục Tình báo Quốc gia, sức mạnh của Diệp Bắc Minh có thể tương đương với mười sư đoàn”. “Cái gì? Mười sư đoàn!” Nữ sĩ quan kinh ngạc, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ ngỡ ngàng. Assef không để ý tới nữ sĩ quan, ông ta híp mắt: “Trận chiến bắt đầu rồi”. ... Cạch cạch cạch! Hùng Vương cầm một cái búa khổng lồ nặng nề lao tới như một con thú hoang. Ầm! Chẳng mấy chốc ông ta đã xuất hiện ngay gần Diệp Bắc Minh, cái búa lớn đập tới chỗ tòa nhà. Một cơn dư chấn lan ra, cả tòa nhà chấn động.
Giây tiếp theo.
“Hahaha!”
Tiếng cười rộ lên.
“Quốc chủ, sao Diệp Bắc Minh có thể sống sót được chứ?”
“Lôi Thần là ai? Ông ta là một trong các vị thần của phương Tây, giết Diệp Bắc Minh dễ như trở bàn tay thôi!”
“Ngươi cứ yên tâm đi, Diệp Bắc Minh chết chắc rồi!”
Tất cả mọi người đều nhao nhao khẳng định điều đó.
Chỉ có mỗi quốc chủ Cao Ly lòng đầy bất an.
Ông ta nhíu mày.
Lòng chợt nảy ra một suy nghĩ đáng sợ: “Nếu Diệp Bắc Minh chiến thắng thì sợ rằng Cao Ly Quốc của chúng ta chỉ có nước đầu hàng, vĩnh viễn lệ thuộc vào Long Quốc!”
...
Một bên khác.
Vùng ngoại thành thủ đô Cao Ly.
Quân đội của Hùng Quốc đang đóng quân tại đây.
Tướng quân Assef nâng tách cà phê nhìn vào màn hình: “Chà, đã ba bốn mươi năm nay Lôi Thần không ra tay rồi”.
Một nữ sĩ quan đứng bên cạnh cười nói: “Tướng quân, để giết một tên Diệp Bắc Mình mà phái cả Lôi Thần thì quá lãng phí rồi!”
Assef mỉm cười lắc đầu.
“Không, không hề lãng phí”.
“Tuy Diệp Bắc Minh chỉ là một con người thôi nhưng chiến lực tổng hợp của cậu ta lại cực kỳ khủng khiếp!”
“Khả năng phát triển lại không thể đong đếm”.
“Dựa vào số liệu thống kê của Cục Tình báo Quốc gia, sức mạnh của Diệp Bắc Minh có thể tương đương với mười sư đoàn”.
“Cái gì? Mười sư đoàn!”
Nữ sĩ quan kinh ngạc, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ ngỡ ngàng.
Assef không để ý tới nữ sĩ quan, ông ta híp mắt: “Trận chiến bắt đầu rồi”.
...
Cạch cạch cạch!
Hùng Vương cầm một cái búa khổng lồ nặng nề lao tới như một con thú hoang.
Ầm!
Chẳng mấy chốc ông ta đã xuất hiện ngay gần Diệp Bắc Minh, cái búa lớn đập tới chỗ tòa nhà.
Một cơn dư chấn lan ra, cả tòa nhà chấn động.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Giây tiếp theo. “Hahaha!” Tiếng cười rộ lên. “Quốc chủ, sao Diệp Bắc Minh có thể sống sót được chứ?” “Lôi Thần là ai? Ông ta là một trong các vị thần của phương Tây, giết Diệp Bắc Minh dễ như trở bàn tay thôi!” “Ngươi cứ yên tâm đi, Diệp Bắc Minh chết chắc rồi!” Tất cả mọi người đều nhao nhao khẳng định điều đó. Chỉ có mỗi quốc chủ Cao Ly lòng đầy bất an. Ông ta nhíu mày. Lòng chợt nảy ra một suy nghĩ đáng sợ: “Nếu Diệp Bắc Minh chiến thắng thì sợ rằng Cao Ly Quốc của chúng ta chỉ có nước đầu hàng, vĩnh viễn lệ thuộc vào Long Quốc!” ... Một bên khác. Vùng ngoại thành thủ đô Cao Ly. Quân đội của Hùng Quốc đang đóng quân tại đây. Tướng quân Assef nâng tách cà phê nhìn vào màn hình: “Chà, đã ba bốn mươi năm nay Lôi Thần không ra tay rồi”. Một nữ sĩ quan đứng bên cạnh cười nói: “Tướng quân, để giết một tên Diệp Bắc Mình mà phái cả Lôi Thần thì quá lãng phí rồi!” Assef mỉm cười lắc đầu. “Không, không hề lãng phí”. “Tuy Diệp Bắc Minh chỉ là một con người thôi nhưng chiến lực tổng hợp của cậu ta lại cực kỳ khủng khiếp!” “Khả năng phát triển lại không thể đong đếm”. “Dựa vào số liệu thống kê của Cục Tình báo Quốc gia, sức mạnh của Diệp Bắc Minh có thể tương đương với mười sư đoàn”. “Cái gì? Mười sư đoàn!” Nữ sĩ quan kinh ngạc, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ ngỡ ngàng. Assef không để ý tới nữ sĩ quan, ông ta híp mắt: “Trận chiến bắt đầu rồi”. ... Cạch cạch cạch! Hùng Vương cầm một cái búa khổng lồ nặng nề lao tới như một con thú hoang. Ầm! Chẳng mấy chốc ông ta đã xuất hiện ngay gần Diệp Bắc Minh, cái búa lớn đập tới chỗ tòa nhà. Một cơn dư chấn lan ra, cả tòa nhà chấn động.