Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 924: “Ông dám cãi lệnh?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Cái gì?!!!”   Cửu Thiên Tuế thiếu chút bật nhảy lên, mặt đầy khiếp sợ.   Với lòng dạ của ông ta thì không thể nào bình tĩnh nổi.   Ông ta run rẩy tại chỗ, sắc mặt vô cùng khó coi.   Một hồi lâu mới mở miệng nói: “Ông chắc chắn chưa?”   Sâu trong đáy mắt Cửu Thiên Tuế tràn đầy vẻ khiếp sợ.   Càn quét quân đoàn Hùng Quốc, giết Hùng Vương, giết Lôi Thần, bom nguyên tử đánh không chết!   Nào có thể không khiến người khác khiếp sợ được!    Người đàn ông trả lời: “Cửu Thiên Tuế, mỗi chữ đều là thật”.   Cửu Thiên Tuế chắp hai tay sau lưng, rất nhanh đã khôi phục được tâm tình đang khiếp sợ.   Ông ta không ngừng đi tới đi lui.   “Diệp Bắc Minh... Diệp Bắc Minh…”.   “Con trai của người phụ nữ kia… quả nhiên tràn đầy biến thiên!”   “Thế mà cũng không chết, sao có thể? Đây là người sao?”   Sắc mặt Cửu Thiên Tuế thay đổi không ngừng.   Một lát sau, ông ta thở dài một hơi: “Liên lạc người đó cho tôi, lần này không thể để lại đường lui nữa!”   ...   Máy bay rời khỏi Cao Ly Quốc, tiến vào bầu trời Thái Bình Dương.   Assef ngồi trong khoang máy bay, thở phào nhẹ nhõm: “Phù, Diệp Bắc Minh này là quái vật sao?”   “Quả thật quá đáng sợ, nếu không phải mình chạy nhanh, e rằng sẽ phải đi gặp Thượng Đế mất”.   Assef cúi đầu nhìn màn hình điện tử.   Trong hình chính là Diệp Bắc Minh tiến vào quân doanh.   Khóe miệng ông ta co quắp: “Đáng tiếc, mười ngàn tinh binh chết vô nghĩa!”   Bỗng nhiên.   Một quan chỉ huy sợ hãi xông vào: “Tướng quân, có một chiếc máy bay vận chuyển của chúng ta đang đi theo phía sau!”   “Cái gì?”   Assef cảm giác không đúng: “Xảy ra chuyện gì thế? Máy bay vận chuyển của phía chúng ta?”   “Không ổn, là Diệp Bắc Minh!!!”   Assef xông về màn hình hiển thị radar phía trước, nhìn thấy chiếc máy bay vận chuyển đi theo xa xa.   Ông ta quát lớn một tiếng: “Tăng tốc độ, hất hắn ra cho tôi!!!”   Quan chỉ huy lắc đầu: “Không được đâu tướng quân!”   “Ông dám cãi lệnh?”   Assef móc ra một cây súng lục, chĩa vào đỉnh đầu của quan chỉ huy: “Có tin tôi đập chết ông không!”   Quan chỉ huy cười khổ một tiếng: “Tướng quân, về nước rồi hẵng đập chết tôi”.   “Máy bay của chúng ra dựa theo tốc độ hiện tại để bay, chắc hẳn sắp về Hùng Quốc rồi”.   

 “Cái gì?!!!”  

 

Cửu Thiên Tuế thiếu chút bật nhảy lên, mặt đầy khiếp sợ.  

 

Với lòng dạ của ông ta thì không thể nào bình tĩnh nổi.  

 

Ông ta run rẩy tại chỗ, sắc mặt vô cùng khó coi.  

 

Một hồi lâu mới mở miệng nói: “Ông chắc chắn chưa?”  

 

Sâu trong đáy mắt Cửu Thiên Tuế tràn đầy vẻ khiếp sợ.  

 

Càn quét quân đoàn Hùng Quốc, giết Hùng Vương, giết Lôi Thần, bom nguyên tử đánh không chết!  

 

Nào có thể không khiến người khác khiếp sợ được!   

 

Người đàn ông trả lời: “Cửu Thiên Tuế, mỗi chữ đều là thật”.  

 

Cửu Thiên Tuế chắp hai tay sau lưng, rất nhanh đã khôi phục được tâm tình đang khiếp sợ.  

 

Ông ta không ngừng đi tới đi lui.  

 

“Diệp Bắc Minh... Diệp Bắc Minh…”.  

 

“Con trai của người phụ nữ kia… quả nhiên tràn đầy biến thiên!”  

 

“Thế mà cũng không chết, sao có thể? Đây là người sao?”  

 

Sắc mặt Cửu Thiên Tuế thay đổi không ngừng.  

 

Một lát sau, ông ta thở dài một hơi: “Liên lạc người đó cho tôi, lần này không thể để lại đường lui nữa!”  

 

...  

 

Máy bay rời khỏi Cao Ly Quốc, tiến vào bầu trời Thái Bình Dương.  

 

Assef ngồi trong khoang máy bay, thở phào nhẹ nhõm: “Phù, Diệp Bắc Minh này là quái vật sao?”  

 

“Quả thật quá đáng sợ, nếu không phải mình chạy nhanh, e rằng sẽ phải đi gặp Thượng Đế mất”.  

 

Assef cúi đầu nhìn màn hình điện tử.  

 

Trong hình chính là Diệp Bắc Minh tiến vào quân doanh.  

 

Khóe miệng ông ta co quắp: “Đáng tiếc, mười ngàn tinh binh chết vô nghĩa!”  

 

Bỗng nhiên.  

 

Một quan chỉ huy sợ hãi xông vào: “Tướng quân, có một chiếc máy bay vận chuyển của chúng ta đang đi theo phía sau!”  

 

“Cái gì?”  

 

Assef cảm giác không đúng: “Xảy ra chuyện gì thế? Máy bay vận chuyển của phía chúng ta?”  

 

“Không ổn, là Diệp Bắc Minh!!!”  

 

Assef xông về màn hình hiển thị radar phía trước, nhìn thấy chiếc máy bay vận chuyển đi theo xa xa.  

 

Ông ta quát lớn một tiếng: “Tăng tốc độ, hất hắn ra cho tôi!!!”  

 

Quan chỉ huy lắc đầu: “Không được đâu tướng quân!”  

 

“Ông dám cãi lệnh?”  

 

Assef móc ra một cây súng lục, chĩa vào đỉnh đầu của quan chỉ huy: “Có tin tôi đập chết ông không!”  

 

Quan chỉ huy cười khổ một tiếng: “Tướng quân, về nước rồi hẵng đập chết tôi”.  

 

“Máy bay của chúng ra dựa theo tốc độ hiện tại để bay, chắc hẳn sắp về Hùng Quốc rồi”.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Cái gì?!!!”   Cửu Thiên Tuế thiếu chút bật nhảy lên, mặt đầy khiếp sợ.   Với lòng dạ của ông ta thì không thể nào bình tĩnh nổi.   Ông ta run rẩy tại chỗ, sắc mặt vô cùng khó coi.   Một hồi lâu mới mở miệng nói: “Ông chắc chắn chưa?”   Sâu trong đáy mắt Cửu Thiên Tuế tràn đầy vẻ khiếp sợ.   Càn quét quân đoàn Hùng Quốc, giết Hùng Vương, giết Lôi Thần, bom nguyên tử đánh không chết!   Nào có thể không khiến người khác khiếp sợ được!    Người đàn ông trả lời: “Cửu Thiên Tuế, mỗi chữ đều là thật”.   Cửu Thiên Tuế chắp hai tay sau lưng, rất nhanh đã khôi phục được tâm tình đang khiếp sợ.   Ông ta không ngừng đi tới đi lui.   “Diệp Bắc Minh... Diệp Bắc Minh…”.   “Con trai của người phụ nữ kia… quả nhiên tràn đầy biến thiên!”   “Thế mà cũng không chết, sao có thể? Đây là người sao?”   Sắc mặt Cửu Thiên Tuế thay đổi không ngừng.   Một lát sau, ông ta thở dài một hơi: “Liên lạc người đó cho tôi, lần này không thể để lại đường lui nữa!”   ...   Máy bay rời khỏi Cao Ly Quốc, tiến vào bầu trời Thái Bình Dương.   Assef ngồi trong khoang máy bay, thở phào nhẹ nhõm: “Phù, Diệp Bắc Minh này là quái vật sao?”   “Quả thật quá đáng sợ, nếu không phải mình chạy nhanh, e rằng sẽ phải đi gặp Thượng Đế mất”.   Assef cúi đầu nhìn màn hình điện tử.   Trong hình chính là Diệp Bắc Minh tiến vào quân doanh.   Khóe miệng ông ta co quắp: “Đáng tiếc, mười ngàn tinh binh chết vô nghĩa!”   Bỗng nhiên.   Một quan chỉ huy sợ hãi xông vào: “Tướng quân, có một chiếc máy bay vận chuyển của chúng ta đang đi theo phía sau!”   “Cái gì?”   Assef cảm giác không đúng: “Xảy ra chuyện gì thế? Máy bay vận chuyển của phía chúng ta?”   “Không ổn, là Diệp Bắc Minh!!!”   Assef xông về màn hình hiển thị radar phía trước, nhìn thấy chiếc máy bay vận chuyển đi theo xa xa.   Ông ta quát lớn một tiếng: “Tăng tốc độ, hất hắn ra cho tôi!!!”   Quan chỉ huy lắc đầu: “Không được đâu tướng quân!”   “Ông dám cãi lệnh?”   Assef móc ra một cây súng lục, chĩa vào đỉnh đầu của quan chỉ huy: “Có tin tôi đập chết ông không!”   Quan chỉ huy cười khổ một tiếng: “Tướng quân, về nước rồi hẵng đập chết tôi”.   “Máy bay của chúng ra dựa theo tốc độ hiện tại để bay, chắc hẳn sắp về Hùng Quốc rồi”.   

Chương 924: “Ông dám cãi lệnh?”