Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 937: Máu tươi nhuốm đỏ mặt nước!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “A!”   Sau đó bên tai vang lê tiếng kêu thảm kinh khủng.   Phụt phụt phụt!   Mười mấy võ giả lập tức nổ tung hóa thành sương máu.   Khương Ngọc Châu thét lên một tiếng: “Đừng giết tôi, tôi có thể làm người phụ nữ của anh…”   Khi Trần Lê Y quay đầu thì chỉ thấy cái đầu của Khương Ngọc Châu bay lên, trên khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi và hối hận.Mình chỉ là một con nhỏ hèn hạ bị truy sát, sao lại gặp được Diệp Bắc Minh chứ?   Phập!   Cái đầu của Khương Ngọc Châu rơi xuống đất, lăn đến bên cạnh Trần Lê Y.   Còn Diệp Bắc Minh đã biến mất không còn bóng dáng.   Trần Lê Y ôm chiếc áo của Diệp Bắc Minh, vẻ mặt chấn hãi, cảm thấy rất không chân thực.   Mình coi như được cứu rồi ư?   …   Thiên trì trên đỉnh núi Thái Hành.   Diệp Bắc Minh chắp hai tay sau lưng nhìn vào trong nước hồ.   Lúc này.   Anh và tháp Càn Khôn Trấn Ngục cùng chia sẻ cảm nhận, toàn bộ mọi thứ dưới đáy hồ đều nằm trong đầu của anh.   Chỗ nông nhất dưới hồ nước chỉ có mấy mét, chỗ sâu nhất là trên trăm mét.   Bên trong có rất nhiều loài cá, duy chỉ không có tung tích của giao long tuyết sơn.   Diệp Bắc Minh sử dụng thuật Đằng Không tìm kiếm mặt hồ.   Bỗng nhiên.   “Tìm được rồi!”   Con mắt của anh nghiêm lại.   Ở vị trí khoảng ba mươi mét dưới đáy hồ có một con giao long màu xanh lam chiếm cứ.   Nói là giao long, thực tế là một con mãng xà lớn cả đời sinh sống sâu trong núi tuyết.   Lớp vảy màu xanh lam, thân mình to dày như bồn nước, toàn thân phát ra hàn khí.   Trên đầu mãng xà còn có hai chỗ nhô lên giống như sừng rồng, dữ tợn đáng sợ!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên tiếng: “Ma thú bậc một, Băng Lân Mãng?”   Diệp Bắc Minh nổi hứng thú: “Ma thú? Là loại trong tưởng tượng của tôi phải không?”   “Chém nó trước đi, rồi tôi giải thích với cậu”.   “Được!”   Diệp Bắc Minh không nói nhiều.   Trực tiếp rút kiếm Đoạn Long.   Chém ra một đường kiếm khí kh*ng b* dài trăm mét, đập vào trong nước hồ.   Nước hồ liền bị chém đôi!  Băng Lân Mãng cảm nhận được nguy hiểm, soạt một cái xông ra ngoài.   Phụt!   Nhưng nó vẫn chậm một bước, cái đuôi bị Diệp Bắc Minh chém dứt nửa mét.   Băng Lân Mãng vô cùng tức giận, từ đáy hồ xông lên, há to cái miệng như bồn máu.   Máu tươi nhuốm đỏ mặt nước!   “Gừ!”   Một tiếng gầm giống như rồng gầm, vang khắp bầu trời đêm!  

 “A!”  

 

Sau đó bên tai vang lê tiếng kêu thảm kinh khủng.  

 

Phụt phụt phụt!  

 

Mười mấy võ giả lập tức nổ tung hóa thành sương máu.  

 

Khương Ngọc Châu thét lên một tiếng: “Đừng giết tôi, tôi có thể làm người phụ nữ của anh…”  

 

Khi Trần Lê Y quay đầu thì chỉ thấy cái đầu của Khương Ngọc Châu bay lên, trên khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi và hối hận.

Mình chỉ là một con nhỏ hèn hạ bị truy sát, sao lại gặp được Diệp Bắc Minh chứ?  

 

Phập!  

 

Cái đầu của Khương Ngọc Châu rơi xuống đất, lăn đến bên cạnh Trần Lê Y.  

 

Còn Diệp Bắc Minh đã biến mất không còn bóng dáng.  

 

Trần Lê Y ôm chiếc áo của Diệp Bắc Minh, vẻ mặt chấn hãi, cảm thấy rất không chân thực.  

 

Mình coi như được cứu rồi ư?  

 

…  

 

Thiên trì trên đỉnh núi Thái Hành.  

 

Diệp Bắc Minh chắp hai tay sau lưng nhìn vào trong nước hồ.  

 

Lúc này.  

 

Anh và tháp Càn Khôn Trấn Ngục cùng chia sẻ cảm nhận, toàn bộ mọi thứ dưới đáy hồ đều nằm trong đầu của anh.  

 

Chỗ nông nhất dưới hồ nước chỉ có mấy mét, chỗ sâu nhất là trên trăm mét.  

 

Bên trong có rất nhiều loài cá, duy chỉ không có tung tích của giao long tuyết sơn.  

 

Diệp Bắc Minh sử dụng thuật Đằng Không tìm kiếm mặt hồ.  

 

Bỗng nhiên.  

 

“Tìm được rồi!”  

 

Con mắt của anh nghiêm lại.  

 

Ở vị trí khoảng ba mươi mét dưới đáy hồ có một con giao long màu xanh lam chiếm cứ.  

 

Nói là giao long, thực tế là một con mãng xà lớn cả đời sinh sống sâu trong núi tuyết.  

 

Lớp vảy màu xanh lam, thân mình to dày như bồn nước, toàn thân phát ra hàn khí.  

 

Trên đầu mãng xà còn có hai chỗ nhô lên giống như sừng rồng, dữ tợn đáng sợ!  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên tiếng: “Ma thú bậc một, Băng Lân Mãng?”  

 

Diệp Bắc Minh nổi hứng thú: “Ma thú? Là loại trong tưởng tượng của tôi phải không?”  

 

“Chém nó trước đi, rồi tôi giải thích với cậu”.  

 

“Được!”  

 

Diệp Bắc Minh không nói nhiều.  

 

Trực tiếp rút kiếm Đoạn Long.  

 

Chém ra một đường kiếm khí kh*ng b* dài trăm mét, đập vào trong nước hồ.  

 

Nước hồ liền bị chém đôi!  

Băng Lân Mãng cảm nhận được nguy hiểm, soạt một cái xông ra ngoài.  

 

Phụt!  

 

Nhưng nó vẫn chậm một bước, cái đuôi bị Diệp Bắc Minh chém dứt nửa mét.  

 

Băng Lân Mãng vô cùng tức giận, từ đáy hồ xông lên, há to cái miệng như bồn máu.  

 

Máu tươi nhuốm đỏ mặt nước!  

 

“Gừ!”  

 

Một tiếng gầm giống như rồng gầm, vang khắp bầu trời đêm!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “A!”   Sau đó bên tai vang lê tiếng kêu thảm kinh khủng.   Phụt phụt phụt!   Mười mấy võ giả lập tức nổ tung hóa thành sương máu.   Khương Ngọc Châu thét lên một tiếng: “Đừng giết tôi, tôi có thể làm người phụ nữ của anh…”   Khi Trần Lê Y quay đầu thì chỉ thấy cái đầu của Khương Ngọc Châu bay lên, trên khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi và hối hận.Mình chỉ là một con nhỏ hèn hạ bị truy sát, sao lại gặp được Diệp Bắc Minh chứ?   Phập!   Cái đầu của Khương Ngọc Châu rơi xuống đất, lăn đến bên cạnh Trần Lê Y.   Còn Diệp Bắc Minh đã biến mất không còn bóng dáng.   Trần Lê Y ôm chiếc áo của Diệp Bắc Minh, vẻ mặt chấn hãi, cảm thấy rất không chân thực.   Mình coi như được cứu rồi ư?   …   Thiên trì trên đỉnh núi Thái Hành.   Diệp Bắc Minh chắp hai tay sau lưng nhìn vào trong nước hồ.   Lúc này.   Anh và tháp Càn Khôn Trấn Ngục cùng chia sẻ cảm nhận, toàn bộ mọi thứ dưới đáy hồ đều nằm trong đầu của anh.   Chỗ nông nhất dưới hồ nước chỉ có mấy mét, chỗ sâu nhất là trên trăm mét.   Bên trong có rất nhiều loài cá, duy chỉ không có tung tích của giao long tuyết sơn.   Diệp Bắc Minh sử dụng thuật Đằng Không tìm kiếm mặt hồ.   Bỗng nhiên.   “Tìm được rồi!”   Con mắt của anh nghiêm lại.   Ở vị trí khoảng ba mươi mét dưới đáy hồ có một con giao long màu xanh lam chiếm cứ.   Nói là giao long, thực tế là một con mãng xà lớn cả đời sinh sống sâu trong núi tuyết.   Lớp vảy màu xanh lam, thân mình to dày như bồn nước, toàn thân phát ra hàn khí.   Trên đầu mãng xà còn có hai chỗ nhô lên giống như sừng rồng, dữ tợn đáng sợ!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên tiếng: “Ma thú bậc một, Băng Lân Mãng?”   Diệp Bắc Minh nổi hứng thú: “Ma thú? Là loại trong tưởng tượng của tôi phải không?”   “Chém nó trước đi, rồi tôi giải thích với cậu”.   “Được!”   Diệp Bắc Minh không nói nhiều.   Trực tiếp rút kiếm Đoạn Long.   Chém ra một đường kiếm khí kh*ng b* dài trăm mét, đập vào trong nước hồ.   Nước hồ liền bị chém đôi!  Băng Lân Mãng cảm nhận được nguy hiểm, soạt một cái xông ra ngoài.   Phụt!   Nhưng nó vẫn chậm một bước, cái đuôi bị Diệp Bắc Minh chém dứt nửa mét.   Băng Lân Mãng vô cùng tức giận, từ đáy hồ xông lên, há to cái miệng như bồn máu.   Máu tươi nhuốm đỏ mặt nước!   “Gừ!”   Một tiếng gầm giống như rồng gầm, vang khắp bầu trời đêm!  

Chương 937: Máu tươi nhuốm đỏ mặt nước!