Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 947: “Từ từ đã, mẹ nó!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hai cô gái một trước một sau, lần lượt canh gác bên ngoài. Sau khi uống Tố Thể Đan, sắc mặt của hoàng hậu Hồng Đào ngay lập tức đỏ bừng. Cô ấy cắn chặt răng, gánh chịu nỗi đau to lớn. Cả người giống như bị xé rách vậy! Để thiết lập lại gân mạch cùng với đan điền thì cần phải nghiền nát hết tất cả gân mạch và đan điền cũ, sau đó mới gây dựng lại! Mười lăm phút đã trôi qua. Cả người hoàng hậu Hồng Đào đã ướt đẫm mồ hôi. Quần áo dính cả vào da. Dáng người hoàn mỹ lộ ra ngoài. Diệp Bắc Minh nhìn thẳng Cửu sư tỷ, sợ xảy ra biến cố gì. Một tiếng đồng hồ sau. Nét mặt của sư tỷ đã tốt hơn rất nhiều, bên ngoài cơ thể bắt đầu xuất hiện một lớp chất bẩn. Khoảng chừng mười mấy tiếng trôi qua. Cửu sư tỷ cuối cùng cũng mở mắt, khóe môi khẽ mỉm cười: “Tiểu sư đệ, chị bình phục rồi”. Vù! Một luồng hơi thở bậc thánh mãnh liệt phát ra. Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Cửu sư tỷ, chị là Võ Thánh sao?” “Từ từ đã, mẹ nó!” “Chị vừa mới hồi phục lại, thực lực lẽ ra phải vô cùng yếu ớt mới đúng, sao lại có thể có sức mạnh của Võ Thánh được?” “Không lẽ sức mạnh thật sự của chị còn đáng sợ hơn cả Võ Thánh ư?” “Ôi!” Diệp Bắc Minh hít một hơi khí lạnh, cả gương mặt đều đang rung động. Đôi mắt của hoàng hậu Hồng Đào co giật: “Uầy… Khụ khụ, haha, tiểu sư đệ, em hiểu nhầm rồi”. “Vốn dĩ chị chỉ mới đạt tới cảnh giới Võ Tôn mà thôi”. “Vừa nãy ăn Tổ Thể Đan vào cho nên mới không cẩn thận đột phá”. “Ừm, là như vậy đó”. Cửu sư tỷ vừa nói vừa gật gù. Diệp Bắc Minh cạn lời: “Chị nghĩ rằng em sẽ tin sao?” Lúc này. Vương Như Yên và Lục Tuyết Kỳ cũng xông vào trong, thấy hoàng hậu Hồng Đào đã phục hồi thì tiến lên kiểm tra một lượt, có cảm giác không tài nào tưởng tượng nổi. Diệp Bắc Minh còn muốn tiếp tục tra hỏi về cảnh giới thật sự của Cửu sư tỷ. Đã bị ba cô gái hợp tác cùng nhau đẩy ra khỏi phòng. “Được rồi tiểu sư đệ, em đi ngủ nhanh đi”. “Chuyện tiếp theo cứ giao cho bọn chị”. Diệp Bắc Minh chỉ đành bó tay.
Hai cô gái một trước một sau, lần lượt canh gác bên ngoài.
Sau khi uống Tố Thể Đan, sắc mặt của hoàng hậu Hồng Đào ngay lập tức đỏ bừng.
Cô ấy cắn chặt răng, gánh chịu nỗi đau to lớn.
Cả người giống như bị xé rách vậy!
Để thiết lập lại gân mạch cùng với đan điền thì cần phải nghiền nát hết tất cả gân mạch và đan điền cũ, sau đó mới gây dựng lại!
Mười lăm phút đã trôi qua.
Cả người hoàng hậu Hồng Đào đã ướt đẫm mồ hôi.
Quần áo dính cả vào da.
Dáng người hoàn mỹ lộ ra ngoài.
Diệp Bắc Minh nhìn thẳng Cửu sư tỷ, sợ xảy ra biến cố gì.
Một tiếng đồng hồ sau.
Nét mặt của sư tỷ đã tốt hơn rất nhiều, bên ngoài cơ thể bắt đầu xuất hiện một lớp chất bẩn.
Khoảng chừng mười mấy tiếng trôi qua.
Cửu sư tỷ cuối cùng cũng mở mắt, khóe môi khẽ mỉm cười: “Tiểu sư đệ, chị bình phục rồi”.
Vù!
Một luồng hơi thở bậc thánh mãnh liệt phát ra.
Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Cửu sư tỷ, chị là Võ Thánh sao?”
“Từ từ đã, mẹ nó!”
“Chị vừa mới hồi phục lại, thực lực lẽ ra phải vô cùng yếu ớt mới đúng, sao lại có thể có sức mạnh của Võ Thánh được?”
“Không lẽ sức mạnh thật sự của chị còn đáng sợ hơn cả Võ Thánh ư?”
“Ôi!”
Diệp Bắc Minh hít một hơi khí lạnh, cả gương mặt đều đang rung động.
Đôi mắt của hoàng hậu Hồng Đào co giật: “Uầy… Khụ khụ, haha, tiểu sư đệ, em hiểu nhầm rồi”.
“Vốn dĩ chị chỉ mới đạt tới cảnh giới Võ Tôn mà thôi”.
“Vừa nãy ăn Tổ Thể Đan vào cho nên mới không cẩn thận đột phá”.
“Ừm, là như vậy đó”.
Cửu sư tỷ vừa nói vừa gật gù.
Diệp Bắc Minh cạn lời: “Chị nghĩ rằng em sẽ tin sao?”
Lúc này.
Vương Như Yên và Lục Tuyết Kỳ cũng xông vào trong, thấy hoàng hậu Hồng Đào đã phục hồi thì tiến lên kiểm tra một lượt, có cảm giác không tài nào tưởng tượng nổi.
Diệp Bắc Minh còn muốn tiếp tục tra hỏi về cảnh giới thật sự của Cửu sư tỷ.
Đã bị ba cô gái hợp tác cùng nhau đẩy ra khỏi phòng.
“Được rồi tiểu sư đệ, em đi ngủ nhanh đi”.
“Chuyện tiếp theo cứ giao cho bọn chị”.
Diệp Bắc Minh chỉ đành bó tay.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hai cô gái một trước một sau, lần lượt canh gác bên ngoài. Sau khi uống Tố Thể Đan, sắc mặt của hoàng hậu Hồng Đào ngay lập tức đỏ bừng. Cô ấy cắn chặt răng, gánh chịu nỗi đau to lớn. Cả người giống như bị xé rách vậy! Để thiết lập lại gân mạch cùng với đan điền thì cần phải nghiền nát hết tất cả gân mạch và đan điền cũ, sau đó mới gây dựng lại! Mười lăm phút đã trôi qua. Cả người hoàng hậu Hồng Đào đã ướt đẫm mồ hôi. Quần áo dính cả vào da. Dáng người hoàn mỹ lộ ra ngoài. Diệp Bắc Minh nhìn thẳng Cửu sư tỷ, sợ xảy ra biến cố gì. Một tiếng đồng hồ sau. Nét mặt của sư tỷ đã tốt hơn rất nhiều, bên ngoài cơ thể bắt đầu xuất hiện một lớp chất bẩn. Khoảng chừng mười mấy tiếng trôi qua. Cửu sư tỷ cuối cùng cũng mở mắt, khóe môi khẽ mỉm cười: “Tiểu sư đệ, chị bình phục rồi”. Vù! Một luồng hơi thở bậc thánh mãnh liệt phát ra. Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Cửu sư tỷ, chị là Võ Thánh sao?” “Từ từ đã, mẹ nó!” “Chị vừa mới hồi phục lại, thực lực lẽ ra phải vô cùng yếu ớt mới đúng, sao lại có thể có sức mạnh của Võ Thánh được?” “Không lẽ sức mạnh thật sự của chị còn đáng sợ hơn cả Võ Thánh ư?” “Ôi!” Diệp Bắc Minh hít một hơi khí lạnh, cả gương mặt đều đang rung động. Đôi mắt của hoàng hậu Hồng Đào co giật: “Uầy… Khụ khụ, haha, tiểu sư đệ, em hiểu nhầm rồi”. “Vốn dĩ chị chỉ mới đạt tới cảnh giới Võ Tôn mà thôi”. “Vừa nãy ăn Tổ Thể Đan vào cho nên mới không cẩn thận đột phá”. “Ừm, là như vậy đó”. Cửu sư tỷ vừa nói vừa gật gù. Diệp Bắc Minh cạn lời: “Chị nghĩ rằng em sẽ tin sao?” Lúc này. Vương Như Yên và Lục Tuyết Kỳ cũng xông vào trong, thấy hoàng hậu Hồng Đào đã phục hồi thì tiến lên kiểm tra một lượt, có cảm giác không tài nào tưởng tượng nổi. Diệp Bắc Minh còn muốn tiếp tục tra hỏi về cảnh giới thật sự của Cửu sư tỷ. Đã bị ba cô gái hợp tác cùng nhau đẩy ra khỏi phòng. “Được rồi tiểu sư đệ, em đi ngủ nhanh đi”. “Chuyện tiếp theo cứ giao cho bọn chị”. Diệp Bắc Minh chỉ đành bó tay.