Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 949: “Muốn tham gia vào cung Xã Tắc?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh đã say giấc nồng, nhưng đám người cấp cao của Hùng quốc ở xa bên kia bờ đại dương lại không tài nào ngủ được. Sau khi Diệp Bắc Minh rời khỏi Hùng quốc, hơn mấy trăm vị quan chức cấp cao mở hội nghị ước chừng kéo dài suốt một ngày một đêm. Bầu không khí lúc đó đông cứng đến đáng sợ. Trừ khi vào nhà vệ sinh, kể cả ăn cơm cũng chỉ là hai món bánh mì với sữa bò đơn giản. Không một ai ra khỏi chỗ ngồi! “Lần này Hùng quốc chúng ta đã phải chịu một nỗi nhục mà trước giờ chưa từng có!” “Cũng là mối đe dọa từ trước đến nay chưa một lần xuất hiện!” “Một cái tên đến từ Long quốc mà lại dám đánh giết vào tận cửa lớn quốc hội của Hùng quốc ư?” “g**t ch*t tướng quân Assef ngay trước mặt tất cả mọi người?” “Đây là có ý gì?” Bên trong phòng họp rộng lớn là sự im lặng bao trùm. Trong mắt tất cả các quan chức cấp cao của Hùng quốc đều chứa đầy sự âm u và sát ý lạnh lẽo. Một người quan chức đứng dậy mở miệng nói thẳng: “Không cần phải thảo luận nữa, đi báo cho người thủ hộ của Hùng quốc đi!” “Sự tồn tại của Diệp Bắc Minh đã uy hiếm nghiêm trọng tới tính an toàn của Hùng quốc chúng ta”. “Lúc này người thủ hộ nên ra tay rồi”. “Đồng ý!” “Tán thành!” “Tôi cũng tán thành!” Mấy trăm người bọn họ đều đồng tình. Trong đại sảnh của hội nghị tràn ngập sự xơ xác và tiêu điều. … Cũng tại thời điểm đó. Côn Luân Hư, đâu đó trong một cái thung lũng. Một vệt thân ảnh đang vội vàng bay nhanh. Chính là Diệp Ngưng Huyên. Sau khi cô ta quay lại Côn Luân Hư, tra được rằng nhà họ Diệp đã thất thủ, rơi vào tay của em họ Diệp Phi Phàm. Chỉ có đem theo lệnh bài Huyền Thuyết gia nhập vào cung Xã Tắc. Nhà họ Diệp mới có một con đường sống! Đột nhiên. Một cái bóng đen đánh tới! Tốc độ quá nhanh, Diệp Ngưng Huyên hoàn toàn không phản ứng kịp. Rầm! Bả vai cô ta bị đánh một cú, máu tươi tung tóe, cả cơ thể bay ra ngoài rồi đập lên một tảng đá. “Phụt!” Phun ra một ngụm máu tươi. Một người thanh niên mặc bộ đồ tím dẫn theo mấy lão già bước ra: “Chị yêu dấu của em ơi, chị chạy nhanh như thế làm gì?” “Muốn tham gia vào cung Xã Tắc?” “Hahaha, thật tiếc quá, bọn tôi vốn đã đoán được suy nghĩ của chị cho nên đến đây để ôm cây đợi thỏ”.
Diệp Bắc Minh đã say giấc nồng, nhưng đám người cấp cao của Hùng quốc ở xa bên kia bờ đại dương lại không tài nào ngủ được.
Sau khi Diệp Bắc Minh rời khỏi Hùng quốc, hơn mấy trăm vị quan chức cấp cao mở hội nghị ước chừng kéo dài suốt một ngày một đêm.
Bầu không khí lúc đó đông cứng đến đáng sợ.
Trừ khi vào nhà vệ sinh, kể cả ăn cơm cũng chỉ là hai món bánh mì với sữa bò đơn giản.
Không một ai ra khỏi chỗ ngồi!
“Lần này Hùng quốc chúng ta đã phải chịu một nỗi nhục mà trước giờ chưa từng có!”
“Cũng là mối đe dọa từ trước đến nay chưa một lần xuất hiện!”
“Một cái tên đến từ Long quốc mà lại dám đánh giết vào tận cửa lớn quốc hội của Hùng quốc ư?”
“g**t ch*t tướng quân Assef ngay trước mặt tất cả mọi người?”
“Đây là có ý gì?”
Bên trong phòng họp rộng lớn là sự im lặng bao trùm.
Trong mắt tất cả các quan chức cấp cao của Hùng quốc đều chứa đầy sự âm u và sát ý lạnh lẽo.
Một người quan chức đứng dậy mở miệng nói thẳng: “Không cần phải thảo luận nữa, đi báo cho người thủ hộ của Hùng quốc đi!”
“Sự tồn tại của Diệp Bắc Minh đã uy hiếm nghiêm trọng tới tính an toàn của Hùng quốc chúng ta”.
“Lúc này người thủ hộ nên ra tay rồi”.
“Đồng ý!”
“Tán thành!”
“Tôi cũng tán thành!”
Mấy trăm người bọn họ đều đồng tình.
Trong đại sảnh của hội nghị tràn ngập sự xơ xác và tiêu điều.
…
Cũng tại thời điểm đó.
Côn Luân Hư, đâu đó trong một cái thung lũng.
Một vệt thân ảnh đang vội vàng bay nhanh.
Chính là Diệp Ngưng Huyên.
Sau khi cô ta quay lại Côn Luân Hư, tra được rằng nhà họ Diệp đã thất thủ, rơi vào tay của em họ Diệp Phi Phàm.
Chỉ có đem theo lệnh bài Huyền Thuyết gia nhập vào cung Xã Tắc.
Nhà họ Diệp mới có một con đường sống!
Đột nhiên.
Một cái bóng đen đánh tới!
Tốc độ quá nhanh, Diệp Ngưng Huyên hoàn toàn không phản ứng kịp.
Rầm!
Bả vai cô ta bị đánh một cú, máu tươi tung tóe, cả cơ thể bay ra ngoài rồi đập lên một tảng đá.
“Phụt!”
Phun ra một ngụm máu tươi.
Một người thanh niên mặc bộ đồ tím dẫn theo mấy lão già bước ra: “Chị yêu dấu của em ơi, chị chạy nhanh như thế làm gì?”
“Muốn tham gia vào cung Xã Tắc?”
“Hahaha, thật tiếc quá, bọn tôi vốn đã đoán được suy nghĩ của chị cho nên đến đây để ôm cây đợi thỏ”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh đã say giấc nồng, nhưng đám người cấp cao của Hùng quốc ở xa bên kia bờ đại dương lại không tài nào ngủ được. Sau khi Diệp Bắc Minh rời khỏi Hùng quốc, hơn mấy trăm vị quan chức cấp cao mở hội nghị ước chừng kéo dài suốt một ngày một đêm. Bầu không khí lúc đó đông cứng đến đáng sợ. Trừ khi vào nhà vệ sinh, kể cả ăn cơm cũng chỉ là hai món bánh mì với sữa bò đơn giản. Không một ai ra khỏi chỗ ngồi! “Lần này Hùng quốc chúng ta đã phải chịu một nỗi nhục mà trước giờ chưa từng có!” “Cũng là mối đe dọa từ trước đến nay chưa một lần xuất hiện!” “Một cái tên đến từ Long quốc mà lại dám đánh giết vào tận cửa lớn quốc hội của Hùng quốc ư?” “g**t ch*t tướng quân Assef ngay trước mặt tất cả mọi người?” “Đây là có ý gì?” Bên trong phòng họp rộng lớn là sự im lặng bao trùm. Trong mắt tất cả các quan chức cấp cao của Hùng quốc đều chứa đầy sự âm u và sát ý lạnh lẽo. Một người quan chức đứng dậy mở miệng nói thẳng: “Không cần phải thảo luận nữa, đi báo cho người thủ hộ của Hùng quốc đi!” “Sự tồn tại của Diệp Bắc Minh đã uy hiếm nghiêm trọng tới tính an toàn của Hùng quốc chúng ta”. “Lúc này người thủ hộ nên ra tay rồi”. “Đồng ý!” “Tán thành!” “Tôi cũng tán thành!” Mấy trăm người bọn họ đều đồng tình. Trong đại sảnh của hội nghị tràn ngập sự xơ xác và tiêu điều. … Cũng tại thời điểm đó. Côn Luân Hư, đâu đó trong một cái thung lũng. Một vệt thân ảnh đang vội vàng bay nhanh. Chính là Diệp Ngưng Huyên. Sau khi cô ta quay lại Côn Luân Hư, tra được rằng nhà họ Diệp đã thất thủ, rơi vào tay của em họ Diệp Phi Phàm. Chỉ có đem theo lệnh bài Huyền Thuyết gia nhập vào cung Xã Tắc. Nhà họ Diệp mới có một con đường sống! Đột nhiên. Một cái bóng đen đánh tới! Tốc độ quá nhanh, Diệp Ngưng Huyên hoàn toàn không phản ứng kịp. Rầm! Bả vai cô ta bị đánh một cú, máu tươi tung tóe, cả cơ thể bay ra ngoài rồi đập lên một tảng đá. “Phụt!” Phun ra một ngụm máu tươi. Một người thanh niên mặc bộ đồ tím dẫn theo mấy lão già bước ra: “Chị yêu dấu của em ơi, chị chạy nhanh như thế làm gì?” “Muốn tham gia vào cung Xã Tắc?” “Hahaha, thật tiếc quá, bọn tôi vốn đã đoán được suy nghĩ của chị cho nên đến đây để ôm cây đợi thỏ”.