Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 955: Chiến đấu với hình nộm.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Người của tôi tra xét suốt một đêm, tin tức liên quan tới Cửu Thiên Tuế chỉ có một vị đại thái giám thời cổ đại".   "Tôi biết người ngài muốn tìm chắc chắn không phải vị thái giám cổ đại này".   Diệp Bắc Minh gật đầu: "Nói thừa, tôi muốn tìm một người còn sống sờ sờ".   Vạn Lăng Phong mở miệng: "Đây mới là điểm có vấn đề, tôi lợi dụng tất cả mạng lưới quan hệ, tìm khắp rất nhiều hồ sơ".   "Ngoại trừ đại thái giám Cửu Thiên Tuế trong sách lịch sử kia ra, trong hiện thực hoàn toàn không có người này".   "Tôi biết chủ nhân sẽ không để cho tôi đi tìm một người không tồn tại".   "Nếu người này còn tồn tại, vậy thì tại sao tôi lại không tra được?"   "Giờ chính là xã hội hiện đại, thời đại của dữ liệu lớn!"   Thời đại của dữ liệu lớn.   Chỉ cần người còn sống, nhất định sẽ có dấu vết để lại.   Dù là người chết.   Cũng có các loại ghi chép.   Ghi chép trên internet không có khả năng hoàn toàn xóa đi.   Nếu như có thể xóa đi tất cả ghi chép, như vậy người này cũng quá đáng sợ.   Trong lúc mơ hồ.   Diệp Bắc Minh cảm thấy như thể có một bàn tay to lớn đang âm thầm thúc đẩy hết thảy!   Anh trầm tư: "Được rồi, không cần điều tra nữa".   Vạn Lăng Phong kỳ quái hỏi: "Chủ nhân, tại sao lại không cần tra xét?"   Diệp Bắc Minh cười lạnh đáp: "Nếu người khác đã không muốn để cho ông điều tra, dù có tra thế nào cũng vô dụng".   "Cửu Thiên Tuế này muốn giết ta, chắc chắn không chỉ có lần này".   "Có lần này sẽ còn những lần khác, một ngày nào đó sẽ để lộ sơ hở".   "Ông tiếp tục tra xét tin tức về mẹ của tôi, xem sau khi rời khỏi Vantis, rốt cuộc bà ấy đã đi đâu!"   "Vâng".   Diệp Bắc Minh cúp điện thoại.   Ý thức của anh trực tiếp tiến vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục.   Chiến đấu với hình nộm.   Sau bảy, tám tiếng, tháp Càn Khôn Trấn Ngục đột nhiên mở miệng: "Nhóc, đừng huấn luyện nữa, có người tới".  "Ai?"   Diệp Bắc Minh dừng lại.   Ý thức của anh còn đang ở trong thế giới tháp Càn Khôn Trấn Ngục, tháp Trấn Ngục đã nhắc nhở anh chuyện bên ngoài.   Chỉ sợ có nguy hiểm sắp đến!   Quả nhiên.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: "Tổng cộng bốn người, một người trẻ tuổi, Võ Hoàng trung kỳ".   

"Người của tôi tra xét suốt một đêm, tin tức liên quan tới Cửu Thiên Tuế chỉ có một vị đại thái giám thời cổ đại".  

 

"Tôi biết người ngài muốn tìm chắc chắn không phải vị thái giám cổ đại này".  

 

Diệp Bắc Minh gật đầu: "Nói thừa, tôi muốn tìm một người còn sống sờ sờ".  

 

Vạn Lăng Phong mở miệng: "Đây mới là điểm có vấn đề, tôi lợi dụng tất cả mạng lưới quan hệ, tìm khắp rất nhiều hồ sơ".  

 

"Ngoại trừ đại thái giám Cửu Thiên Tuế trong sách lịch sử kia ra, trong hiện thực hoàn toàn không có người này".  

 

"Tôi biết chủ nhân sẽ không để cho tôi đi tìm một người không tồn tại".  

 

"Nếu người này còn tồn tại, vậy thì tại sao tôi lại không tra được?"  

 

"Giờ chính là xã hội hiện đại, thời đại của dữ liệu lớn!"  

 

Thời đại của dữ liệu lớn.  

 

Chỉ cần người còn sống, nhất định sẽ có dấu vết để lại.  

 

Dù là người chết.  

 

Cũng có các loại ghi chép.  

 

Ghi chép trên internet không có khả năng hoàn toàn xóa đi.  

 

Nếu như có thể xóa đi tất cả ghi chép, như vậy người này cũng quá đáng sợ.  

 

Trong lúc mơ hồ.  

 

Diệp Bắc Minh cảm thấy như thể có một bàn tay to lớn đang âm thầm thúc đẩy hết thảy!  

 

Anh trầm tư: "Được rồi, không cần điều tra nữa".  

 

Vạn Lăng Phong kỳ quái hỏi: "Chủ nhân, tại sao lại không cần tra xét?"  

 

Diệp Bắc Minh cười lạnh đáp: "Nếu người khác đã không muốn để cho ông điều tra, dù có tra thế nào cũng vô dụng".  

 

"Cửu Thiên Tuế này muốn giết ta, chắc chắn không chỉ có lần này".  

 

"Có lần này sẽ còn những lần khác, một ngày nào đó sẽ để lộ sơ hở".  

 

"Ông tiếp tục tra xét tin tức về mẹ của tôi, xem sau khi rời khỏi Vantis, rốt cuộc bà ấy đã đi đâu!"  

 

"Vâng".  

 

Diệp Bắc Minh cúp điện thoại.  

 

Ý thức của anh trực tiếp tiến vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục.  

 

Chiến đấu với hình nộm.  

 

Sau bảy, tám tiếng, tháp Càn Khôn Trấn Ngục đột nhiên mở miệng: "Nhóc, đừng huấn luyện nữa, có người tới".  

"Ai?"  

 

Diệp Bắc Minh dừng lại.  

 

Ý thức của anh còn đang ở trong thế giới tháp Càn Khôn Trấn Ngục, tháp Trấn Ngục đã nhắc nhở anh chuyện bên ngoài.  

 

Chỉ sợ có nguy hiểm sắp đến!  

 

Quả nhiên.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: "Tổng cộng bốn người, một người trẻ tuổi, Võ Hoàng trung kỳ".  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Người của tôi tra xét suốt một đêm, tin tức liên quan tới Cửu Thiên Tuế chỉ có một vị đại thái giám thời cổ đại".   "Tôi biết người ngài muốn tìm chắc chắn không phải vị thái giám cổ đại này".   Diệp Bắc Minh gật đầu: "Nói thừa, tôi muốn tìm một người còn sống sờ sờ".   Vạn Lăng Phong mở miệng: "Đây mới là điểm có vấn đề, tôi lợi dụng tất cả mạng lưới quan hệ, tìm khắp rất nhiều hồ sơ".   "Ngoại trừ đại thái giám Cửu Thiên Tuế trong sách lịch sử kia ra, trong hiện thực hoàn toàn không có người này".   "Tôi biết chủ nhân sẽ không để cho tôi đi tìm một người không tồn tại".   "Nếu người này còn tồn tại, vậy thì tại sao tôi lại không tra được?"   "Giờ chính là xã hội hiện đại, thời đại của dữ liệu lớn!"   Thời đại của dữ liệu lớn.   Chỉ cần người còn sống, nhất định sẽ có dấu vết để lại.   Dù là người chết.   Cũng có các loại ghi chép.   Ghi chép trên internet không có khả năng hoàn toàn xóa đi.   Nếu như có thể xóa đi tất cả ghi chép, như vậy người này cũng quá đáng sợ.   Trong lúc mơ hồ.   Diệp Bắc Minh cảm thấy như thể có một bàn tay to lớn đang âm thầm thúc đẩy hết thảy!   Anh trầm tư: "Được rồi, không cần điều tra nữa".   Vạn Lăng Phong kỳ quái hỏi: "Chủ nhân, tại sao lại không cần tra xét?"   Diệp Bắc Minh cười lạnh đáp: "Nếu người khác đã không muốn để cho ông điều tra, dù có tra thế nào cũng vô dụng".   "Cửu Thiên Tuế này muốn giết ta, chắc chắn không chỉ có lần này".   "Có lần này sẽ còn những lần khác, một ngày nào đó sẽ để lộ sơ hở".   "Ông tiếp tục tra xét tin tức về mẹ của tôi, xem sau khi rời khỏi Vantis, rốt cuộc bà ấy đã đi đâu!"   "Vâng".   Diệp Bắc Minh cúp điện thoại.   Ý thức của anh trực tiếp tiến vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục.   Chiến đấu với hình nộm.   Sau bảy, tám tiếng, tháp Càn Khôn Trấn Ngục đột nhiên mở miệng: "Nhóc, đừng huấn luyện nữa, có người tới".  "Ai?"   Diệp Bắc Minh dừng lại.   Ý thức của anh còn đang ở trong thế giới tháp Càn Khôn Trấn Ngục, tháp Trấn Ngục đã nhắc nhở anh chuyện bên ngoài.   Chỉ sợ có nguy hiểm sắp đến!   Quả nhiên.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: "Tổng cộng bốn người, một người trẻ tuổi, Võ Hoàng trung kỳ".   

Chương 955: Chiến đấu với hình nộm.