Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 980: Thương long kình bùng phát.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Suýt!”   Điện chủ Huyết Hồn hít khí lạnh.   Tộc độ nhanh quá!   Ông ta muốn phản kháng, nhưng không kịp, cơn đau truyền đến.   Bả vai lập tức tê liệt!   Phập!   Một tiếng giòn tan vang lên, điện chủ Huyết Hồn kêu thảm một tiếng, bả vai trực tiếp nổ tung.   Máu thịt lẫn lộn!   Cơ bắp nổ tung, lộ ra xương trắng.   Vị cường giả đứng thứ hai trăm trên bảng xếp hạng ngầm này lại bò dưới đất giống như chó chết.    “Điện chủ!”   “Giết!   Trong bóng tối có ba mươi mấy người xông ra, toàn thân mang theo huyết khí.   Đều là cao thủ hàng đầu của điện Huyết Hồn.   Nhưng trước mặt Diệp Bắc Minh, thì chẳng đáng nhắc đến.   Kiếm Đoạn Long trong tay quét ngang một lượt, đám quân tinh nhuệ của điện Huyết Hồn xông lên lập tức bỏ mạng!   Hóa thành sương máu.   “A…”   Đám đàn bà con gái nhà họ Long thấy cảnh này, sợ đến rút lui về phía sau đàn ông.   Phần lớn đàn ông nhà họ Long nôn ọe không ngừng.   Bọn họ ở vị trí cao đã lâu, đâu từng nhìn thấy cảnh tượng tanh máu thế này?   Phập!   Diệp Bắc Minh giơ chân đạp bay điện chủ Huyết Hồn: “Có biết tại sao tôi không giết luôn ông không?”   Ông ta vô cùng thê thảm lăn mười mấy vòng dưới đất, da cũng xước xát rách nứt.   Da thịt bị nứt dính bùn đất, đau đến xuyên tim.   “Diệp Bắc Minh!”   Điện chủ Huyết Hồn gầm lên một tiếng.   Hôm nay điện Huyết Hồn coi như xong rồi!   Ông ta lấy ra một nắm đan dược cực phẩm trong túi, nuốt hết một hơi.   Lốp ba lốp bốp vang lên.   Ở vị trí bả vai và lồng ngực của điện chủ Huyết Hồn lại mọc ra mấy đoạn xương, xuyên da thịt!   Một luồng khí tức cuồng bạo truyền đến.  Điện chủ Huyết Hồn giống như hóa thành một con thú hoang, xông về phía Diệp Bắc Minh!   Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt buồn cười: “Thiêu cháy tinh huyết của mình thì có thể đánh được tôi sao?”   Bốp!   Khoảnh khắc điện chủ Huyết Hồn xông lên, Diệp Bắc Minh giơ tay đập đến.   Thương long kình bùng phát.   Lại thêm sức mạnh của bản thân anh, cho dù điện chủ Huyết Hồn uống đan dược, cũng không phải là đối thủ của Diệp Bắc Minh.   

“Suýt!”  

 

Điện chủ Huyết Hồn hít khí lạnh.  

 

Tộc độ nhanh quá!  

 

Ông ta muốn phản kháng, nhưng không kịp, cơn đau truyền đến.  

 

Bả vai lập tức tê liệt!  

 

Phập!  

 

Một tiếng giòn tan vang lên, điện chủ Huyết Hồn kêu thảm một tiếng, bả vai trực tiếp nổ tung.  

 

Máu thịt lẫn lộn!  

 

Cơ bắp nổ tung, lộ ra xương trắng.  

 

Vị cường giả đứng thứ hai trăm trên bảng xếp hạng ngầm này lại bò dưới đất giống như chó chết.   

 

“Điện chủ!”  

 

“Giết!  

 

Trong bóng tối có ba mươi mấy người xông ra, toàn thân mang theo huyết khí.  

 

Đều là cao thủ hàng đầu của điện Huyết Hồn.  

 

Nhưng trước mặt Diệp Bắc Minh, thì chẳng đáng nhắc đến.  

 

Kiếm Đoạn Long trong tay quét ngang một lượt, đám quân tinh nhuệ của điện Huyết Hồn xông lên lập tức bỏ mạng!  

 

Hóa thành sương máu.  

 

“A…”  

 

Đám đàn bà con gái nhà họ Long thấy cảnh này, sợ đến rút lui về phía sau đàn ông.  

 

Phần lớn đàn ông nhà họ Long nôn ọe không ngừng.  

 

Bọn họ ở vị trí cao đã lâu, đâu từng nhìn thấy cảnh tượng tanh máu thế này?  

 

Phập!  

 

Diệp Bắc Minh giơ chân đạp bay điện chủ Huyết Hồn: “Có biết tại sao tôi không giết luôn ông không?”  

 

Ông ta vô cùng thê thảm lăn mười mấy vòng dưới đất, da cũng xước xát rách nứt.  

 

Da thịt bị nứt dính bùn đất, đau đến xuyên tim.  

 

“Diệp Bắc Minh!”  

 

Điện chủ Huyết Hồn gầm lên một tiếng.  

 

Hôm nay điện Huyết Hồn coi như xong rồi!  

 

Ông ta lấy ra một nắm đan dược cực phẩm trong túi, nuốt hết một hơi.  

 

Lốp ba lốp bốp vang lên.  

 

Ở vị trí bả vai và lồng ngực của điện chủ Huyết Hồn lại mọc ra mấy đoạn xương, xuyên da thịt!  

 

Một luồng khí tức cuồng bạo truyền đến.  

Điện chủ Huyết Hồn giống như hóa thành một con thú hoang, xông về phía Diệp Bắc Minh!  

 

Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt buồn cười: “Thiêu cháy tinh huyết của mình thì có thể đánh được tôi sao?”  

 

Bốp!  

 

Khoảnh khắc điện chủ Huyết Hồn xông lên, Diệp Bắc Minh giơ tay đập đến.  

 

Thương long kình bùng phát.  

 

Lại thêm sức mạnh của bản thân anh, cho dù điện chủ Huyết Hồn uống đan dược, cũng không phải là đối thủ của Diệp Bắc Minh.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Suýt!”   Điện chủ Huyết Hồn hít khí lạnh.   Tộc độ nhanh quá!   Ông ta muốn phản kháng, nhưng không kịp, cơn đau truyền đến.   Bả vai lập tức tê liệt!   Phập!   Một tiếng giòn tan vang lên, điện chủ Huyết Hồn kêu thảm một tiếng, bả vai trực tiếp nổ tung.   Máu thịt lẫn lộn!   Cơ bắp nổ tung, lộ ra xương trắng.   Vị cường giả đứng thứ hai trăm trên bảng xếp hạng ngầm này lại bò dưới đất giống như chó chết.    “Điện chủ!”   “Giết!   Trong bóng tối có ba mươi mấy người xông ra, toàn thân mang theo huyết khí.   Đều là cao thủ hàng đầu của điện Huyết Hồn.   Nhưng trước mặt Diệp Bắc Minh, thì chẳng đáng nhắc đến.   Kiếm Đoạn Long trong tay quét ngang một lượt, đám quân tinh nhuệ của điện Huyết Hồn xông lên lập tức bỏ mạng!   Hóa thành sương máu.   “A…”   Đám đàn bà con gái nhà họ Long thấy cảnh này, sợ đến rút lui về phía sau đàn ông.   Phần lớn đàn ông nhà họ Long nôn ọe không ngừng.   Bọn họ ở vị trí cao đã lâu, đâu từng nhìn thấy cảnh tượng tanh máu thế này?   Phập!   Diệp Bắc Minh giơ chân đạp bay điện chủ Huyết Hồn: “Có biết tại sao tôi không giết luôn ông không?”   Ông ta vô cùng thê thảm lăn mười mấy vòng dưới đất, da cũng xước xát rách nứt.   Da thịt bị nứt dính bùn đất, đau đến xuyên tim.   “Diệp Bắc Minh!”   Điện chủ Huyết Hồn gầm lên một tiếng.   Hôm nay điện Huyết Hồn coi như xong rồi!   Ông ta lấy ra một nắm đan dược cực phẩm trong túi, nuốt hết một hơi.   Lốp ba lốp bốp vang lên.   Ở vị trí bả vai và lồng ngực của điện chủ Huyết Hồn lại mọc ra mấy đoạn xương, xuyên da thịt!   Một luồng khí tức cuồng bạo truyền đến.  Điện chủ Huyết Hồn giống như hóa thành một con thú hoang, xông về phía Diệp Bắc Minh!   Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt buồn cười: “Thiêu cháy tinh huyết của mình thì có thể đánh được tôi sao?”   Bốp!   Khoảnh khắc điện chủ Huyết Hồn xông lên, Diệp Bắc Minh giơ tay đập đến.   Thương long kình bùng phát.   Lại thêm sức mạnh của bản thân anh, cho dù điện chủ Huyết Hồn uống đan dược, cũng không phải là đối thủ của Diệp Bắc Minh.   

Chương 980: Thương long kình bùng phát.