Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1000: Kinh mạch đã hỏng lại có phản ứng.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Chỉ thấy một mình Diệp Bắc Minh sải bước đi đến: “Chúc Diệp Quân Thần, sống lâu trăm tuổi, thọ tỉ nam sơn!” Toàn hội trường tĩnh lặng! Cả giới thượng lưu Long Quốc, bây giờ còn có ai không biết Diệp Bắc Minh? Long soái máu lạnh! Sát phạt quyết đoán! Còn có một vài chi tiết đáng sợ, chỉ có lãnh đạo cấp cao hàng đầu mới biết. Vừa khéo Tần Vinh An cũng là một trong số đó. “Cậu… cậu… cậu… là cậu…” Ông ta mở to đôi mắt, sợ đến chân mềm nhũn, suýt nữa bò dười đất. “Ông chủ!” Người giúp việc nhà họ Tần tiến lên dìu đỡ ông ta. Chó sói của Tần Vinh An vẫn đang ăn. Diệp Bắc Minh cau mày: “Có chuyện gì vậy?” Lý Kính Phúc bước ra một bước, đỏ con mắt nói: “Long soái, Tần Vinh An vừa nói, chó của nhà ông ta rất thích ăn đồ tiệc rượu của nhà họ Diệp”. “Vậy sao?” Diệp Bắc Minh nhìn Tần Vinh An, cười đầy ý sâu xa: “Nếu đã thích ăn, thì ăn nhiều chút”. Rồi chỉ vào đồ ăn rơi dưới đất: “Ông cùng nó ăn hết đi”. “Vâng…” Tần Vinh An cũng không có chút lòng phản kháng, sợ đến bò dưới đất, bốc đồ dưới đất ăn. Diệp Bắc Minh cũng không nhìn Tần Vinh An thêm một cái, sải bước lớn đi ra. Đi vào hội trường nhà họ Diệp. Diệp Lăng Tiêu chủ động tiến lên: “Long soái, sao cậu lại đến đây?” Diệp Bắc Minh cười: “Quân Thần không cần khách sáo, sự việc năm đó, tôi đã điều tra rõ ràng”. “Cảm ơn nhà họ Diệp đã giúp mẹ tôi”. “Cậu biết cả rồi ư?” Ánh mắt của Diệp Lăng Tiêu hơi kỳ lạ. Diệp Bắc Minh cười nói: “Biết cả rồi”. “Tôi thấy kinh mạch trong cơ thể Quân Thần bị tổn hại, thực lực giảm sút quá nhiều”. Tại sao Diệp Lăng Tiêu là Quân Thần? Bởi vì ông ta từng là võ tôn đỉnh phong! Sau khi bị thương, thực lực giảm sút. Soạt! Diệp Bắc Minh không giải thích nhiều, giơ tay ném ra mấy cây kim châm, c*m v** trong cơ thể của Diệp Lăng Tiêu. “Ừm?”Trong phút chốc, trên người Diệp Lăng Tiêu bùng phát ra một luồng khí tức kh*ng b*. Kinh mạch đã hỏng lại có phản ứng. Ông ta không dám tin: “Cậu thực sự biết Quỷ Môn Thập Tam Châm?” Diệp Bắc Minh cười không nói gì, tiếp tục điểm mấy cái lên người Diệp Lăng Tiêu. Dứt khoát nhanh gọn. Sau đó.
Chỉ thấy một mình Diệp Bắc Minh sải bước đi đến: “Chúc Diệp Quân Thần, sống lâu trăm tuổi, thọ tỉ nam sơn!”
Toàn hội trường tĩnh lặng!
Cả giới thượng lưu Long Quốc, bây giờ còn có ai không biết Diệp Bắc Minh?
Long soái máu lạnh!
Sát phạt quyết đoán!
Còn có một vài chi tiết đáng sợ, chỉ có lãnh đạo cấp cao hàng đầu mới biết.
Vừa khéo Tần Vinh An cũng là một trong số đó.
“Cậu… cậu… cậu… là cậu…”
Ông ta mở to đôi mắt, sợ đến chân mềm nhũn, suýt nữa bò dười đất.
“Ông chủ!”
Người giúp việc nhà họ Tần tiến lên dìu đỡ ông ta.
Chó sói của Tần Vinh An vẫn đang ăn.
Diệp Bắc Minh cau mày: “Có chuyện gì vậy?”
Lý Kính Phúc bước ra một bước, đỏ con mắt nói: “Long soái, Tần Vinh An vừa nói, chó của nhà ông ta rất thích ăn đồ tiệc rượu của nhà họ Diệp”.
“Vậy sao?”
Diệp Bắc Minh nhìn Tần Vinh An, cười đầy ý sâu xa: “Nếu đã thích ăn, thì ăn nhiều chút”.
Rồi chỉ vào đồ ăn rơi dưới đất: “Ông cùng nó ăn hết đi”.
“Vâng…”
Tần Vinh An cũng không có chút lòng phản kháng, sợ đến bò dưới đất, bốc đồ dưới đất ăn.
Diệp Bắc Minh cũng không nhìn Tần Vinh An thêm một cái, sải bước lớn đi ra.
Đi vào hội trường nhà họ Diệp.
Diệp Lăng Tiêu chủ động tiến lên: “Long soái, sao cậu lại đến đây?”
Diệp Bắc Minh cười: “Quân Thần không cần khách sáo, sự việc năm đó, tôi đã điều tra rõ ràng”.
“Cảm ơn nhà họ Diệp đã giúp mẹ tôi”.
“Cậu biết cả rồi ư?”
Ánh mắt của Diệp Lăng Tiêu hơi kỳ lạ.
Diệp Bắc Minh cười nói: “Biết cả rồi”.
“Tôi thấy kinh mạch trong cơ thể Quân Thần bị tổn hại, thực lực giảm sút quá nhiều”.
Tại sao Diệp Lăng Tiêu là Quân Thần?
Bởi vì ông ta từng là võ tôn đỉnh phong!
Sau khi bị thương, thực lực giảm sút.
Soạt!
Diệp Bắc Minh không giải thích nhiều, giơ tay ném ra mấy cây kim châm, c*m v** trong cơ thể của Diệp Lăng Tiêu.
“Ừm?”
Trong phút chốc, trên người Diệp Lăng Tiêu bùng phát ra một luồng khí tức kh*ng b*.
Kinh mạch đã hỏng lại có phản ứng.
Ông ta không dám tin: “Cậu thực sự biết Quỷ Môn Thập Tam Châm?”
Diệp Bắc Minh cười không nói gì, tiếp tục điểm mấy cái lên người Diệp Lăng Tiêu.
Dứt khoát nhanh gọn.
Sau đó.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Chỉ thấy một mình Diệp Bắc Minh sải bước đi đến: “Chúc Diệp Quân Thần, sống lâu trăm tuổi, thọ tỉ nam sơn!” Toàn hội trường tĩnh lặng! Cả giới thượng lưu Long Quốc, bây giờ còn có ai không biết Diệp Bắc Minh? Long soái máu lạnh! Sát phạt quyết đoán! Còn có một vài chi tiết đáng sợ, chỉ có lãnh đạo cấp cao hàng đầu mới biết. Vừa khéo Tần Vinh An cũng là một trong số đó. “Cậu… cậu… cậu… là cậu…” Ông ta mở to đôi mắt, sợ đến chân mềm nhũn, suýt nữa bò dười đất. “Ông chủ!” Người giúp việc nhà họ Tần tiến lên dìu đỡ ông ta. Chó sói của Tần Vinh An vẫn đang ăn. Diệp Bắc Minh cau mày: “Có chuyện gì vậy?” Lý Kính Phúc bước ra một bước, đỏ con mắt nói: “Long soái, Tần Vinh An vừa nói, chó của nhà ông ta rất thích ăn đồ tiệc rượu của nhà họ Diệp”. “Vậy sao?” Diệp Bắc Minh nhìn Tần Vinh An, cười đầy ý sâu xa: “Nếu đã thích ăn, thì ăn nhiều chút”. Rồi chỉ vào đồ ăn rơi dưới đất: “Ông cùng nó ăn hết đi”. “Vâng…” Tần Vinh An cũng không có chút lòng phản kháng, sợ đến bò dưới đất, bốc đồ dưới đất ăn. Diệp Bắc Minh cũng không nhìn Tần Vinh An thêm một cái, sải bước lớn đi ra. Đi vào hội trường nhà họ Diệp. Diệp Lăng Tiêu chủ động tiến lên: “Long soái, sao cậu lại đến đây?” Diệp Bắc Minh cười: “Quân Thần không cần khách sáo, sự việc năm đó, tôi đã điều tra rõ ràng”. “Cảm ơn nhà họ Diệp đã giúp mẹ tôi”. “Cậu biết cả rồi ư?” Ánh mắt của Diệp Lăng Tiêu hơi kỳ lạ. Diệp Bắc Minh cười nói: “Biết cả rồi”. “Tôi thấy kinh mạch trong cơ thể Quân Thần bị tổn hại, thực lực giảm sút quá nhiều”. Tại sao Diệp Lăng Tiêu là Quân Thần? Bởi vì ông ta từng là võ tôn đỉnh phong! Sau khi bị thương, thực lực giảm sút. Soạt! Diệp Bắc Minh không giải thích nhiều, giơ tay ném ra mấy cây kim châm, c*m v** trong cơ thể của Diệp Lăng Tiêu. “Ừm?”Trong phút chốc, trên người Diệp Lăng Tiêu bùng phát ra một luồng khí tức kh*ng b*. Kinh mạch đã hỏng lại có phản ứng. Ông ta không dám tin: “Cậu thực sự biết Quỷ Môn Thập Tam Châm?” Diệp Bắc Minh cười không nói gì, tiếp tục điểm mấy cái lên người Diệp Lăng Tiêu. Dứt khoát nhanh gọn. Sau đó.